Cuộc hôn nhân ầm ĩ

07/08/2021 - 06:00

PNO - Đó thực sự là một cuộc hôn nhân ầm ĩ, nhưng tự nó có lý do để tồn tại mà chỉ người trong cuộc mới biết và mới định đoạt được.

Trong lần cuối cùng đứng ra giảng hòa cho anh chị, tôi đã thốt lên: “Thôi anh chị ly hôn đi, anh chị chia tay thì tốt cho cả hai”.

Tôi là người cuối cùng xác nhận điều đó. Từ vài năm trở lại đây, cả người thân lẫn họ hàng của tôi đều quá ngán ngẩm với xích mích của vợ chồng họ. Anh là anh cả trong gia đình. Tôi là em út. Giữa tôi và anh còn có bốn chị gái. Và cả nhà, bao gồm mẹ tôi cùng các chị gái, anh rể đều khuyên họ ly hôn. 

Anh chị đã từng dọa ly hôn hàng trăm lần, lần nào cũng ầm ĩ như không thể cứu vãn. Dù là vợ chồng, nhưng họ chưa bao giờ hài lòng về nhau. Nội dung tranh cãi nhiều nhất giữa anh chị là về cái quán nhậu, cơ sở kinh doanh mà anh phụ trách chính.

Chị trước đây là đầu bếp của quán, nhưng sau rất nhiều lần gây gổ, xích mích với nhân viên rồi với cả ông chủ, chị nghỉ việc. Xích mích chủ yếu là do chị không chấp nhận cách quản lý của anh. Quán đông khách, đông nhân viên nhưng anh quản trị bằng niềm tin nên nhân viên qua mặt.

Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock
Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock

Anh biết hết nhưng cũng phiên phiến cho qua để giữ ổn định. Còn chị thì khác. Đứng từ nhà bếp, chị thấy hết đứa nhân viên nữ “quèo quẹo đưa tình” với khách, rồi thằng nhân viên nam âm thầm biển thủ tiền bo của khách (theo quy định của quán là phải nộp về rồi chia đều cho ca làm). Chị lớn tiếng bắt tại trận thì cả quán nháo nhào.

Vợ chồng sau đó lại cãi nhau nảy lửa vì anh trách chị ồn ào, chị thì chỉ trích anh không biết quản lý, bênh vực nhân viên mà chống lại vợ. 

Riêng chuyện ầm ĩ liên quan tới cái quán đã khiến vợ chồng không có nổi một ngày hòa thuận. Chị quyết định ra làm riêng, không liên quan gì đến cái quán nữa. Cùng thời điểm đó, anh lại tin bạn bè, đem tiền cho vay rồi bị quỵt, vỡ nợ gần bạc tỷ. Chị kêu trời từ nhà tới quán, chỗ nào có người quen chị cũng kể tội chồng.

Về phía anh, anh trách chị lạnh nhạt, chỉ biết bắt bẻ và chỉ trích chồng. Rồi từ lần vỡ nợ bạc tỷ, anh mang luôn cái án “phá gia, hủy hoại gia đình”. Mọi nỗ lực gầy dựng sau đó của anh đều không được vợ ghi nhận.

Tính anh nóng nảy, cộng thêm tính chị ồn ào nên chỉ chừng đó việc cũng đủ cãi nhau tối ngày, lần nào cũng ầm ĩ và căng thẳng. Lần cuối cùng họ cãi nhau, tôi chứng kiến chị dùng điện thoại bật chế độ quay phim để vừa to tiếng với chồng, vừa quay camera “để quay lại bộ mặt dữ tợn của ổng”.

Lúc cuộc tranh cãi thoái trào, tôi cũng đứt hơi vì can ngăn. Quá bế tắc, tôi khuyên họ ly hôn theo lời hăm dọa của chị cho yên nhà yên cửa.

Chuyện xảy ra hai ngày thì cả nhà lại nháo nhào khi nghe anh gặp tai nạn ở Long Xuyên, đang chờ được cấp cứu. Chị đã “coi như không có ổng trên đời” suốt hai ngày, giờ nghe tin lại cuống cuồng nhờ tôi đưa đến chỗ anh.

Bến phà An Hòa (từ Chợ Mới sang Long Xuyên) hiện ra như một liệu pháp trấn an, nó vắng vẻ im lìm như ban đêm thời một ngàn chín trăm xa lắc. Do dịch bệnh, người dân hạn chế đi lại, tần suất phà cũng giãn. Cả bến phà chỉ có tôi và chị ngồi chờ.

Tôi như ngồi trên đống lửa, quên luôn sự hiện diện của chị dâu bên cạnh. Ngồi được một lúc, tôi bắt đầu nghe tiếng thút thít của chị.

Rồi chị kể: “Ngày nào ổng cũng dòm chị, sáng đi cũng dòm, tối về cũng dòm, dù chị bực không thèm nói chuyện. Ổng tệ thì tệ, nhưng cũng lo mần ăn, để ý vợ con, chứ không thì chị dại gì mà sống gần 30 năm với ổng?”. Rồi chị khóc vống lên: “Ổng chạy xe nhanh lắm, đụng kiểu này chắc có nước chết quá Út ơi”.

Đến nơi, tôi thấy xe cấp cứu cũng vừa đến, nhân viên y tế đang chuẩn bị đưa anh lên xe. Anh nằm trên băng ca, mặt vẫn tỉnh, chỉ có một bên tay và chân bị chấn thương và đang chảy máu. Tôi vội gửi xe máy vào nhà dân rồi cùng chị leo lên xe cấp cứu. Lúc đã yên vị, anh lập tức nhìn qua chị dâu, rồi cứ thế quên luôn sự hiện diện của đứa em gái út.

Anh mếu máo: “Không sao đâu, cái đầu còn ngon, giờ lo tay chân thôi”. Chị cũng quên luôn tôi, chồm người sát lại gần anh trên băng ca, sửa lại tóc tai đang bết xuống mặt chồng. Chị vừa nói vừa khóc: “Cái đầu ngon để cãi vợ hay gì!”.

Rồi tiếp theo đó là một tràng trách cứ anh chạy xe nhanh, già rồi mà còn đi suốt, không biết sai nhân viên, tốn tiền thuê người mà không biết dùng… những nội dung chỉ trích kinh điển được chị lặp lại trong cái giọng trách móc hiền queo, bởi chị còn đang hú vía khi thấy chồng còn tỉnh.

Tôi cũng vừa thở phào, đùa: “Chị Hai, nãy trên phà khen ảnh dữ lắm mà, sao qua tới đây lại… chửi không vậy?”.

Chị cuời: “Làm gì có khen”. Anh tôi như đã quen với điệu này lắm rồi nên không tỏ ra tò mò như tôi nghĩ, anh cười gường gượng trong cơn đau của chấn thương và nói: “Chị mày mà khen là tao chết à, bả phải chửi vậy tao mới quen!”.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi thấy mình… thừa quá, nên ngồi lùi lại, vờ lấy điện thoại ra nhắn tin về nhà. Trong lúc đó, chị vẫn tiếp tục “quạu” chồng. Hóa ra mấy chị em gái tôi đã bao năm làm người thừa vì cứ nhảy bổ vào đòi xoa dịu cãi vã giữa anh chị.

Nhìn họ mật thiết và thở phào khi nhìn thấy nhau, tôi thấy bao nhiêu nỗ lực phân tích, giảng giải của chị em tôi là… thừa hết. Ngôn ngữ, tính cách và cách người ta thương nhau là muôn hình vạn trạng, ngay cả lời hăm dọa “ly hôn đi” họ ném vào nhau cũng không tới lượt người đứng ngoài như chị em tôi phải phân giải.

Đó thực sự là một cuộc hôn nhân ầm ĩ, nhưng tự nó có lý do để tồn tại mà chỉ người trong cuộc mới biết và mới định đoạt được. 

Khánh Phương

 
Array ( [news_id] => 1442549 [news_title] => Cuộc hôn nhân ầm ĩ [news_title_seo] => Cuộc hôn nhân ầm ĩ [news_supertitle] => [news_picture] => cuoc-hon-nhan-am-i_1628181659.jpg [news_subcontent] => Đó thực sự là một cuộc hôn nhân ầm ĩ, nhưng tự nó có lý do để tồn tại mà chỉ người trong cuộc mới biết và mới định đoạt được. [news_subcontent_seo] => Đó thực sự là một cuộc hôn nhân ầm ĩ, nhưng tự nó có lý do để tồn tại mà chỉ người trong cuộc mới biết và mới định đoạt được. [news_headline] => Đó thực sự là một cuộc hôn nhân ầm ĩ, nhưng tự nó có lý do để tồn tại mà chỉ người trong cuộc mới biết và mới định đoạt được. [news_content] =>

Trong lần cuối cùng đứng ra giảng hòa cho anh chị, tôi đã thốt lên: “Thôi anh chị ly hôn đi, anh chị chia tay thì tốt cho cả hai”.

Tôi là người cuối cùng xác nhận điều đó. Từ vài năm trở lại đây, cả người thân lẫn họ hàng của tôi đều quá ngán ngẩm với xích mích của vợ chồng họ. Anh là anh cả trong gia đình. Tôi là em út. Giữa tôi và anh còn có bốn chị gái. Và cả nhà, bao gồm mẹ tôi cùng các chị gái, anh rể đều khuyên họ ly hôn. 

Anh chị đã từng dọa ly hôn hàng trăm lần, lần nào cũng ầm ĩ như không thể cứu vãn. Dù là vợ chồng, nhưng họ chưa bao giờ hài lòng về nhau. Nội dung tranh cãi nhiều nhất giữa anh chị là về cái quán nhậu, cơ sở kinh doanh mà anh phụ trách chính.

Chị trước đây là đầu bếp của quán, nhưng sau rất nhiều lần gây gổ, xích mích với nhân viên rồi với cả ông chủ, chị nghỉ việc. Xích mích chủ yếu là do chị không chấp nhận cách quản lý của anh. Quán đông khách, đông nhân viên nhưng anh quản trị bằng niềm tin nên nhân viên qua mặt.

Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock
Ảnh mang tính minh họa - Shutterstock

Anh biết hết nhưng cũng phiên phiến cho qua để giữ ổn định. Còn chị thì khác. Đứng từ nhà bếp, chị thấy hết đứa nhân viên nữ “quèo quẹo đưa tình” với khách, rồi thằng nhân viên nam âm thầm biển thủ tiền bo của khách (theo quy định của quán là phải nộp về rồi chia đều cho ca làm). Chị lớn tiếng bắt tại trận thì cả quán nháo nhào.

Vợ chồng sau đó lại cãi nhau nảy lửa vì anh trách chị ồn ào, chị thì chỉ trích anh không biết quản lý, bênh vực nhân viên mà chống lại vợ. 

Riêng chuyện ầm ĩ liên quan tới cái quán đã khiến vợ chồng không có nổi một ngày hòa thuận. Chị quyết định ra làm riêng, không liên quan gì đến cái quán nữa. Cùng thời điểm đó, anh lại tin bạn bè, đem tiền cho vay rồi bị quỵt, vỡ nợ gần bạc tỷ. Chị kêu trời từ nhà tới quán, chỗ nào có người quen chị cũng kể tội chồng.

Về phía anh, anh trách chị lạnh nhạt, chỉ biết bắt bẻ và chỉ trích chồng. Rồi từ lần vỡ nợ bạc tỷ, anh mang luôn cái án “phá gia, hủy hoại gia đình”. Mọi nỗ lực gầy dựng sau đó của anh đều không được vợ ghi nhận.

Tính anh nóng nảy, cộng thêm tính chị ồn ào nên chỉ chừng đó việc cũng đủ cãi nhau tối ngày, lần nào cũng ầm ĩ và căng thẳng. Lần cuối cùng họ cãi nhau, tôi chứng kiến chị dùng điện thoại bật chế độ quay phim để vừa to tiếng với chồng, vừa quay camera “để quay lại bộ mặt dữ tợn của ổng”.

Lúc cuộc tranh cãi thoái trào, tôi cũng đứt hơi vì can ngăn. Quá bế tắc, tôi khuyên họ ly hôn theo lời hăm dọa của chị cho yên nhà yên cửa.

Chuyện xảy ra hai ngày thì cả nhà lại nháo nhào khi nghe anh gặp tai nạn ở Long Xuyên, đang chờ được cấp cứu. Chị đã “coi như không có ổng trên đời” suốt hai ngày, giờ nghe tin lại cuống cuồng nhờ tôi đưa đến chỗ anh.

Bến phà An Hòa (từ Chợ Mới sang Long Xuyên) hiện ra như một liệu pháp trấn an, nó vắng vẻ im lìm như ban đêm thời một ngàn chín trăm xa lắc. Do dịch bệnh, người dân hạn chế đi lại, tần suất phà cũng giãn. Cả bến phà chỉ có tôi và chị ngồi chờ.

Tôi như ngồi trên đống lửa, quên luôn sự hiện diện của chị dâu bên cạnh. Ngồi được một lúc, tôi bắt đầu nghe tiếng thút thít của chị.

Rồi chị kể: “Ngày nào ổng cũng dòm chị, sáng đi cũng dòm, tối về cũng dòm, dù chị bực không thèm nói chuyện. Ổng tệ thì tệ, nhưng cũng lo mần ăn, để ý vợ con, chứ không thì chị dại gì mà sống gần 30 năm với ổng?”. Rồi chị khóc vống lên: “Ổng chạy xe nhanh lắm, đụng kiểu này chắc có nước chết quá Út ơi”.

Đến nơi, tôi thấy xe cấp cứu cũng vừa đến, nhân viên y tế đang chuẩn bị đưa anh lên xe. Anh nằm trên băng ca, mặt vẫn tỉnh, chỉ có một bên tay và chân bị chấn thương và đang chảy máu. Tôi vội gửi xe máy vào nhà dân rồi cùng chị leo lên xe cấp cứu. Lúc đã yên vị, anh lập tức nhìn qua chị dâu, rồi cứ thế quên luôn sự hiện diện của đứa em gái út.

Anh mếu máo: “Không sao đâu, cái đầu còn ngon, giờ lo tay chân thôi”. Chị cũng quên luôn tôi, chồm người sát lại gần anh trên băng ca, sửa lại tóc tai đang bết xuống mặt chồng. Chị vừa nói vừa khóc: “Cái đầu ngon để cãi vợ hay gì!”.

Rồi tiếp theo đó là một tràng trách cứ anh chạy xe nhanh, già rồi mà còn đi suốt, không biết sai nhân viên, tốn tiền thuê người mà không biết dùng… những nội dung chỉ trích kinh điển được chị lặp lại trong cái giọng trách móc hiền queo, bởi chị còn đang hú vía khi thấy chồng còn tỉnh.

Tôi cũng vừa thở phào, đùa: “Chị Hai, nãy trên phà khen ảnh dữ lắm mà, sao qua tới đây lại… chửi không vậy?”.

Chị cuời: “Làm gì có khen”. Anh tôi như đã quen với điệu này lắm rồi nên không tỏ ra tò mò như tôi nghĩ, anh cười gường gượng trong cơn đau của chấn thương và nói: “Chị mày mà khen là tao chết à, bả phải chửi vậy tao mới quen!”.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi thấy mình… thừa quá, nên ngồi lùi lại, vờ lấy điện thoại ra nhắn tin về nhà. Trong lúc đó, chị vẫn tiếp tục “quạu” chồng. Hóa ra mấy chị em gái tôi đã bao năm làm người thừa vì cứ nhảy bổ vào đòi xoa dịu cãi vã giữa anh chị.

Nhìn họ mật thiết và thở phào khi nhìn thấy nhau, tôi thấy bao nhiêu nỗ lực phân tích, giảng giải của chị em tôi là… thừa hết. Ngôn ngữ, tính cách và cách người ta thương nhau là muôn hình vạn trạng, ngay cả lời hăm dọa “ly hôn đi” họ ném vào nhau cũng không tới lượt người đứng ngoài như chị em tôi phải phân giải.

Đó thực sự là một cuộc hôn nhân ầm ĩ, nhưng tự nó có lý do để tồn tại mà chỉ người trong cuộc mới biết và mới định đoạt được. 

Khánh Phương

[news_source] => [news_tag] => vợ chồng cãi nhau,mâu thuẫn vợ chồng,giận thì giận mà thương thì thương [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-08-05 23:38:37 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-08-07 06:00:35 [news_relate_news] => 1442341,20147,1442267,1432882, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 3319 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/cuoc-hon-nhan-am-i-a1442549.html [tag] => vợ chồng cãi nhaumâu thuẫn vợ chồnggiận thì giận mà thương thì thương [daynews2] => 2021-08-07 06:00 [daynews] => 07/08/2021 - 06:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.

  • Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    24-11-2021 06:06

    Mỗi lần chạm tay vào cành lan, cành hồng, lòng tôi biết ơn mẹ chồng vô cùng. Mẹ luôn chở che, yêu thương và dõi chúng tôi.

  • Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    23-11-2021 11:14

    Nếu sống bên cạnh người phụ nữ nhạy cảm mà người đàn ông không “bắt sóng” kịp thì hẳn nhiên sẽ phải hứng nhiều phiền phức.

  • Hai giờ cật lực tìm mẹ

    Hai giờ cật lực tìm mẹ

    23-11-2021 05:52

    Hai giờ cật lực tìm hiểu mẹ, tôi mới chạm đến mẹ ở vùng hiu quạnh, cô độc nhất và hiểu các con đã quăng vào mẹ những vết đau thế nào.

  • Chị tôi bao năm không yêu ai

    Chị tôi bao năm không yêu ai

    22-11-2021 17:45

    Nếu chị tôi chùn bước trước lời can gián có phần mai mỉa của hàng xóm hoặc nghiêng ngả trước bao ong bướm chắc gì chị được như hôm nay.

  • Chồng gọi vợ là gì?

    Chồng gọi vợ là gì?

    22-11-2021 11:49

    Có lần, người bạn sừng sộ trong cơn say khi vợ gọi điện thoại: “Mày gọi tao làm gì? Mày nghĩ mày là mẹ tao hay sao?”.

  • Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    22-11-2021 05:58

    Luật pháp đã tiến nhiều bước trong lộ trình bảo vệ quyền riêng tư của trẻ em Việt Nam, song thực tế vẫn còn cách rất xa các điều luật.

  • Mẹ già lo chuyện cuối đời

    Mẹ già lo chuyện cuối đời

    21-11-2021 17:34

    Cứ khéo léo khơi gợi để bố mẹ tỏ bày, cảm giác được chia sẻ giúp những người lớn tuổi thấy mình được con cái yêu thương, quan tâm chu đáo.

  • Hết dịch nộp đơn ly hôn

    Hết dịch nộp đơn ly hôn

    21-11-2021 10:38

    Đến khi người của tòa án gọi lên hòa giải, Đức mới biết việc đầu tiên Xuân làm khi thành phố mở cửa sau giãn cách là nộp đơn ly hôn.

  • Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    21-11-2021 05:55

    Nhìn bọn trẻ hái chòi mòi, chơi đùa, tôi tạm quên đi nỗi lo dịch bệnh và vẫn tin rằng cuộc sống bình thường sẽ sớm trở lại.

  • Vợ chồng là tài sản của nhau?

    Vợ chồng là tài sản của nhau?

    20-11-2021 18:09

    Vợ chồng có lúc được ví như là tài sản của nhau. Có khi tài sản giảm, có lúc tăng, tùy theo cách tiêu pha, tiết kiệm, vun đắp của đôi lứa.

  • Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    20-11-2021 14:26

    Một vài câu nói có thể tạo nên sự thay đổi mạnh mẽ của một con người. Cô đã cho tôi lời động viên đúng lúc...

  • Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    20-11-2021 11:15

    Có uất ức, có hơn thua cũng là chuyện thường - con người ai không vậy. Nhưng có cần không cần phơi ra nỗi khổ của mình hay không?

  • Ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

    Ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

    20-11-2021 05:40

    Bạn tôi rất mê nấu nướng, chị tôi lại cho chồng con ăn ngoài là chính. Vậy ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

  • Nợ mẹ từ miếng cơm ghế…

    Nợ mẹ từ miếng cơm ghế…

    19-11-2021 19:47

    Thời tôi còn nhỏ, nhà nghèo khó, con đông, để tiết kiệm lúa gạo dành ăn cho giáp vụ, ngày nào mẹ cũng cho cả nhà ăn cơm ghế (cơm độn).

  • Vừa làm mẹ vừa làm cô giáo

    Vừa làm mẹ vừa làm cô giáo

    19-11-2021 15:37

    Người thầy nếu muốn cầm tay, mở ra trí óc, thì trước hết phải hành động bằng cả trái tim mình.