Làm sao định giá công việc nội trợ?: Cần bảo đảm công bằng thực chất

28/01/2026 - 06:00

PNO - Công việc nội trợ được pháp luật coi là lao động có thu nhập. Vậy việc định giá công việc nội trợ khi ly hôn thế nào thì đảm bảo công bằng?

Việc định giá công việc nội trợ khi ly hôn không chỉ là vấn đề tình cảm mà đã được cụ thể hóa bằng quy định pháp luật. Theo quy định mới nhất, công việc này được coi là lao động có thu nhập. Tòa án đã có cách định giá, phân chia dựa trên công sức nội trợ và đây là cơ sở pháp lý quan trọng.

Việc “lượng hóa” cụ thể để chia tài sản thường dựa trên các tiêu chí như thời gian làm công việc nội trợ, số năm vợ/chồng nghỉ việc để chăm sóc gia đình. Số năm càng dài, công sức duy trì khối tài sản chung càng được ghi nhận. Quy định này ghi nhận sự hỗ trợ gián tiếp của vợ/chồng như: thực hiện các công việc nhà, chăm sóc gia đình giúp vợ/chồng yên tâm công tác, tạo ra thu nhập cao và được xem là một loại đóng góp vào sự phát triển tài sản.

Phó giáo sư, tiến sĩ Phan Thị Lan Hương - Ảnh do nhân vật cung cấp
Phó giáo sư, tiến sĩ Phan Thị Lan Hương - Ảnh do nhân vật cung cấp

Tuy nhiên, quy định trên nếu xem xét dưới góc độ lý thuyết pháp luật nữ quyền vẫn chưa bảo đảm được bình đẳng thực chất. Bởi lẽ, khi người vợ ở nhà nội trợ, chăm sóc không lương thường bị phụ thuộc vào người chồng - là người có thu nhập. Do đó, người vợ thường không có quyền ra quyết định trong gia đình, thậm chí còn bị bạo lực về thể chất, kinh tế, tinh thần.

Để bảo đảm bảo vệ quyền lợi của người làm công việc nội trợ, ngoài tính theo thu nhập tương đương, cần tính đến những chi phí thay thế. Đó là số tiền ước tính phải chi trả nếu thuê người giúp việc, bảo mẫu để thực hiện các công việc tương tự trong suốt thời kỳ hôn nhân.

Cần ghi nhận công sức người vợ trong việc làm tăng giá trị tài sản. Ví dụ: đất của chồng nhưng vợ ở nhà quản lý, tôn tạo làm tăng giá trị, từ đó người vợ vẫn được chia một phần giá trị tăng thêm đó.

Hơn nữa, việc định giá này còn phải tính đến cả “sự suy giảm khả năng kiếm sống” bởi việc người vợ ở nhà không chỉ là không đi làm, mà là đang đánh đổi cơ hội thăng tiến, tích lũy bảo hiểm xã hội và kỹ năng nghề nghiệp. Do đó, giá trị định giá còn phải bao gồm chi phí để người vợ tái hòa nhập thị trường lao động sau khi ly hôn.

Như vậy, để đảm bảo bình đẳng thực chất, tòa án không chia tài sản theo kiểu cào bằng mà phải chia một cách công bằng, bù đắp cho những thiệt thòi về vị thế người vợ đã gánh chịu.

Phó giáo sư, tiến sĩ Phan Thị Lan Hương

- Trưởng phòng Hợp tác Quốc tế, Trường đại học Luật Hà Nội

Diệu Hiền (ghi)

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI