PNO - Chuyện cha mẹ thương đứa con này hơn đứa con kia, thiên vị hay phân biệt đối xử giữa các con xưa nay không hiếm. Vậy nhưng khi nói ra, nhiều người sẽ phủ nhận ngay: Làm gì có chuyện đó, đứa nào tôi cũng thương như nhau.
| Chia sẻ bài viết: |
YÊN BÌNH 11-09-2024 11:47:04
Ngày xưa mẹ buộc tôi phải tránh xa người thích tôi để nhường cho chị. Khi tôi làm có tiền nhờ mẹ giữ giúp thì mẹ đưa hết cho mấy người kia tiêu. Em trai ko có việc làm mẹ kêu tôi cho mượn vốn kinh doanh rồi chả thấy hoàn lại. Em gái gây nợ nần để người ta đến nhà đòi la ó, tôi cũng phải đứng ra trả thay. Sợ phải trả nợ thêm nên tôi đưa cả nhà về chung sống thì em gái trộm tiền tôi nhưng mẹ lại lặng thinh khi biết chuyện. Anh trai chuyển nhà 1 mình thì mẹ trách ko ai phụ, còn tôi chuyển nhà 1 mình thì mẹ im ru. Anh trai ko chịu làm công thuê mà cứ phải chờ cơ hội kinh doanh lớn rồi cứ hỏi mượn tiền ko bao giờ hoàn lại thì mẹ nói tội nghiệp nó. Cháu gái (con của em trai tôi) cũng do 1 mình tôi nuôi từ khi mới lọt lòng đến hết đại học mà ko thấy mẹ thương tôi thêm chút nào. Dịch COVID-19 tôi gồng gánh 7 miệng ăn bằng đồng lương của mình đến kiệt sức chả thấy mẹ nói tiếng nào. Ở nhà thuê rẻ tiền thì mẹ ko chịu, buộc tôi phải thuê nhà to cho ở riêng dưới đất vì ko chịu ở chung cư cùng tôi. Mỗi tháng vừa lo cho 2 con của mình vừa phải gồng gánh thêm tiền nhà thuê của mẹ cộng thêm tiền thuốc thang... tôi toàn nợ thẻ tín dụng mà mẹ chả cảm thông. Vậy đó, tôi hoàn toàn ko nhận được chút tình thương nào từ mẹ ruột của mình. Chỉ có ba là thương tôi vất vả cho gia đình từ khi độc thân đến khi lập gia đình. Nhưng ông trời đã cướp đi tình thương đó cách nay 12 năm. Kể từ ngày đó tôi như kẻ xa lạ với gia đình, tôi chán nản chỉ làm tròn bổn phận là con. Lắm khi nằm suy nghĩ ko biết có phải tôi mang tội gì nên trả giá cho đến ngày nay. Phải chăng do kiếp trước tôi vay nên kiếp này đầu thai lên để trả nợ mình gây ra?
Giai đoạn nước rút luyện thi đại học lại bị thầy quấy rối. Làm sao để thiết lập ranh giới gia sư và học sinh một cách tinh tế nhưng cứng rắn?
Từng có những ngày tôi sống trong tâm thế “mong cho xong”. Nhưng càng về sau, tôi chợt nhận ra, xong rồi thì sao nữa?
Đó là cuộc chạy đua xuyên đêm với thời gian, nơi mỗi phút chậm trễ đều có thể làm vuột mất cơ hội cứu sống nhiều sinh mạng.
Bỏ phố về quê, liệu cuộc sống có hoàn toàn là thiên đường, hay còn những bài toán về tương lai, con cái và sự thích nghi vẫn đang ở phía trước?
Rất nhiều những góc khuất, nỗi trăn trở và cả những quy tắc ngầm đầy nhân văn phía sau hành trình hồi sinh những cuộc đời.
Có những cuộc tranh cãi trong hôn nhân không bắt đầu từ chuyện ngoại tình hay hết yêu mà xuất phát từ vấn đề kinh tế.
Nhiều gia đình hiện đại đang đứng trước nguy cơ đổ vỡ chỉ vì thói quen trút “rác cảm xúc” lên người đồng hành.
Người ta hay nói ‘đàn ông thương vợ hay không, đứng trước cửa phòng sinh mới biết’.
Có lẽ, đến một độ tuổi nào đó, ta bớt mong những điều lớn lao, mà sống theo nhịp riêng, chậm rãi nếm thử cái ngon ngọt của đời.
Từ nguồn mô, tạng hiến của những người cho chết não, nhiều bệnh nhân hiểm nghèo thực sự được hồi sinh, mở ra những trang đời mới.
Chúng ta sắm cho con chiếc điện thoại thông minh, nhưng chính thiết bị ấy lại đang trở thành bức tường đẩy cha mẹ ra bên rìa cuộc sống của con trẻ?
Họ lặng lẽ sắm tròn 2 vai - vừa là người lao động cần mẫn trên nông trường vừa là người giữ lửa cho mái ấm.
Hóa ra một tấm gương cùng trang lứa có sức nặng hơn ngàn lời thúc giục của cha mẹ hay những bài học đạo lý khô khan.
Trước câu cửa miệng “chờ con một chút” của trẻ, cha mẹ nên làm gì?
Silent treatment (chiến tranh lạnh) ngày càng được nhắc đến như một chiến lược trong giao tiếp của người trẻ,
Ở đó, có những người đến để gửi lại mầm sống của chính mình và có những người đang mòn mỏi đợi chờ phép màu để được tiếp tục sống.
Tôn vinh nghĩa cử cao đẹp của những người hiến tạng, để di sản của người ra đi trở thành phép màu hồi sinh sự sống.
Không chỉ đòn roi, bạo hành và bỏ bê khiến nhiều trẻ mang tổn thương tâm lý kéo dài đến tuổi trưởng thành.