Thư của con: Nếu tài sản chỉ còn hai ổ bánh…

18/12/2021 - 11:16

PNO - "Thư của con" được mở ra với một niềm mong nhỏ: để những người con nhớ ra rằng, mình thật hạnh phúc vì vẫn còn có mẹ có ba bên đời.

Người già và trẻ em vốn được xếp vào nhóm yếu thế - từ tuổi tác, thể tạng và cả tinh thần yếu đuối, dễ tổn thương. Trong thời dịch bệnh, người già lại càng nằm trong nhóm nguy cơ cao.

Chưa khi nào “những đứa con trong gia đình” rơi vào cảm giác mất mát hụt hẫng như thời gian này. Những người sống xa cha mẹ đã đành, có người sống cùng quận, thậm chí chung nhà, vậy mà cũng trong đợt dịch này, cha/mẹ họ, thậm chí có cả trường hợp cả cha mẹ đều lặng lẽ rời đi trong cô độc, không một lời từ biệt, để lại sự hụt hẫng tột cùng cho các con. Những người kịp có chút thời gian, tâm trí dành cho cha mẹ có thể sẽ cảm thấy đau lòng, mất mát nhưng không bị cảm giác hối tiếc dằn vặt. Thế nhưng phần đông vẫn là những giọt nước mắt ân hận vì giá mình chịu khó ngồi với ba mẹ lâu hơn, nghe mẹ nói nhiều hơn chút nữa, kịp mua cho ba món ăn ba thích hay đưa mẹ đến nơi mẹ ao ước ít nhất một lần…

Thư của con được mở ra trên Phụ Nữ Chủ Nhật với một niềm mong nhỏ: để những người con, trong một khoảnh khắc nào đó, giữa căng thẳng âu lo chợt nhớ ra rằng, mình thật hạnh phúc vì vẫn còn có mẹ có ba bên đời. 

 

Con không rõ một bó dạ lan hương có thể nuôi dưỡng tâm hồn như thế nào, hẳn là cũng giống bó họa mi. Ít ra ở điểm này, khi tập trung vào chúng và cắm như đang thực hành một nghi thức, mẹ sẽ thấy những lo lắng, phiền muộn của ngày hôm nay tan vào nơi nào không hay.

Mẹ ạ, chắc mẹ bất ngờ với bó cúc họa mi con vét cuối mùa gửi mẹ. Thật buồn cười khi cái đứa không mấy ưa “trào lưu” lại lăng xăng kiếm mấy nhánh hoa cuối cùng để chưng, lại còn gửi mẹ nữa chứ.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

 

Mẹ thể nào cũng đùa: “Biết rồi, lúc nào con cũng chậm một nhịp so với người ta mà”. Đúng là con chậm tới mấy nhịp chứ không phải một. Vụ cúc họa mi này, lẽ ra con cũng chẳng chưng nếu bạn con không phân trần: “Kệ, ráng chưng vì mỗi năm chỉ có một mùa”. Đúng hơn là chỉ vỏn vẹn một tháng từ đầu tháng Mười đến cuối tháng 11. Mỗi năm cứ vào thời điểm này, công việc dù bận rộn thế nào, cô ấy cũng sắp xếp bay ra Hà Nội chụp hình với cúc họa mi rồi… về. Với cô ấy, có thể đó chỉ là một trong những niềm vui sống. Chắc vì chậm nên con nhận ra niềm vui sống kia trông như một nghi thức với tất cả sự trang nghiêm và thành kính. Cách cô ấy chụp hình với cúc họa mi cũng hệt như cách chúng ta cầu nguyện trước bữa ăn. 

Mẹ còn nhớ khóa thiền mẹ con mình từng tham dự ở Nam Cát Tiên không?

Chúng ta được dạy rằng, trước mỗi bữa ăn nên dành vài phút để cảm ơn người trồng lúa, người xay gạo, người trồng rau, người chuyên chở chúng từ nông trại lên chợ, người nấu… cảm ơn cả trái đất vì mưa thuận gió hòa để chúng ta có thể ngồi đây bưng chén cơm đầy. 

Dù mấy năm nay kinh tế khó khăn nhưng dịp Trung thu, lễ Tạ ơn… cô bạn con vẫn xoay xở để tặng chút bánh chút quà cho những người thương quý. Cô ấy vẫn tổ chức những bữa tiệc nho nhỏ giản đơn cho mình và lũ trẻ. Khó khăn, thậm chí có giai đoạn phải vay tiền để sống nhưng cô ấy vẫn giữ những nghi thức đã tạo dựng bao nhiêu năm nay.

Con còn nhớ ngày xưa mẹ từng kể ở nhà quê thời khốn khó, có những người dù chỉ ăn khoai nhưng vẫn mang chén đi rửa. Người ác miệng hẳn sẽ nhanh chóng “dán nhãn” họ kiểu cách, trưởng giả, làm bộ… Tuy vậy, đến độ tuổi này, con chợt hiểu họ chỉ là những người biết giữ gìn nghi thức và phẩm giá của mình. Ăn củ khoai trong chén thì có gì sai. Sông có khúc, người có lúc, ai lại cho phép “lúc” ấy được quyền dập vùi mình. 

Hơn ai hết, có lẽ mẹ đã nhiều lần trải nghiệm điều đó. Đã có lúc mẹ đi từng nhà, lạy lục từng người để xin bãi nại bác tài đã gây tai nạn. Mẹ bỏ đám con nheo nhóc ở nhà vì phải trực trong bệnh viện. Trời lạnh, xứ người, tiếng nước ngoài khó nghe, mẹ không dám ăn vì phải để dành tiền trang trải chuyện ăn uống, thuốc thang cho người bị nạn. Mà nào chỉ nuôi bệnh nhân, mẹ phải lo luôn chuyện ăn uống, thuốc hút cho cả gia đình người bị thương. Những ngày ấy, dẫu có mệt mỏi, căng thẳng, sợ hãi cùng cực, mẹ vẫn không thấy phẩm giá của mình bị chà đạp vì mẹ vẫn đang làm điều đúng - chuộc lỗi và đền bù cho người bị nạn do xe mình gây ra.

Tuy nhiên, mẹ ấm ức mãi vì một lần đi chợ thấy hoa hồng đẹp và rẻ nên mua về cắm. Không biết lúc đó bực dọc, mệt mỏi hay chán nản mà ba hất luôn bình hoa của mẹ và gằn giọng: “Sướng ích gì mà bông với hoa”. Chuyện đã lâu lắm rồi nhưng vẫn để đâu đó một vết hằn trong tâm trí mẹ, dẫu sau này ba đã “trả nợ” bằng cách chăm, trồng và chiết rất nhiều chậu hồng cổ cho mẹ. Hẳn mẹ cũng đã tha thứ cho ba rồi, mẹ nhỉ? Khả năng chịu đựng của đàn ông không cao như đàn bà. Đôi khi vào những lúc tăm tối, họ cho mình quyền cắn xé người thân, tưởng rằng như thế có thể làm dịu bớt những cay đắng trong lòng. Song, con sẽ nói chuyện đó sau. Mình quay lại với loài họa mi một tháng kia.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

 

Con cắm chúng đơn thuần vì thương chúng - loài hoa mỗi năm chỉ sống đúng một tháng. Thế nhưng, mẹ biết không, có một bình hoa trong nhà, không khí trở nên khác lạ - tươi mới và hân hoan. Căn hộ vốn ảm đạm cả năm nay vì COVID-19 bỗng dưng sinh động hẳn lên. Không biết vì sắc trắng tinh khôi duyên dáng, vì cách chúng đong đưa mong manh hay vì mùi hương ngai ngái của đồng nội, con cảm thấy điều gì đó gần như sự rung động, càng nhìn càng bình an trong tâm trí, càng cắm lại càng thấy hoa tươi tắn hơn ngày mới đem về.

Con chợt nghĩ về mẹ. Đã bao lâu rồi mẹ không cắm hoa, trừ hoa cúng trên bàn thờ? Hồi đó, cô giáo dạy tâm lý của tụi con dặn rằng, phụ nữ nên cắm hoa hồng trong phòng: nếu có thể thì hãy cắm 99 bông, nếu không thì chín bông cũng được; tuyệt đối không để hoa khô, hoa giả, hoa héo trong phòng vì phong thủy bị ảnh hưởng. Với con, phong thủy, nói cho cùng chính là không khí hòa hợp, ấm áp trong gia đình. Thế nên con nghĩ, ta chỉ cần một bình hoa, hoa dại cũng được. Những ngày dịch, không có hoa, con thậm chí còn hái hoa của rau để cắm.

Vườn của mẹ lúc nào cũng tràn ngập hoa, từ bonsai đến hoa trên hàng rào. Lòng vòng thế nào con lại nhớ mấy câu thơ của một học giả Ba Tư sống ở thế kỷ XIII: 

“Nếu tất cả tài sản của ta
Hai ổ bánh là những gì còn lại
Hãy bán một rồi dùng tiền thu được
Sắm một bó dạ lan hương để nuôi dưỡng tâm hồn”

Con không rõ một bó dạ lan hương có thể nuôi dưỡng tâm hồn như thế nào, hẳn là cũng giống một bó họa mi, giúp xoa dịu những lo lắng, phiền muộn của ngày hôm nay. Không chỉ họa mi, có thể là sơn ca, én, hoàng anh… mà cũng có thể là hoa mồng gà. Mẹ biết rõ điều đó, chỉ là cuộc sống lo toan phiền muộn đã làm mẹ quên mất.

Thôi thì mẹ ráng cắm hết lũ hoa cuối mùa này nhé! Mỗi tuần, mẹ hãy dành cho mình ít nhất một bình hoa như một nghi thức nuôi dưỡng tâm hồn.

Con gái của mẹ

 

 

 

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Hương lài ướp đậm giấc quê

    Hương lài ướp đậm giấc quê

    24-05-2024 09:54

    Một mùi hương vừa quen, vừa lạ thoảng qua nhưng cũng đủ dội vào ký ức một cảm giác bâng khuâng man mác.

  • Nhớ ngoại

    Nhớ ngoại

    24-05-2024 06:02

    Tới ngày giỗ ngoại, tôi cảm nhận được nỗi buồn nghẹn lại trong lồng ngực mẹ vì năm đó mẹ không thể sắp xếp về quê thắp cho ngoại nén hương.

  • Thương tờ giấy gói

    Thương tờ giấy gói

    23-05-2024 15:19

    Đó là thời tôi không có ti vi, sách báo, truyện tranh… Tôi thèm đọc, vớ được cái gì có chữ đều đọc ngấu nghiến.

  • Hạnh phúc từ những điều giản dị

    Hạnh phúc từ những điều giản dị

    23-05-2024 09:34

    30 năm trôi qua, mẹ tôi vẫn thỉnh thoảng mặc lại chiếc áo dài ngày xưa, như cách giữ gìn những kỷ niệm đẹp về một thời đã qua.

  • “Má coi tụi bây như con má”

    “Má coi tụi bây như con má”

    23-05-2024 06:06

    Đâu đó trong hẻm nhỏ tôi sống ở quận 4, hình ảnh bà hàng xóm dễ thương vẫn còn...

  • Những người mẹ trong cơn mưa

    Những người mẹ trong cơn mưa

    22-05-2024 19:45

    Thi thoảng, giữa cơn mưa, trên đường phố tôi bắt gặp người đàn ông nào đó mắng phụ nữ chạy xe “ngu thế à”.

  • Chỉ đường cho hươu...: Bạn trai của con lạ lắm!

    Chỉ đường cho hươu...: Bạn trai của con lạ lắm!

    22-05-2024 14:03

    Cháu nên cẩn thận và cân nhắc kỹ trước khi hẹn hò với anh bạn “khôn trước tuổi” này. Việc gì cảm thấy không ổn, cháu có thể thẳng thắn từ chối.

  • Kiễng chân

    Kiễng chân

    22-05-2024 05:59

    Rốt cuộc có bao nhiêu người đàn bà trong mái nhà mình, trong cuộc sống hôn nhân, trong cuộc đời mình đã và đang kiễng chân như chị.

  • Em dâu ruột

    Em dâu ruột

    21-05-2024 17:51

    Em vì yêu chồng mà cũng thương luôn chị chồng. Rồi cũng chính nhờ vòng tròn yêu thương đó, em lại rất hợp với anh rể, là chồng tôi.

  • Riêng tư, tự do, vẫn luôn cần hàng xóm

    Riêng tư, tự do, vẫn luôn cần hàng xóm

    21-05-2024 10:45

    Sống ở chung cư, thoạt tưởng là xa cách, nhưng tình làng nghĩa xóm không mất đi.

  • Nhìn mưa lại nhớ mưa

    Nhìn mưa lại nhớ mưa

    21-05-2024 06:10

    Hôm ông trời cho một trận mưa mát lành, ba mẹ tôi cũng như trút được nỗi lo, căn nhà vui lên rộn rã.

  • Ở nhà chăm con, vẫn không tụt hậu

    Ở nhà chăm con, vẫn không tụt hậu

    20-05-2024 18:38

    “Phụ nữ là phải độc lập, tự chủ kinh tế, ở nhà nuôi con thì làm gì”. “Ở nhà suốt không chán à? Ở nhà lâu ngày tụt hậu đấy”.

  • Con cần biết yêu trước khi yêu

    Con cần biết yêu trước khi yêu

    20-05-2024 16:00

    Cần dạy con hiểu rằng, dù có yêu một người nhiều đến đâu, chuyện người đó thay lòng vẫn là bình thường.

  • Khi vợ sa cơ

    Khi vợ sa cơ

    20-05-2024 06:04

    Người vợ có ham muốn, khát khao làm giàu đến đâu nữa, cũng chỉ mong đem lại sự no đủ cho chồng con.

  • Muốn con về thăm, má phải giả bị bệnh

    Muốn con về thăm, má phải giả bị bệnh

    19-05-2024 15:43

    Má tỉ mỉ làm món này món kia và chờ con gái con trai cùng các cháu về chơi, nhưng rồi lại thất vọng.

  • Có 2 bà nội, tình thương gấp đôi

    Có 2 bà nội, tình thương gấp đôi

    19-05-2024 05:48

    Thuở nhỏ, hồn nhiên, tôi hiếm khi thắc mắc vì sao ba mẹ và mình lại sống chung, gắn bó nhiều hơn với bà cả mà không phải bà ruột?

  • Nơi có nhiều đàn ông “chuẩn men”

    Nơi có nhiều đàn ông “chuẩn men”

    18-05-2024 12:28

    Số vụ lừa tình, lừa tiền, quấy rối trực tuyến tại Việt Nam tăng 70% so với năm trước. Cứ 10 nạn nhân bị thì có 9 người là phụ nữ.

  • May mà có hàng xóm, mẹ tôi thoát hiểm

    May mà có hàng xóm, mẹ tôi thoát hiểm

    18-05-2024 06:08

    Tôi an lòng khi sống ở hẻm nhỏ, nhà nghèo mà giàu tình thương.