Cố gắng kiểm soát hành động, muốn gây ảnh hưởng, áp đặt và nói xấu mẹ chồng/con dâu là những chuyện rất phí thời gian, có hại với người thân, bản thân.
Giọt nước mắt bất lực của người cha nghèo ở sân bay đã khiến các hành khách và nhân viên hàng không xúc động.
Phương pháp 4H: hỏi han, hiện diện, hy vọng và hỗ trợ. Chỉ cần một câu hỏi han có khi cũng cho thấy sự thần kỳ của lòng quan tâm.
Vậy mà tôi vẫn nhớ tấm lưng ba, nó rất gầy, gần như chỉ còn khung xương.
Sau khi đọc được chuyện tình hoang đường và cảm động liên quan tới loài hoa này, tôi càng yêu thích loài hoa giản dị và mong manh ấy hơn.
“Mẹ theo em từ thuở tóc còn xanh đen, đến giờ tóc mẹ đã bạc trắng” đang là câu nói được chia sẻ rầm rộ trên mạng xã hội.
Từ rừng về nhà tôi đi sau lưng mẹ. Kĩu kịt gánh củi trên vai, lưng áo mẹ từ cổ xuống thẫm màu dần đi, sau đó ướt đầm như tắm.
Khói tạo bồ hóng, mạng nhện và làm đen tường nhà quét vôi trắng sang trọng. Khói cũng đóng làm đen những chiếc nồi nhôm trắng sáng.
Câu chuyện đang được chia sẻ trên nhiều diễn đàn. Diễn viên Trấn Thành cũng bày tỏ sự xúc động.
Xôi phố đủ màu đủ vị nhưng hiếm có hàng xôi nào gói trong lá chuối hay có gáo dừa để kẻ nhà quê thơ thẩn tìm kiếm hương ngày xưa.
Lúc đầu chị cúi mặt lặng im, sau khóc như mưa. Bao nhiêu ấm ức trong lòng tuôn ra hết. Anh đến sau lưng, ôm vợ, không nói nên lời.
Xem phim Bố già, có một chi tiết cứ trở đi trở lại trong tôi: trò thách thức của cậu con trai: “Đã bao lâu rồi bạn chưa chụp hình với cha?”.
Má hay nói: “Đi với con có người cho má nắm tay. Đi với mấy bà bạn già, chẳng ai nắm tay ai, nhiều lúc liêu xiêu muốn té”.
Chị từng nói với chúng tôi: “Nếu trở lại quá khứ, chị sẽ an phận bán xăng đong để đủ ăn hằng ngày và kiếm một đứa con”.
Hình ảnh đứa bé gầy gò với vô số vết thương ám ảnh Hiếu. Anh quyết định mở các lớp dạy cho trẻ khiếm thính.
Từ sự việc Thái Trinh phải nghe lời quấy rối tục tĩu tại một buổi ghi hình, dư luận đã chia thành hai phe.
Quan điểm của ca sĩ Akira Phan về việc ăn mặc gợi cảm của phụ nữ khiến nhiều người chỉ trích.
Nhìn cụ ngồi đan trong bình yên, tôi cứ ngỡ tìm thấy trong “di sản ký ức” những thước phim đẹp về “người đàn bà ngồi đan” qua hai thế kỷ.
Người cha đứng bất động nhìn đứa con đang khẩn cầu, ánh mắt dịu dàng, liên tục gật đầu như một lời khẳng định rắn rỏi: “Bố đây, có bố đây”.
Khi người bán biết sử dụng loa thay thế, sẽ đỡ cực, nhưng sao những người của nửa thế kỷ trước như tôi luôn nhớ tiếng rao thân thương.
Nhìn vào gương, chị thấy mình tàn tạ đến chừng nào khi mới gần bốn mươi tuổi. Sau một trận ốm, chị chợt nhận ra, không ai thương mình bằng chính mình…
Dâu mở lồng bàn, chị mỉm cười chờ nó háo hức xới cơm ăn ngon lành. Ai dè dâu ụp mạnh lồng bàn, lẳng lặng xách xe đi.
Tôi cứ nhớ mãi cảm giác đầy hào hứng của mấy chị em khi bu quanh giỏ mỗi lần má đi chợ về.
Hẻm phố thanh bình vì tránh được khói bụi, tiếng ồn. Nắng chiếu vào hẻm đỡ gắt hơn, mưa xiên vào hẻm cũng đỡ ầm ào, những đêm trăng hẻm càng tuyệt
Ông bà quan niệm, nhắc tới những ngày đó để biết trân trọng hơn năm tháng hiện tại, để biết rằng, gia đình chính là điều vô giá.