Tiền vợ cất ở đâu?

01/11/2018 - 09:49

PNO - Đó là câu chồng lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, kể từ khi lấy vợ, ra riêng.

Chồng đi làm, vợ ở nhà nội trợ và chăm sóc con cái. Thu nhập mỗi tháng chồng đưa hết cho vợ.

Cứ tưởng làm chủ gia đình nhỏ của mình là thoải mái. Ai ngờ có quá nhiều thứ phải chi tiêu: điện, nước, thuê nhà, con học bán trú, ăn uống hằng ngày, tã, sữa, đau ốm... Lương của chồng kha khá, nhưng vợ xoay tháng nào cũng chỉ vừa đủ. Nhiều lúc chưa đến ngày chồng lãnh lương nhưng túi đã rỗng.

Sáng nay đi chợ, gặp đứa bạn thân hồi đại học, vợ tủi thân. Ngày xưa học chung, vợ đâu thua kém bạn ấy. Vậy mà bây giờ, người ta láng mướt, ngồi xe hơi, váy áo thướt tha, đẹp từ đầu tóc đến gót chân. Còn vợ, loay hoay đến quên bản thân mình, mấy năm rồi chưa sắm nổi một bộ đồ tươm tất. Thức khuya dậy sớm, mở mắt ra là chồng, là con, là tiền, bao nhiêu thứ phải lo.

Than thở thì chồng bảo phụ nữ ai cũng vậy, có phải trên đời này chỉ một mình em đâu mà kể lể. Bận rộn là do em không biết sắp xếp. Túng thiếu là do em chi tiêu không có kế hoạch. Chẳng còn thời gian cho bản thân là do em không coi trọng việc giữ gìn nhan sắc... Cái gì cũng “do em” hết, chồng không can dự, không một chút sẻ chia. Nói với chồng chỉ thêm tức. Mãi rồi vợ trở nên cô đơn trong những nỗi lo toan gồng gánh một mình.

Tien vo cat o dau?
Ảnh minh họa.

Ai chẳng biết mọi phụ nữ đều trải qua quãng đời làm vợ, làm mẹ. Nhưng con mình đứa nào cũng khó nuôi. Đứa lớn sinh non, thời gian nằm bệnh viện nhiều hơn ở nhà và đến trường mẫu giáo. Con đã năm tuổi mà lúc nào cũng đeo dính mẹ. Mỗi sáng dậy, không thấy mẹ nằm cạnh bên, con khóc inh ỏi, khiến hai đứa em cũng khóc theo. Đứa kế mắc hội chứng trào ngược, thêm lười ăn, ngày mấy lượt bú mớm, xong lại nôn ra hết, phải lau rửa và… làm lại từ đầu. Chăm hai đứa con gái đã muốn stress, chồng còn đòi kiếm thêm đứa con trai nối dõi cho ông bà nội vui.

Nếu không phải vì yêu chồng, bây giờ vợ đâu đến nỗi một nách ba con đầu tắt mặt tối. Sợ chồng thiếu ngủ không làm việc nổi, vợ để chồng ngủ riêng, một mình “chịu trận” với ba đứa nhỏ. Đêm nằm chưa thẳng lưng đã phải lục đục thức dậy pha sữa mấy lần. 5g kém, tranh thủ lúc con ngủ say, vợ lo làm đồ ăn sáng cho chồng. 

Mọi thứ phải nhanh gọn lẹ để kịp chui vô phòng nằm lại, kẻo đứa con gái lớn thức dậy không thấy mẹ sẽ kêu gào inh ỏi. Rồi chuẩn bị cho đứa lớn đi học, lo sữa và bữa ăn sáng cho hai đứa nhỏ... Hơn 5 năm nay, ngày nào cũng như thế, lặp đi lặp lại, thêm chuyện tiền nong, vợ chịu đựng được đã là rất giỏi. Chồng không khích lệ, còn lạnh lùng hỏi tiền cất ở đâu mà nhanh hết đến vậy.

Tiền cất ở đâu? Một phần ba thu nhập dành cho tiệc tùng giao tiếp của chồng. Ừ thì công việc đòi hỏi phải như thế, vợ không phàn nàn. Hai phần ba còn lại có trăm thứ phải chi. Vật giá leo thang, chồng đâu để ý. Nhà người ta dù dư dả hay nghèo khó mỗi tháng đều dành ra một khoản tiết kiệm. Vợ cũng muốn như vậy, nhưng có được đâu. Nhiều lúc nghĩ đến tương lai, thấy sao mờ mịt quá.

Tiền cất ở đâu? Hình như chồng nghĩ vợ có quỹ riêng. Hình như chồng nghĩ vợ phụ giúp bên ngoại khi thấy ba má chuẩn bị cơi nới nhà cửa. Thật ra, nhà ngoại đã giúp đỡ các cháu rất nhiều, cả công sức lẫn tiền bạc, vợ không nói ra vì sợ chồng tự ái đó thôi.

Dạo này, vợ chồng thường xuyên lục đục vì tiền. Vợ tức, ghi chi tiết từng khoản chi trong tháng thành một danh sách dài ngoằng cho chồng xem. Gây với nhau một trận long trời lở đất mới biết mấy năm nay chồng âm thầm tiết kiệm một nửa thu nhập để chuẩn bị nhà cửa sau này. Vợ ngẩn ra, vừa giận vừa thương. Giận vì chồng giấu, thương vì biết lo xa. Chồng nói, giá nào cũng phải giữ nguyên khoản tiết kiệm hằng tháng, không thể ở nhà thuê mãi được.

Than thở với cô bạn vừa gặp lại hôm nọ, nói ước gì bây giờ được độc thân như bạn, tha hồ điệu đàng bay nhảy. Bạn bảo vợ đừng đứng núi này trông núi nọ, ai cũng có những khó khăn riêng mình. Rồi bạn đề nghị, không đi làm được thì cộng tác với bạn, ở nhà kiếm thêm thu nhập, bạn sẽ giúp bán hàng online.

Vợ bán được khá nhiều, nhưng toàn người quen ủng hộ. Trầy trật gần hai tháng mới có khách lạ. Bạn khen, như thế là giỏi hơn các nhân viên của bạn lúc bắt đầu, có nghĩa là vợ cũng có khả năng buôn bán. Mong sao đúng như vậy.

Bây giờ, chồng không còn vặn hỏi tiền cất ở đâu, vợ như trút được gánh nặng. Chỉ cần vợ có thêm chút thu nhập thì yên ổn và tự tin hơn nhiều. 

Việt Quỳnh

 
Array ( [news_id] => 113949 [news_title] => Tiền vợ cất ở đâu? [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 144183_14-shutterstock-651287797-31824926.jpg [news_subcontent] => Đó là câu chồng lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, kể từ khi lấy vợ, ra riêng. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Đó là câu chồng lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần, kể từ khi lấy vợ, ra riêng. [news_content] =>

Chồng đi làm, vợ ở nhà nội trợ và chăm sóc con cái. Thu nhập mỗi tháng chồng đưa hết cho vợ.

Cứ tưởng làm chủ gia đình nhỏ của mình là thoải mái. Ai ngờ có quá nhiều thứ phải chi tiêu: điện, nước, thuê nhà, con học bán trú, ăn uống hằng ngày, tã, sữa, đau ốm... Lương của chồng kha khá, nhưng vợ xoay tháng nào cũng chỉ vừa đủ. Nhiều lúc chưa đến ngày chồng lãnh lương nhưng túi đã rỗng.

Sáng nay đi chợ, gặp đứa bạn thân hồi đại học, vợ tủi thân. Ngày xưa học chung, vợ đâu thua kém bạn ấy. Vậy mà bây giờ, người ta láng mướt, ngồi xe hơi, váy áo thướt tha, đẹp từ đầu tóc đến gót chân. Còn vợ, loay hoay đến quên bản thân mình, mấy năm rồi chưa sắm nổi một bộ đồ tươm tất. Thức khuya dậy sớm, mở mắt ra là chồng, là con, là tiền, bao nhiêu thứ phải lo.

Than thở thì chồng bảo phụ nữ ai cũng vậy, có phải trên đời này chỉ một mình em đâu mà kể lể. Bận rộn là do em không biết sắp xếp. Túng thiếu là do em chi tiêu không có kế hoạch. Chẳng còn thời gian cho bản thân là do em không coi trọng việc giữ gìn nhan sắc... Cái gì cũng “do em” hết, chồng không can dự, không một chút sẻ chia. Nói với chồng chỉ thêm tức. Mãi rồi vợ trở nên cô đơn trong những nỗi lo toan gồng gánh một mình.

Tien vo cat o dau?
Ảnh minh họa.

Ai chẳng biết mọi phụ nữ đều trải qua quãng đời làm vợ, làm mẹ. Nhưng con mình đứa nào cũng khó nuôi. Đứa lớn sinh non, thời gian nằm bệnh viện nhiều hơn ở nhà và đến trường mẫu giáo. Con đã năm tuổi mà lúc nào cũng đeo dính mẹ. Mỗi sáng dậy, không thấy mẹ nằm cạnh bên, con khóc inh ỏi, khiến hai đứa em cũng khóc theo. Đứa kế mắc hội chứng trào ngược, thêm lười ăn, ngày mấy lượt bú mớm, xong lại nôn ra hết, phải lau rửa và… làm lại từ đầu. Chăm hai đứa con gái đã muốn stress, chồng còn đòi kiếm thêm đứa con trai nối dõi cho ông bà nội vui.

Nếu không phải vì yêu chồng, bây giờ vợ đâu đến nỗi một nách ba con đầu tắt mặt tối. Sợ chồng thiếu ngủ không làm việc nổi, vợ để chồng ngủ riêng, một mình “chịu trận” với ba đứa nhỏ. Đêm nằm chưa thẳng lưng đã phải lục đục thức dậy pha sữa mấy lần. 5g kém, tranh thủ lúc con ngủ say, vợ lo làm đồ ăn sáng cho chồng. 

Mọi thứ phải nhanh gọn lẹ để kịp chui vô phòng nằm lại, kẻo đứa con gái lớn thức dậy không thấy mẹ sẽ kêu gào inh ỏi. Rồi chuẩn bị cho đứa lớn đi học, lo sữa và bữa ăn sáng cho hai đứa nhỏ... Hơn 5 năm nay, ngày nào cũng như thế, lặp đi lặp lại, thêm chuyện tiền nong, vợ chịu đựng được đã là rất giỏi. Chồng không khích lệ, còn lạnh lùng hỏi tiền cất ở đâu mà nhanh hết đến vậy.

Tiền cất ở đâu? Một phần ba thu nhập dành cho tiệc tùng giao tiếp của chồng. Ừ thì công việc đòi hỏi phải như thế, vợ không phàn nàn. Hai phần ba còn lại có trăm thứ phải chi. Vật giá leo thang, chồng đâu để ý. Nhà người ta dù dư dả hay nghèo khó mỗi tháng đều dành ra một khoản tiết kiệm. Vợ cũng muốn như vậy, nhưng có được đâu. Nhiều lúc nghĩ đến tương lai, thấy sao mờ mịt quá.

Tiền cất ở đâu? Hình như chồng nghĩ vợ có quỹ riêng. Hình như chồng nghĩ vợ phụ giúp bên ngoại khi thấy ba má chuẩn bị cơi nới nhà cửa. Thật ra, nhà ngoại đã giúp đỡ các cháu rất nhiều, cả công sức lẫn tiền bạc, vợ không nói ra vì sợ chồng tự ái đó thôi.

Dạo này, vợ chồng thường xuyên lục đục vì tiền. Vợ tức, ghi chi tiết từng khoản chi trong tháng thành một danh sách dài ngoằng cho chồng xem. Gây với nhau một trận long trời lở đất mới biết mấy năm nay chồng âm thầm tiết kiệm một nửa thu nhập để chuẩn bị nhà cửa sau này. Vợ ngẩn ra, vừa giận vừa thương. Giận vì chồng giấu, thương vì biết lo xa. Chồng nói, giá nào cũng phải giữ nguyên khoản tiết kiệm hằng tháng, không thể ở nhà thuê mãi được.

Than thở với cô bạn vừa gặp lại hôm nọ, nói ước gì bây giờ được độc thân như bạn, tha hồ điệu đàng bay nhảy. Bạn bảo vợ đừng đứng núi này trông núi nọ, ai cũng có những khó khăn riêng mình. Rồi bạn đề nghị, không đi làm được thì cộng tác với bạn, ở nhà kiếm thêm thu nhập, bạn sẽ giúp bán hàng online.

Vợ bán được khá nhiều, nhưng toàn người quen ủng hộ. Trầy trật gần hai tháng mới có khách lạ. Bạn khen, như thế là giỏi hơn các nhân viên của bạn lúc bắt đầu, có nghĩa là vợ cũng có khả năng buôn bán. Mong sao đúng như vậy.

Bây giờ, chồng không còn vặn hỏi tiền cất ở đâu, vợ như trút được gánh nặng. Chỉ cần vợ có thêm chút thu nhập thì yên ổn và tự tin hơn nhiều. 

Việt Quỳnh

[news_source] => [news_tag] => gia đình,hôn nhân,vợ chồng [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-11-01 09:49:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-11-01 09:49:00 [news_relate_news] => 100668,112517,113946 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/tien-vo-cat-o-dau-144183/ [news_urlid] => 144183 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1369 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/tien-vo-cat-o-dau-a113949.html [tag] => gia đìnhhôn nhânvợ chồng [daynews2] => 2018-11-01 09:49 [daynews] => 01/11/2018 - 09:49 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI