Việc gia đình anh Thắng và chị Trang dịch chuyển nơi sống từ phố về quê đã khiến bao người ngạc nhiên.
COVID-19 là một hiện thực chúng ta buộc phải đối mặt, nhưng nó cũng là cơ hội để chúng ta nhìn nhận và thay đổi lối sống.
Chỉ vì COVID-19 mà vợ chồng tôi phải gác kế hoạch về quê nhà miền Trung để ăn "tết tại gia" giữa Gò Vấp.
Không đến trường nhưng con phải học online, nhìn con trai cẩn thận chép thời khóa biểu mà thương. Hy vọng tình hình nghỉ dịch không kéo dài như năm ngoái.
Làm dâu Nghệ An cũng vui, ăn tết Nghệ An cũng thú vị không kém, ai đang yêu giai xứ Nghệ có thể yên tâm "quê choa tình cảm lắm”.
Có lẽ 10 năm, 20 năm sau..., những em bé của hôm nay vẫn sẽ được cha mẹ kể cho nghe về những cái tết kỳ lạ của "năm COVID-19".
Cái người ta nhớ đến, là mùi đất. Đất của quê nhà. Nói cách khác, mùi quê hương chính là mùi đất...
Quanh năm bận rộn với công việc, đến kỳ nghỉ tết tôi về quê ngay để chuẩn bị tết cùng ba mẹ. Tết không có gia đình, tôi không chịu nổi
Năm 2020, một trong những trào lưu tự phát đình đám nhất có lẽ là “Yêu bếp”, “Nghiện nhà”, hay “Ghét bếp, không nghiện nhà”.
Mẹ không tin vào tai mình khi bố lẩm bẩm: “Chợ tết giờ đông rồi, mẹ đi xe đạp lại tay xách nách mang...”
Mâm cỗ tết cổ truyền cùng danh sách nguyên liệu và lịch trình chuẩn bị rất quý giá với chị em. Nhưng cũng có ý kiến phản bác.
Chỉ vì một chiếc áo cháu nội mặc tết không vừa ý ba chồng, mà không khí ảm đạm bao trùm gia đình.
Tết ai cũng muốn dọn sạch nhà tống tiễn cái cũ, những điều xui xẻo và hướng đến cái mới, những điều tốt đẹp hơn.
Tết hằng năm vẫn y nguyên không khí ấy, chỉ là nhà tôi thiếu hẳn mùi nồng ấm từ khi ba rời xa chúng tôi.
Nghệ nhân Nguyễn Thị Phiên nói, khi cả nhà bỏ điện thoại xuống và vào bếp cùng nhau, sẽ thấy được trọn vẹn nhất những giá trị của yêu thương, gắn kết.
Cứ mỗi khi chuẩn bị tết về là ba lại theo những chuyến khơi xa. Ba hay cười xoa đầu tôi và bảo rằng “mẻ cuối”.
Tết về, hãy đến thăm ông bà. Có thể mắt ông đã kèm nhèm. Có thể bà đã nhớ nhớ quên quên, không còn nhận ra đứa cháu ngồi bên cạnh.
Năm nay, câu trả lời “về quê” đã hơi chừng dè dặt, không rổn rảng dễ dàng bật ra như các năm trước.
Cứ cuối năm là gió chướng về. Anh em tôi được mẹ nhắc mặc thêm áo ấm, nhưng tôi mê không khí lạnh se se ấy nên lì lợm không khoác áo.
Chỉ có về với má mới là tết. Mùa sum vầy mà thiếu con cháu tội má lắm. Mà, mùa xuân của má còn được mấy lần nữa đâu…
Không quá bất ngờ khi con báo tin không về quê ăn tết, nhiều cặp vợ chồng già động viên: Đừng quá ham việc mà bỏ quên tết”.
Chẳng phải tự nhiên mà khắp Việt Nam, hầu như dân tộc nào cũng có tục giữ lửa ngày tết.
Gió xuân về gợi những ký ức buồn vui bên má. Ký ức về thời cơ cực nhưng gia đình lúc nào cũng ấm áp, bình yên.
Dù xa quê, chị Mùi vẫn giữ cách đón tết truyền thống vì muốn chồng và con gái gần gũi hơn với văn hóa Việt Nam.
Ngày càng nhiều gia đình chọn cách ăn tết tối giản để tận hưởng trọn vẹn không khí đầm ấm, hân hoan trong những ngày đầu năm.