PNO - Một cô gái kể về cha như một kẻ bạo hành tàn ác, người ta trách bà mẹ sao chịu đựng lâu đến thế, sao không có giải pháp bảo vệ con?
| Chia sẻ bài viết: |
Linh PA 17-03-2023 21:09:14
Đồng ý. Tố cáo thì chỉ thấy can ngăn, hoà giải, hoặc nói mình làm quá lên. Thôi gặp quỷ dữ thì lo tích tiền mà chạy sớm các mẹ ạ.
Quỳnh Khánh 17-03-2023 11:05:11
Mình cũng từng tố cáo chỉ có người trong cuộc mới thấu hiểu. Đến giờ dù đã thoát ly nhưng mà kí ức nó cắm sâu trong tiềm thức đến nỗi dù có gia đình riêng mà chỉ cần nghe tiếng chuông điện thoại của người gọi là cha
ấy là cơ thể tự run sợ. Không có cơ quan nào có thể bảo vệ được mẹ con mình. Mọi đơn từ tố cáo rơi vào thinh lặng thậm chí mình cho lên báo thì ầm ĩ dc một thời gian rồi lại như ko. Nên chị em mình lựa chọn đưa mẹ đi khỏi quê nhà. Tài sản ko có gì ngoài mảnh đất không thể chia thì quan tâm gì ngoài sức khỏe và an toàn của mẹ. Bọn mình đã phải làm tâm lý cho mẹ rất nhiều mẹ mới chịu đi. Mà đến giờ này vẫn không yên. Không bạo hành vật lý được thì bạo hành tinh thần đến nổi chả ai dám nghe điện thoại. Càng già càng có tuổi ông lại càng tệ hơn.
Mỗi sáng cuối tuần chậu quần áo chất cao ngang miệng lồng giặt và tiếng thở dài khe khẽ của những người vợ, người mẹ đã quen thuộc...
Trong tâm trí bao người, cơm nhà, nhất là cơm mẹ nấu, lúc nào cũng ngon. Cái ngon đến từ tình thương yêu, sự hy sinh của mẹ bọc trong ký ức
Sự kiệt quệ tài chính của người trẻ hiện nay là cái giá phải trả cho việc cố gắng mua sự an tâm xã hội.
Không cần máy ảnh hay studio chuyên nghiệp, một số bạn trẻ đang biến chiếc điện thoại thông minh thành công cụ để kiếm tiền.
Đối với tôi, chiếc làn của bà ngày ấy không khác gì kho ký ức, cất giấu bao kỷ niệm tuổi thơ.
Mới lớp 10, con trai đã 4 ‘đời’ bạn gái. Mẹ thắc mắc: 'Toàn bạn gái xinh, sao con trai cứ mãi kiếm tìm?'.
Nhiều cặp vợ chồng trung niên đau đầu bàn tính: Khi nghỉ hưu sẽ về quê xây nhà hay tiếp tục sống ở thành phố cho gần con cái?
Hôn nhân không phải sân khấu quyền lực nơi 2 người trưởng thành cố gắng sửa nhau, chỉnh nhau.
Từ khi “phốt” nổ ra, tài khoản hàng triệu fan theo dõi của Hua Shanshan đã bị khóa, cô cũng dường như biến mất khỏi mạng xã hội.
Những trang sách không chỉ vỗ về tổn thương mà còn dìu dắt cô gái Huế năm nào trở thành một người phụ nữ độc lập và làm mẹ hạnh phúc hơn.
Con đường đất như ôm trọn mọi kỷ niệm, từ trẻ nhỏ đến người lớn trong làng.
Tôi lớn lên từ những buổi trưa nắng gắt miền Trung. Trong những ký ức ấy, có một hình ảnh chưa bao giờ phai nhạt: gánh chè xu xoa của mẹ.
Những chiếc nôi mây thủ công xứ Huế vẫn lặng lẽ tồn tại, nâng niu giấc ngủ bao thế hệ trẻ em...
Giữa khói lửa chiến tranh và ngục tù tăm tối, có những tình yêu được dệt bằng máu, nước mắt và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.
Nhìn ba nghiêng dù che mưa cho mẹ, chị Hồng Thúy nhận ra người đàn ông 75 tuổi ấy đã viết nên một bài thơ lãng mạn cho tình yêu tuổi già.
Với thương binh Trần Vũ Thông, người vợ rổ rá cạp lại là món quà mà ông trời ban tặng sau bao mất mát, thiệt thòi.
Cưới vợ được 2 tuần, Hoàng Long, con trai út của tôi đề nghị cho chị gái chưa lập gia đình ra ở riêng, vì "vợ con không hạp chị chồng".
“Bà nhớ ông không?” - vài lần tôi hỏi bà như thế. Mỗi bận như vậy, bà nhìn ra khoảng sân rất lâu rồi thở dài nghe nhẹ như gió.