Sau trận ốm mới biết thương thân

17/03/2021 - 10:30

PNO - Nhìn vào gương, chị thấy mình tàn tạ đến chừng nào khi mới gần bốn mươi tuổi. Sau một trận ốm, chị chợt nhận ra, không ai thương mình bằng chính mình…

Chị luôn được khen là người phụ nữ đảm đang tháo vát, giỏi việc cơ quan lại chu toàn việc nhà. Mỗi lần về quê, nghe tiếng mẹ chồng nhắc nhở mấy đứa em cùng các cháu: “Tụi bây cứ nhìn chị Hoa mà học theo”, chị lại vui trong lòng. 

Với chị, muốn người khác thương mình, trước hết mình phải sống tốt. Chị không bao giờ phân biệt nội ngoại, việc gì cũng dốc lòng lo lắng chu đáo. Nhà chồng có bốn chị em dâu nhưng việc gì cũng đến tay chị.

Mỗi lần giỗ chạp, dù một mâm cơm cúng hay đãi khách mấy chục mâm, mọi người đều chờ chị về sắp xếp chợ búa, nấu nướng. Chẳng những lo việc nhà, chị còn cáng đáng cả chuyện kinh tế.

Chồng chị là nhân viên văn phòng một sở thuộc tỉnh, cứ đều đặn ba năm lên một bậc lương và không có thêm nguồn thu nào. Ngoài việc dạy ở trường, chị phải làm đủ nghề để kiếm thêm. Đến mùa lễ tết, chị lao vào buôn bán. Mùa thi, chị mở lớp dạy kèm. Quanh năm, chị làm việc đều đặn như một con thoi, chẳng giây phút nào nghỉ ngơi…

Sau trận ốm chị mới biết thương mình - Ảnh minh hoạ
Sau trận ốm chị mới biết thương mình - Ảnh minh hoạ

Nhờ thế, khi chồng cần tiền để sửa xe, chị đưa liền; mẹ chồng gọi điện nhắc tiền góp xây mộ ông bà, chị chuyển khoản ngay; em chồng thiếu tiền xây nhà, chị cho vay không ngần ngại.

Mọi người tưởng chị giàu có nhưng mấy ai hiểu những đồng tiền đó là mồ hôi nước mắt của chị. Nó là kết quả của những buổi dạy thêm nói nhiều đến mức tắt tiếng, của những đêm hè thức khuya bóc hạt sen đến bật máu mấy đầu ngón tay, của những ngày chạy xuôi ngược giao hàng cho khách dưới trời nắng như lửa đốt sau giờ dạy. Chị ham việc đến mức bỏ bê bản thân. 

Lần đó, chị đang dạy trên lớp bỗng đau bụng dữ dội rồi buồn nôn, vừa chạy vào nhà vệ sinh thì máu trong miệng hộc ra cả bồn rửa, phải vào viện cấp cứu. Bác sĩ chẩn đoán chị bị xuất huyết dạ dày nhưng cần xét nghiệm theo dõi thêm.

Những ngày nằm trên giường bệnh, chị mới thấm thía cái giá phải trả cho việc coi thường sức khỏe.

Chồng chị không xin nghỉ phép để chăm vợ do đang đợt cao điểm thi đua, anh lại nhắm cái chức phó phòng đã lâu, nghỉ sẽ ảnh hưởng ít nhiều. Anh chỉ tạt qua buổi sáng và tối, chỉ tấm giấy ghi số điện thoại căng-tin bệnh viện dán trên tường rồi bảo: “Ăn gì thì em tự gọi”.

Hai đứa con trai vốn đã quen được chăm sóc từ bữa ăn đến giấc ngủ trở nên luống cuống khi mẹ vắng nhà. Chúng gọi điện liên tục, không phải để xem mẹ khỏe chưa mà chỉ để hỏi: “Đồng phục của con đâu vậy mẹ?”, “Trưa nay ba không về, con ăn gì để kịp đi học đây?”…

Cứ thế, chị loay hoay một mình ở viện, cũng may có cô bạn thân nấu cháo ngày ba bữa mang vào. Chị đau dạ dày như thế làm sao nuốt được cơm hộp ở căng-tin bệnh viện, chưa kể chị còn bị dị ứng với bột ngọt.

Ba ngày sau khi chị nhập viện, em dâu chở mẹ chồng lên thăm. Hai mẹ con chỉ đứng ở cửa hỏi thăm chứ không vào tận giường.

Cô em dâu rón rén đặt mấy hộp sữa lên bàn rồi xin phép về vì không ai trông con. Chị cứ nghĩ mẹ chồng sẽ ở lại với chị vài ngày, nào ngờ bà bảo: “Mẹ phải về ngay chứ đàn lợn mới đẻ không ai chăm được”.

Chị càng buồn hơn khi nghe mấy người cùng phòng bệnh kể rằng mẹ chồng và em dâu nghi chị bị bệnh lao mới ho ra máu, và họ không dám đến gần vì sợ bị lây.

Chỉ một tuần nằm viện mà bao nhiêu quan điểm sống, suy nghĩ của chị đảo lộn hoàn toàn. Cũng may, chị chỉ bị xuất huyết dạ dày nhẹ, điều trị một thời gian sẽ khỏi.

Chị ra viện vài ngày, cô bạn biết chị buồn, đến rủ chị đi gội đầu dưỡng sinh ở spa. Chị định không đi nhưng cô ấy rủ nhiệt tình, còn mua sẵn vé nên chị không nỡ từ chối.

Hai tiếng được chăm sóc da, gội đầu, mát-xa, chị thấy nhẹ nhõm hẳn. Lần đầu tiên thân thể chị được nâng niu, chăm sóc. Chị không ngờ có những nơi khiến mình thư thái đến thế.

Nhìn vào gương, chị thấy mình tàn tạ đến chừng nào khi mới gần bốn mươi tuổi. Sau một trận ốm, chị chợt nhận ra, không ai thương mình bằng chính mình… 

Lam Anh

 
Array ( [news_id] => 1429323 [news_title] => Sau trận ốm mới biết thương thân [news_title_seo] => Sau trận ốm mới biết thương thân [news_supertitle] => [news_picture] => pncn7-sau-tran-om_1615449412.jpg [news_subcontent] => Nhìn vào gương, chị thấy mình tàn tạ đến chừng nào khi mới gần bốn mươi tuổi. Sau một trận ốm, chị chợt nhận ra, không ai thương mình bằng chính mình… [news_subcontent_seo] => Nhìn vào gương, chị thấy mình tàn tạ đến chừng nào khi mới gần bốn mươi tuổi. Sau một trận ốm, chị chợt nhận ra, không ai thương mình bằng chính mình… [news_headline] => Nhìn vào gương, chị thấy mình tàn tạ đến chừng nào khi mới gần bốn mươi tuổi. Sau một trận ốm, chị chợt nhận ra, không ai thương mình bằng chính mình… [news_content] =>

Chị luôn được khen là người phụ nữ đảm đang tháo vát, giỏi việc cơ quan lại chu toàn việc nhà. Mỗi lần về quê, nghe tiếng mẹ chồng nhắc nhở mấy đứa em cùng các cháu: “Tụi bây cứ nhìn chị Hoa mà học theo”, chị lại vui trong lòng. 

Với chị, muốn người khác thương mình, trước hết mình phải sống tốt. Chị không bao giờ phân biệt nội ngoại, việc gì cũng dốc lòng lo lắng chu đáo. Nhà chồng có bốn chị em dâu nhưng việc gì cũng đến tay chị.

Mỗi lần giỗ chạp, dù một mâm cơm cúng hay đãi khách mấy chục mâm, mọi người đều chờ chị về sắp xếp chợ búa, nấu nướng. Chẳng những lo việc nhà, chị còn cáng đáng cả chuyện kinh tế.

Chồng chị là nhân viên văn phòng một sở thuộc tỉnh, cứ đều đặn ba năm lên một bậc lương và không có thêm nguồn thu nào. Ngoài việc dạy ở trường, chị phải làm đủ nghề để kiếm thêm. Đến mùa lễ tết, chị lao vào buôn bán. Mùa thi, chị mở lớp dạy kèm. Quanh năm, chị làm việc đều đặn như một con thoi, chẳng giây phút nào nghỉ ngơi…

Sau trận ốm chị mới biết thương mình - Ảnh minh hoạ
Sau trận ốm chị mới biết thương mình - Ảnh minh hoạ

Nhờ thế, khi chồng cần tiền để sửa xe, chị đưa liền; mẹ chồng gọi điện nhắc tiền góp xây mộ ông bà, chị chuyển khoản ngay; em chồng thiếu tiền xây nhà, chị cho vay không ngần ngại.

Mọi người tưởng chị giàu có nhưng mấy ai hiểu những đồng tiền đó là mồ hôi nước mắt của chị. Nó là kết quả của những buổi dạy thêm nói nhiều đến mức tắt tiếng, của những đêm hè thức khuya bóc hạt sen đến bật máu mấy đầu ngón tay, của những ngày chạy xuôi ngược giao hàng cho khách dưới trời nắng như lửa đốt sau giờ dạy. Chị ham việc đến mức bỏ bê bản thân. 

Lần đó, chị đang dạy trên lớp bỗng đau bụng dữ dội rồi buồn nôn, vừa chạy vào nhà vệ sinh thì máu trong miệng hộc ra cả bồn rửa, phải vào viện cấp cứu. Bác sĩ chẩn đoán chị bị xuất huyết dạ dày nhưng cần xét nghiệm theo dõi thêm.

Những ngày nằm trên giường bệnh, chị mới thấm thía cái giá phải trả cho việc coi thường sức khỏe.

Chồng chị không xin nghỉ phép để chăm vợ do đang đợt cao điểm thi đua, anh lại nhắm cái chức phó phòng đã lâu, nghỉ sẽ ảnh hưởng ít nhiều. Anh chỉ tạt qua buổi sáng và tối, chỉ tấm giấy ghi số điện thoại căng-tin bệnh viện dán trên tường rồi bảo: “Ăn gì thì em tự gọi”.

Hai đứa con trai vốn đã quen được chăm sóc từ bữa ăn đến giấc ngủ trở nên luống cuống khi mẹ vắng nhà. Chúng gọi điện liên tục, không phải để xem mẹ khỏe chưa mà chỉ để hỏi: “Đồng phục của con đâu vậy mẹ?”, “Trưa nay ba không về, con ăn gì để kịp đi học đây?”…

Cứ thế, chị loay hoay một mình ở viện, cũng may có cô bạn thân nấu cháo ngày ba bữa mang vào. Chị đau dạ dày như thế làm sao nuốt được cơm hộp ở căng-tin bệnh viện, chưa kể chị còn bị dị ứng với bột ngọt.

Ba ngày sau khi chị nhập viện, em dâu chở mẹ chồng lên thăm. Hai mẹ con chỉ đứng ở cửa hỏi thăm chứ không vào tận giường.

Cô em dâu rón rén đặt mấy hộp sữa lên bàn rồi xin phép về vì không ai trông con. Chị cứ nghĩ mẹ chồng sẽ ở lại với chị vài ngày, nào ngờ bà bảo: “Mẹ phải về ngay chứ đàn lợn mới đẻ không ai chăm được”.

Chị càng buồn hơn khi nghe mấy người cùng phòng bệnh kể rằng mẹ chồng và em dâu nghi chị bị bệnh lao mới ho ra máu, và họ không dám đến gần vì sợ bị lây.

Chỉ một tuần nằm viện mà bao nhiêu quan điểm sống, suy nghĩ của chị đảo lộn hoàn toàn. Cũng may, chị chỉ bị xuất huyết dạ dày nhẹ, điều trị một thời gian sẽ khỏi.

Chị ra viện vài ngày, cô bạn biết chị buồn, đến rủ chị đi gội đầu dưỡng sinh ở spa. Chị định không đi nhưng cô ấy rủ nhiệt tình, còn mua sẵn vé nên chị không nỡ từ chối.

Hai tiếng được chăm sóc da, gội đầu, mát-xa, chị thấy nhẹ nhõm hẳn. Lần đầu tiên thân thể chị được nâng niu, chăm sóc. Chị không ngờ có những nơi khiến mình thư thái đến thế.

Nhìn vào gương, chị thấy mình tàn tạ đến chừng nào khi mới gần bốn mươi tuổi. Sau một trận ốm, chị chợt nhận ra, không ai thương mình bằng chính mình… 

Lam Anh

[news_source] => [news_tag] => chăm sóc bản thân,yêu thương chính mình,đàn bà tuổi 40 [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-03-11 14:51:56 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-03-17 10:30:51 [news_relate_news] => 1403786,1429109,1429054, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 3714 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/sau-tran-om-moi-biet-thuong-than-a1429323.html [tag] => chăm sóc bản thânyêu thương chính mìnhđàn bà tuổi 40 [daynews2] => 2021-03-17 10:30 [daynews] => 17/03/2021 - 10:30 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • "Chồng nhà người ta" thưởng tết cho vợ vì "hết lòng với anh và con"

    "Chồng nhà người ta" thưởng tết cho vợ vì "hết lòng với anh và con"

    18-01-2022 16:08

    Xét cho cùng, thưởng tết cho vợ thì cũng chỉ cách “mang tiền về cho vợ” nhưng lại có ý nghĩa về mặt tinh thần...

  • Nhà người khác vui hơn

    Nhà người khác vui hơn

    18-01-2022 11:00

    Có những đứa trẻ chỉ thích sang nhà người khác để được trò chuyện, tâm sự.

  • Nổi lửa lúc 5 giờ sáng để giữ hạnh phúc

    Nổi lửa lúc 5 giờ sáng để giữ hạnh phúc

    17-01-2022 23:50

    Chỉ cần dậy sớm hai tiếng, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, chị Bảo Mai đã tạo nên sự gắn bó giữa các thành viên trong gia đình.

  • Nồi bánh chưng trong hẻm nhỏ

    Nồi bánh chưng trong hẻm nhỏ

    17-01-2022 16:47

    Gia đình bà Hai về sống tại con hẻm ở Q.8, TP.HCM đã gần 20 năm. Tết nào, bà cũng bày bếp củi ngay trước nhà để nấu bánh chưng.

  • Cha mẹ lục đục vì điểm thi học kỳ của con

    Cha mẹ lục đục vì điểm thi học kỳ của con

    17-01-2022 11:27

    Vì kết quả học tập của con trẻ không được như ý, nhiều bậc cha mẹ quay ra đổ lỗi cho nhau. Điều đó làm đứa trẻ cảm thấy áp lực.

  • Một mình lạc lõng trong nhà

    Một mình lạc lõng trong nhà

    17-01-2022 06:00

    Thật tiếc, rất nhiều phụ huynh dẫu yêu quý con vô ngần, nhưng thương yêu chưa đúng cách, nên con cái cô đơn, lạc lõng ngay trong nhà mình.

  • Ngoáy trầu cho nội

    Ngoáy trầu cho nội

    16-01-2022 18:59

    Cuộc sống nhiều thay đổi, nhưng những lá trầu vẫn vẹn nguyên dáng hình trái tim tròn đầy, vẫn mang vị nồng cay, thơm giòn thân thuộc.

  • Vợ chồng "giám sát" nhau để không đánh con

    Vợ chồng "giám sát" nhau để không đánh con

    16-01-2022 11:41

    Tôi và chồng sau này cố gắng tiết chế tâm trạng và giám sát nhau chặt chẽ. Khi tôi thấy anh bắt đầu lớn tiếng với con là tôi "hạ tông".

  • Âm thanh tháng Chạp

    Âm thanh tháng Chạp

    16-01-2022 05:55

    Tháng Chạp, nắng chiều ươm vàng chiếu qua tán lá, tạo thành những cái bóng dài đổ xuống mặt đường. Xe cộ nối đuôi nhau, người người xôn xao chuyện trò.

  • Rời bỏ quê khi tết cận kề

    Rời bỏ quê khi tết cận kề

    15-01-2022 17:37

    Từ ngày bán nhà, ông như người mất hồn, còn bà và con trai rất phấn khởi.

  • Các chị cọp “cân” được hết!

    Các chị cọp “cân” được hết!

    15-01-2022 10:45

    Nhiều người cho rằng phụ nữ tuổi Dần dữ như cọp, và cũng rất lận đận, nên không ít bà mẹ cân nhắc khi cưới dâu tuổi Dần.

  • Họ hạnh phúc theo kiểu… của họ

    Họ hạnh phúc theo kiểu… của họ

    15-01-2022 05:54

    Cặp đôi A.H. và M.T. không có nhiều thứ thuộc về vật chất hữu hình, nhưng họ luôn biết ơn vì đã tìm thấy nhau.

  • Bỏ ngay thói "tám chuyện" nếu bạn không muốn mối quan hệ tan vỡ

    Bỏ ngay thói "tám chuyện" nếu bạn không muốn mối quan hệ tan vỡ

    14-01-2022 18:52

    Chúng ta thường chia sẻ niềm vui hay nỗi buồn cùng những người xung quanh để tìm sự đồng cảm, nhưng chuyện về mối quan hệ của hai người là ngoại lệ.

  • Ghen đến cạn tình

    Ghen đến cạn tình

    14-01-2022 11:39

    Đã nhiều lần chị đặt giả thuyết chồng mình có bồ rồi tự hành hạ bằng cơn ghen trong ảo tưởng. Nhưng lần này, “tiểu tam” đã thực sự xuất hiện.

  • Vợ chỉ yêu tiền

    Vợ chỉ yêu tiền

    14-01-2022 06:00

    Con trai trêu: "Trước mẹ yêu bố con mình, giờ mẹ yêu tiền, cũng là yêu cả thôi”. Bà Hồng cười, mắng thằng con chỉ nói vớ vẩn, nhưng có lý.

  • Tháng Chạp xưa

    Tháng Chạp xưa

    13-01-2022 22:17

    Mỗi năm, vào mùa này, tôi lại ngóng tiếng chim báo hiệu mùa vui, già rồi mà nỗi chờ mong xuân về tết đến trong tôi vẫn còn da diết.

  • Hai tuần cách ly chồng

    Hai tuần cách ly chồng

    13-01-2022 18:43

    Hai tuần dằng dặc cũng qua. Bọn trẻ lại vui mừng ôm chầm lấy bố, dù hai bên vẫn cách nhau bởi tấm khẩu trang.

  • Về với mẹ, có nắm tay mẹ?

    Về với mẹ, có nắm tay mẹ?

    13-01-2022 15:20

    Tôi phải tập nắm tay của mẹ nhiều hơn, để mỗi khoảnh khắc trôi qua đều trở nên ý nghĩa.