PNO - Trong tâm thức mỗi người đều có những điều vĩnh cửu nào đó cho riêng mình, với tôi, đó là những mùa xuân còn được ở bên cạnh cha, mẹ mình.
| Chia sẻ bài viết: |
Phạm Thiết Hùng 11-02-2024 08:37:01
Tôi đã 70 tuổi, như thế bố mẹ đẻ và Nhạc phụ, Nhạc Mẫu cũng đã rong chơi trên áng mây vàng đã lâu. Hôm nay Mồng Hai Tết, một mình trong căn nhà 4 tầng ở Sài Gòn, bên ly cà phê đọc được bài báo này mà rưng rưng. Các con, cháu của tôi cũng đã bầu đoàn thê tử về quê chồng, quê vợ. Sau khi đã ăn Tết với chúng tôi mấy bữa cơm ngày 30 và Mồng Một. Nhớ lại thời còn trẻ vợ chồng tôi cũng đùm túm chút quà mọn về ăn Tết quê nội ngày 30 và Mồng Một. Đến trưa mồng Hai lại lếch thếch kéo nhau nhảy xe khách về quê ngoại trong giá rét, mưa phùn mùa xuân miền Bắc. Hết mấy ngày nghỉ Tết cả nhà mệt nhoài, có năm con tôi bị cảm lạnh ốm nặng. Nhưng, cả nhà vẫn háo hức, rổn rảng kể lại những ngày "xuân vận". Các con lại đề nghị Tết lại về quê. Tứ thân phụ mẫu mất cả rồi, có năm về quê, đứng trước cổng nhà không còn dáng mẹ, không có cha ra mở cổng và nói "các con về rồi...".... cứ như vậy, những lần về quê Tết thưa dần và ngưng hẳn. Bởi có về thì mình tự thấy xa lạ như người dưng "còn cha còn mẹ còn quê. Mất cha, mất mẹ, mất cả đường đi lối về". Do đó, Tết nào chúng tôi cũng hối thúc các con tổ chức về quê vợ, quê chồng của con. Mệt cũng về, chen chúc tàu xe cũng về, tốn kém tiền bạc cũng về với cha mẹ.
Con đường đất như ôm trọn mọi kỷ niệm, từ trẻ nhỏ đến người lớn trong làng.
Tôi lớn lên từ những buổi trưa nắng gắt miền Trung. Trong những ký ức ấy, có một hình ảnh chưa bao giờ phai nhạt: gánh chè xu xoa của mẹ.
Những chiếc nôi mây thủ công xứ Huế vẫn lặng lẽ tồn tại, nâng niu giấc ngủ bao thế hệ trẻ em...
Giữa khói lửa chiến tranh và ngục tù tăm tối, có những tình yêu được dệt bằng máu, nước mắt và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.
Nhìn ba nghiêng dù che mưa cho mẹ, chị Hồng Thúy nhận ra người đàn ông 75 tuổi ấy đã viết nên một bài thơ lãng mạn cho tình yêu tuổi già.
Với thương binh Trần Vũ Thông, người vợ rổ rá cạp lại là món quà mà ông trời ban tặng sau bao mất mát, thiệt thòi.
Cưới vợ được 2 tuần, Hoàng Long, con trai út của tôi đề nghị cho chị gái chưa lập gia đình ra ở riêng, vì "vợ con không hạp chị chồng".
“Bà nhớ ông không?” - vài lần tôi hỏi bà như thế. Mỗi bận như vậy, bà nhìn ra khoảng sân rất lâu rồi thở dài nghe nhẹ như gió.
Xung đột xảy ra khi vợ thuê thợ khóa đến phá cửa, giải cứu chồng. Do quá say nên làm càn hay quyền chồng chúa của hôn nhân độc hại?
Tình bạn bền lâu hay toang sớm, đôi khi không nằm ở chuyện tiền bạc hay tình cảm, mà nằm ở… mấy tấm hình chụp cho nhau.
Bài đăng tìm vợ cho bố nhanh chóng nhận được tương tác, bình luận vượt trội xoay quanh chủ đề kết hôn tuổi xế chiều.
Bẫy hoãn binh, giao kèo “động phòng” khi đã đỗ đại học trở thành áp lực đè nặng nữ sinh lớp 12. Đồng thuận tình dục hay đã hứa là phải triển?
Rời Sài Gòn sau 20 năm gói ghém cả tuổi trẻ, người mẹ 39 tuổi mang theo vốn liếng của 2 thập kỷ trải nghiệm để về quê làm lại từ đầu.
yêu thương không chỉ là cho con tất cả những gì mình từng thiếu mà nên hiểu rằng con có một tuổi thơ, một ước mơ và một hành trình riêng.
Mỗi độ đầu hạ, khi nắng ướp vàng mặt đường, tôi lại nhớ tới khoảng trời nhỏ có vườn xoài của mẹ.
Có một nghịch lý đáng suy ngẫm là những phụ nữ giỏi giang, xinh đẹp thường bị gắn mác khó lấy chồng.
“Có người đi đến cuối đường mới biết đó là ngõ cụt. Cái giá phải trả đôi khi quá đắt”
Trái bần - chỉ cái tên thôi đã nghe quê mùa, mộc mạc đầy thương khó.