PNO - Vợ đề xuất một chuyến du lịch ngắn ngày dịp tết để giải khuây, chồng gạt phắt đi, nói rằng phải thắt lưng buộc bụng vì đang gánh nợ mua nhà.
| Chia sẻ bài viết: |
Mạnh Cường 04-12-2025 10:36:54
Ở nước ngoài, nhất là những nước phát triển họ không đặt nặng chuyện phải sở hữu nhà rồi cha truyền con nối như mình đâu. Cái gì hay ở họ thì nên học hỏi, tiếp thu. Đừng cố quá thành quá cố bây giờ. Nhịn ăn nhịn mặc mua nhà, lăn ra bệnh tiền đâu mà chữa, sức đâu mà hưởng nữa.
Nguyễn Thu 04-12-2025 10:34:44
Thấy khổ chưa? Lực không có cố mua nhà làm gì cho phải gánh cái nợ cả đời. Cứ như tôi đây này, ở thuê, già thì có lương hưu. Con cái tự lo đời nó, mình chỉ nuôi ăn học. Sống nay chết mai, nhỡ đùng cái lăn ra bệnh hay đột quị thế là chẳng kịp sống cho tử tế ngày nào.
Phạm Tuấn 04-12-2025 10:32:26
Thế giờ không lo kiếm tiền, tích góp trả nợ, nhỡ gãy gánh giữa đường thì ra đê mà ở, chứ ở đó suốt ngày chỉ nghĩ tới chuyện đi chơi.
Phạm Nhật Minh 04-12-2025 10:31:24
Vợ chồng chị nên ngồi lại chia sẻ và bàn bạc với nhau để có giải pháp hài hòa nhất. Chị cũng có lý là cuộc sống cần thư giãn để thêm động lực lao động kiếm tiền. Thế nhưng, anh nhà cũng không sai. Giờ đang nợ nhiều mà chưa dư dả nên anh ấy đặt mục tiêu kiếm tiền lên trước nhu cầu vui chơi.
Trần Ngọc Yến 04-12-2025 10:29:29
Cuộc sống phải biết cân đối cho hài hòa. Nợ nhà tận mấy chục năm mà quan niệm kiểu ông chồng cũng quá cực đoan rồi. Nhà rất cần, nợ phải trả nhưng vẫn phải sống vui vẻ mới có năng lượng và hứng thú cày bừa chứ.
Thắng Nguyễn 04-12-2025 10:27:43
Có cái nhà không sướng hơn mấy thứ vui chơi phù phiếm à?
Trần Vân Thảo 04-12-2025 10:26:11
Chồng bạn nói đúng đấy, hãy ráng nhẫn nhịn vì một mục tiêu lớn hơn cho gia đình. Phải biết hy sinh cái trước mắt để có cái lâu dài to lớn và ý nghĩa hơn chứ. Khi nào khấm khá, có dư thì đi chơi sau cũng được mà.
Nguyễn Đức 04-12-2025 10:24:16
Chị mới là người không biết vun vén lo toan. Đang nợ nần ngập mặt còn đòi đi chơi. Phụ nữ mà hoang thế này gia đình khổ.
Gia đình có thể khuyên nhưng người hiểu rõ cuộc hôn nhân của chị nhất vẫn là chính chị.
Sát ngày cưới, em phát hiện người yêu ngoại tình. Anh thề thốt chỉ là đùa vui và chỉ yêu mình em. Em nên bỏ qua hay can đảm hủy hôn?
Hiện cô ấy đang gồng mình để hoàn thành trách nhiệm một người mẹ. Khi một người ở trong hoàn cảnh đó, tình yêu thường không phải là ưu tiên hàng đầu
Hãy nhớ lại ngày ấy em đã cư xử, ứng phó ra sao. Em đã tìm niềm vui, cách nghĩ lạc quan nào để cuộc sống không rơi vào bế tắc?
Chúng tôi thỏa thuận sẽ không gặp mặt riêng, không đụng chạm xác thịt, chỉ tâm sự qua tin nhắn, động viên nhau vượt qua những ngày ngột ngạt.
Đàn ông nghĩ im lặng là để mọi chuyện qua đi. Nhưng với người phụ nữ, sự im lặng ấy nhiều khi lại khiến họ thấy mình bị bỏ mặc.
Chỉ cần anh còn nỗ lực ở lại, còn muốn bước tiếp và còn mong giữ gia đình này thì anh vẫn chưa đánh mất giá trị của mình.
Chồng tôi không hút thuốc, cờ bạc hay nhậu nhẹt bê tha nhưng anh có tật mà tôi tin không người vợ nào thấy vui: quá điệu và thích trang điểm.
Nếu thực sự còn muốn giữ gia đình này, chồng em cần phải nhìn nhận rằng hôn nhân không thể tồn tại chỉ bằng sự hy sinh từ một phía.
Một mối quan hệ tốt không phải là nơi hai người hơn thua nhau mà là nơi cả hai đều cảm thấy được nhìn nhận và trân trọng.
Vợ chồng chúng tôi không khỏi buồn lòng, nghĩ đến mai này khi mình nằm xuống, chẳng lẽ hương hỏa của tổ tiên sẽ đứt đoạn từ đây...
Nếu quay về mà em luôn phải dè dặt, luôn sợ bị lôi quá khứ ra trách móc thì đó không phải là sự đoàn tụ lành mạnh.
Sự quan tâm bằng lời nói, bằng tình cảm đôi khi còn quý hơn tiền bạc. Đừng để khoảng cách địa lý biến thành khoảng cách tình cảm.
Chồng tôi tốt tính nhưng lại có thói quen xấu là hay nhậu và ép người khác nhậu. Ai nhậu giỏi mới được anh xem là người tốt.
Em chỉ có thể chuẩn bị cho con tâm thế chấp nhận và đối mặt, hạn chế tối đa tác động tiêu cực.
Đôi khi, vì sự an toàn lâu dài cho các con, người mẹ buộc phải chấp nhận một sự sắp xếp tạm thời chưa trọn vẹn.
Tôi mệt mỏi vì phải liên tục chiều chuộng, vuốt ve cảm xúc của một người đàn ông trưởng thành nhưng tâm hồn lại hay chấp nhặt như một đứa trẻ.
Em còn một kho báu nữa, đó là cô con gái biết ôm mẹ và nói: “Lớn lên, con sẽ tặng hoa cho mẹ”. Đó mới chính là món quà vô giá.