Trái tim hóa đá sẽ hồi sinh

25/08/2018 - 10:00

PNO - Chỉ cần có tình yêu, có niềm tin thì mọi khó khăn, gian khổ rồi sẽ qua. Ánh sáng sẽ có ở cuối đường hầm. Trái tim hóa đá rồi sẽ lại hồi sinh khi cuộc sống mỉm cười.

Đồng hồ điểm 1g sáng. Trời mưa như trút nước. Sấm chớp đì đùng làm cô giật mình. Vứt chiếc điện thoại chỉ còn 1% pin xuống giường, thả mình nặng nề trên cái chiếu tre lạnh ngắt, cô nhìn trân trân lên trần nhà. Cô cứ nhìn như vậy rất lâu. Hình như khi con người ta mệt quá cũng trở nên khó ngủ thì phải?

Trai tim hoa da se hoi sinh
 

Cả ngày bận rộn, quay cuồng trong mớ bòng bong công việc, gần như không có một giây để thở, nào lên lớp, nào buôn bán, nào nhà cửa. Cô lao vào công việc như cách để quên đi thực tại nghiệt ngã, quên đi cái bản năng đàn bà luôn trỗi dậy mỗi khi đêm về, quên đi nỗi nhớ nhung cậu con trai bé bỏng đang phải cậy nhờ ông bà ngoại ở quê xa. Cô được gì, mất gì sau chuỗi ngày đằng đẵng những biến cố cuộc đời? Cô đã mất gần như tất cả, nhưng lại được một thứ quý giá: con trai.

Những ngày còn thanh xuân, cô đẹp lắm. Chẳng thế mà có khối anh trồng cây si đầu ngõ nhà cô suốt những năm cấp III và đại học. Cô sinh ra trên mảnh đất nghèo miền Trung nắng gió, được giáo dục tử tế trong môi trường sư phạm, được sống trong một gia đình gia giáo, lễ nghĩa. Cả tuổi trẻ, cô lúc nào cũng mộng mơ và bay bổng, cho đến khi cô lầm đường lỡ lối, đến nỗi phải bỏ cả quê hương, gia đình, nghề nghiệp để vào đất Sài Gòn lạ lẫm, sống chơ vơ nơi đất khách quê người. Thế rồi, nhân duyên đứt đoạn, mình cô bươn chải trong bể khổ cuộc đời, chuyển hết nhà trọ này qua phòng trọ kia.

Năm 2011, tai nạn bất ngờ ập đến khi cô vừa chạy xe ra khỏi nhà. Một xe tải chở đầy gạch đã cán lên cô. Ba năm nằm viện là ba năm cô nếm trải đủ mọi khổ ải cuộc đời. Nỗi đau đớn về thể xác thật không thể tả nổi - đau đớn đến từng tế bào, bởi cô bị nhiễm trùng, tưởng như phải cưa chân. Rồi xương chậu cũng gãy. Bao năm qua, cô phải chịu những cơn đau nhức, mỏi mệt mỗi khi trái gió trở trời.

Thế rồi cô cũng vượt qua được những thử thách của số phận, để lại gặp người thương và một ngày đẹp trời cô lại có tin vui. Khi một sinh linh bé bỏng tượng hình trong cô cũng là lúc cô có một gia đình để đi về sau mỗi ngày mệt nhoài trên bục giảng. Cô đã tin hạnh phúc là có thật, tin rằng ông trời đã mỉm cười, đã ban cho cô những ngày tháng an nhàn phía trước.

Trai tim hoa da se hoi sinh
Ảnh minh họa

Thế mà “Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen”, một lần nữa, số phận lại cướp đi của cô người chồng tận tụy, để lại cô với đứa con trai chưa đầy 4 tháng tuổi. Cô đã phải đi vay mượn gần một tỷ đồng chỉ để mong chồng có thể bình an, khỏe mạnh. Anh rồi cũng tỉnh lại, nhưng chỉ có thể sống đời thực vật - mọi hoạt động cá nhân đều không thể tự chủ.

Một năm trôi qua, tài chính cạn kiệt, cô xoay ra buôn bán để kiếm tiền lo thuốc thang và bồi bổ cho chồng. Anh cứ xuất viện, nhập viện liên tục. Di chứng của chấn thương sọ não để lại thật khủng khiếp. Vật lý trị liệu không có ý nghĩa gì với anh. Nhìn anh rên la, đau đớn vì tập luyện, lòng cô như muối xát. Cô không có nhiều thời gian để bên anh, nói chuyện và chăm sóc cho anh. Cô còn phải lo kiếm tiền, tất cả đều nhờ cậy vào người cha già. Nhiều khi vì mệt mỏi, bố anh la mắng, thậm chí đánh cả núm ruột của mình. Cô cảm thấy đau đớn như chính bản thân mình đang phải chịu đựng, nhưng cô nào dám nói nửa lời, vì cô biết ông cũng đã quá mệt mỏi trên hành trình theo con qua bao bệnh viện, gần một năm trời ăn cơm hộp, nằm gầm giường, thân già chịu sao thấu. Xa gia đình, quê hương, một mình vò võ cả ngày lẫn đêm với một bệnh nhân, ông có những hành động như vậy, cô cũng thông cảm.

Ngày qua ngày, cô rũ rượi theo những lo toan. Nhiều lúc tưởng chừng như gục ngã, nhưng rồi nghĩ đến con, cô lại vực mình dậy, quyết tâm vượt lên. Ngôi nhà nhỏ bé bỗng trở nên rộng lớn khi thiếu đi tiếng khóc trẻ thơ, thiếu đi bóng dáng người mẹ tảo tần, thiếu đi cái nhìn xa xăm của chồng. Nhà đi thuê, con còn quá nhỏ, chồng đau ốm, bao gánh nặng trút lên vai cô. Nhưng cô đã quyết tâm rồi, bởi cô tin cuộc sống rồi sẽ mỉm cười với cô. Chỉ cần có tình yêu, có niềm tin thì mọi khó khăn, gian khổ rồi sẽ qua. Ánh sáng sẽ có ở cuối đường hầm. Trái tim hóa đá rồi sẽ lại hồi sinh khi cuộc sống mỉm cười. Người đàn bà ấy sẽ không hóa đá đâu, vì cô ta biết, cô ta hiểu và cô ta chấp nhận thực tại, luôn nhìn về tương lai. 

 Thảo Hương

 
Array ( [news_id] => 46172 [news_title] => Trái tim hóa đá sẽ hồi sinh [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 137937_12-shutterstock-1020715483-24753181.jpg [news_subcontent] => Chỉ cần có tình yêu, có niềm tin thì mọi khó khăn, gian khổ rồi sẽ qua. Ánh sáng sẽ có ở cuối đường hầm. Trái tim hóa đá rồi sẽ lại hồi sinh khi cuộc sống mỉm cười. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Chỉ cần có tình yêu, có niềm tin thì mọi khó khăn, gian khổ rồi sẽ qua. Ánh sáng sẽ có ở cuối đường hầm. Trái tim hóa đá rồi sẽ lại hồi sinh khi cuộc sống mỉm cười. [news_content] =>

Đồng hồ điểm 1g sáng. Trời mưa như trút nước. Sấm chớp đì đùng làm cô giật mình. Vứt chiếc điện thoại chỉ còn 1% pin xuống giường, thả mình nặng nề trên cái chiếu tre lạnh ngắt, cô nhìn trân trân lên trần nhà. Cô cứ nhìn như vậy rất lâu. Hình như khi con người ta mệt quá cũng trở nên khó ngủ thì phải?

Trai tim hoa da se hoi sinh
 

Cả ngày bận rộn, quay cuồng trong mớ bòng bong công việc, gần như không có một giây để thở, nào lên lớp, nào buôn bán, nào nhà cửa. Cô lao vào công việc như cách để quên đi thực tại nghiệt ngã, quên đi cái bản năng đàn bà luôn trỗi dậy mỗi khi đêm về, quên đi nỗi nhớ nhung cậu con trai bé bỏng đang phải cậy nhờ ông bà ngoại ở quê xa. Cô được gì, mất gì sau chuỗi ngày đằng đẵng những biến cố cuộc đời? Cô đã mất gần như tất cả, nhưng lại được một thứ quý giá: con trai.

Những ngày còn thanh xuân, cô đẹp lắm. Chẳng thế mà có khối anh trồng cây si đầu ngõ nhà cô suốt những năm cấp III và đại học. Cô sinh ra trên mảnh đất nghèo miền Trung nắng gió, được giáo dục tử tế trong môi trường sư phạm, được sống trong một gia đình gia giáo, lễ nghĩa. Cả tuổi trẻ, cô lúc nào cũng mộng mơ và bay bổng, cho đến khi cô lầm đường lỡ lối, đến nỗi phải bỏ cả quê hương, gia đình, nghề nghiệp để vào đất Sài Gòn lạ lẫm, sống chơ vơ nơi đất khách quê người. Thế rồi, nhân duyên đứt đoạn, mình cô bươn chải trong bể khổ cuộc đời, chuyển hết nhà trọ này qua phòng trọ kia.

Năm 2011, tai nạn bất ngờ ập đến khi cô vừa chạy xe ra khỏi nhà. Một xe tải chở đầy gạch đã cán lên cô. Ba năm nằm viện là ba năm cô nếm trải đủ mọi khổ ải cuộc đời. Nỗi đau đớn về thể xác thật không thể tả nổi - đau đớn đến từng tế bào, bởi cô bị nhiễm trùng, tưởng như phải cưa chân. Rồi xương chậu cũng gãy. Bao năm qua, cô phải chịu những cơn đau nhức, mỏi mệt mỗi khi trái gió trở trời.

Thế rồi cô cũng vượt qua được những thử thách của số phận, để lại gặp người thương và một ngày đẹp trời cô lại có tin vui. Khi một sinh linh bé bỏng tượng hình trong cô cũng là lúc cô có một gia đình để đi về sau mỗi ngày mệt nhoài trên bục giảng. Cô đã tin hạnh phúc là có thật, tin rằng ông trời đã mỉm cười, đã ban cho cô những ngày tháng an nhàn phía trước.

Trai tim hoa da se hoi sinh
Ảnh minh họa

Thế mà “Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen”, một lần nữa, số phận lại cướp đi của cô người chồng tận tụy, để lại cô với đứa con trai chưa đầy 4 tháng tuổi. Cô đã phải đi vay mượn gần một tỷ đồng chỉ để mong chồng có thể bình an, khỏe mạnh. Anh rồi cũng tỉnh lại, nhưng chỉ có thể sống đời thực vật - mọi hoạt động cá nhân đều không thể tự chủ.

Một năm trôi qua, tài chính cạn kiệt, cô xoay ra buôn bán để kiếm tiền lo thuốc thang và bồi bổ cho chồng. Anh cứ xuất viện, nhập viện liên tục. Di chứng của chấn thương sọ não để lại thật khủng khiếp. Vật lý trị liệu không có ý nghĩa gì với anh. Nhìn anh rên la, đau đớn vì tập luyện, lòng cô như muối xát. Cô không có nhiều thời gian để bên anh, nói chuyện và chăm sóc cho anh. Cô còn phải lo kiếm tiền, tất cả đều nhờ cậy vào người cha già. Nhiều khi vì mệt mỏi, bố anh la mắng, thậm chí đánh cả núm ruột của mình. Cô cảm thấy đau đớn như chính bản thân mình đang phải chịu đựng, nhưng cô nào dám nói nửa lời, vì cô biết ông cũng đã quá mệt mỏi trên hành trình theo con qua bao bệnh viện, gần một năm trời ăn cơm hộp, nằm gầm giường, thân già chịu sao thấu. Xa gia đình, quê hương, một mình vò võ cả ngày lẫn đêm với một bệnh nhân, ông có những hành động như vậy, cô cũng thông cảm.

Ngày qua ngày, cô rũ rượi theo những lo toan. Nhiều lúc tưởng chừng như gục ngã, nhưng rồi nghĩ đến con, cô lại vực mình dậy, quyết tâm vượt lên. Ngôi nhà nhỏ bé bỗng trở nên rộng lớn khi thiếu đi tiếng khóc trẻ thơ, thiếu đi bóng dáng người mẹ tảo tần, thiếu đi cái nhìn xa xăm của chồng. Nhà đi thuê, con còn quá nhỏ, chồng đau ốm, bao gánh nặng trút lên vai cô. Nhưng cô đã quyết tâm rồi, bởi cô tin cuộc sống rồi sẽ mỉm cười với cô. Chỉ cần có tình yêu, có niềm tin thì mọi khó khăn, gian khổ rồi sẽ qua. Ánh sáng sẽ có ở cuối đường hầm. Trái tim hóa đá rồi sẽ lại hồi sinh khi cuộc sống mỉm cười. Người đàn bà ấy sẽ không hóa đá đâu, vì cô ta biết, cô ta hiểu và cô ta chấp nhận thực tại, luôn nhìn về tương lai. 

 Thảo Hương

[news_source] => [news_tag] => hóa đá,gian khổ,khó khăn,hồi sinh,trái tim [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-08-25 10:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-08-25 10:00:00 [news_relate_news] => 12064,12075,46146 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/trai-tim-hoa-da-se-hoi-sinh-137937/ [news_urlid] => 137937 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1817 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/trai-tim-hoa-da-se-hoi-sinh-a46172.html [tag] => hóa đágian khổkhó khănhồi sinhtrái tim [daynews2] => 2018-08-25 10:00 [daynews] => 25/08/2018 - 10:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...

  • Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc

    Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc 

    21-10-2020 08:05

    Không phải hình ảnh những phụ nữ có cuộc đời êm ả hay tiện nghi. Đó có thể chỉ là khoảnh khắc họ là họ, điềm nhiên mỉm cười giữa cực nhọc.

  • Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    21-10-2020 08:00

    Mỗi mùa bão lũ ngặt nghèo, người ta lại thấy những người đàn bà “keo kiệt” miền Trung ấy lừng lững đứng lên, nối tiếp sự sống trong cái kiệt cùng.

  • Phút dùng dằng của người thứ 3

    Phút dùng dằng của người thứ 3

    21-10-2020 05:15

    Cô nhớ đến việc chồng ngoại tình. Người mạnh mẽ như cô tưởng chừng không đứng vững. Vợ anh hiền lành yếu đuối, liệu có vượt qua nỗi đau bị phản bội?

  • Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ

    Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ 

    20-10-2020 14:29

    Mấy ngày nay tôi không thể gọi cho mẹ để chúc mừng 20/10, mẹ đang bận bịu cùng cô bác trong làng gói bánh tét gửi cho người vùng lũ.

  • Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    20-10-2020 11:11

    Đàn bà cứ mãi gồng mình lên cho thành đạt, chu toàn, hiện đại, trẻ trung… lúc nào đó nhìn lại chỉ còn một trái tim mệt mỏi kiệt sức.