Chuyến tàu giáp tết không đưa ai về?

18/01/2020 - 05:34

PNO - Những chuyến tàu, chuyến bay giáp tết như hôm nay, ước gì sẽ chở những mong mỏi tìm về chốn yêu thương, được yêu thương. Vì ngày mai, ngày kia là một hành trình đời dài đang đợi…

Chuyến bay về nhà cuối năm cơ man là người. Lẫn trong những túi, va-li, thùng các-tông chằng chịt băng keo như những vết thương được băng bó vội là chừng ấy khuôn mặt nhàu nhĩ, mệt nhoài.

Những khuôn mặt của gần 12 tháng, 365 ngày đã vì quang gánh mưu sinh mà gói ghém biết bao nỗi lòng, nhớ thương, chông chênh lo lắng. Để rồi như con đê đã gắng gượng hết sức, hành trình trở về vỡ òa, tựa như thác lũ trào ra trong ánh mắt, trong dáng ngồi, trong đôi bàn tay rã rượi…

Những cuộc trở về cuối năm như thế này là chạm tay vào yêu thương để hồi sinh chính mình. Chỉ có yêu thương thật sự mới đủ cho người ta sức mạnh, đủ cho người ta đứng lên, vững vàng trước bao nhiêu giông bão. Chốn thương yêu ấm áp, bền chặt nhất của con người còn có nơi nào khác ngoài nhà mình? Những bươn bả chờ đợi một chuyến xe, chuyến tàu, chuyến bay như thế này nghe sao miên man một nỗi niềm cảm thương không dứt.

Không dưng tôi nghĩ đến những ngôi nhà không đủ ấm trong những ngày giáp tết, người ta sẽ đi đâu? Vẫn có những phận người mồ côi khi đang đủ đầy một mái nhà phải không? Vẫn có những phận đàn bà, mỏi mòn đợi chuyến tàu, chuyến xe về nơi chôn nhau cắt rốn nhưng có mấy lần về được dẫu không hề xa xôi? Ôm bó hoa xúng xính áo dài cô dâu khuất sau cánh cửa nhà chồng là không biết giờ khắc giao thừa nhìn lên bàn thờ ông bà nhà mình như thế nào nữa.

Suy tận cùng, ký ức là thứ không thể xóa nhòa. Tình yêu thương chưa bao giờ là điều gượng ép. Ký ức đi qua bằng những yêu thương nâng niu ắt hẳn là một tài sản vô giá. Nhà mình chính là tổng hòa của hai thứ đó. Nhà là thứ nâng đỡ con người. Nó là thứ người ta mãi hoài nhớ và luôn mong mỏi được tìm về. Người ta làm sao có thể mang đến hạnh phúc cho ai khi bản thân không cảm thấy hạnh phúc? 

Không dưng tôi nhớ từng lời nhẹ như hơi thở qua điện thoại của chị tôi: “Tết có đi đâu mà hỏi mua quần áo đẹp chi?”. Gần hai mươi năm rồi nhưng nỗi xót xa của cả nhà dành cho chị không hề giảm. Chỉ là không ai nói ra, không ai dám nhìn vào mắt nhau, không ai dám nhìn vào món lạp xưởng tươi mà chị rất thích trên bàn ăn ngày 30 tết, để khỏi trào ra niềm thương không che giấu nổi.

Chưa bao giờ chị tôi có thể về nhà vào dịp tết. Biết bao nghi lễ, bao thứ việc của phận làm dâu “gánh bàn thờ” mà chị phải chu toàn. Chị lăng xăng chân không bén gót với biết bao thứ phải chuẩn bị: lau chùi, bày biện, cúng bái, khách khứa, dọn rửa. Có năm sắp xếp mãi, chị mới về được thì cây mai vàng trước sân mà chị mê man ngày nhỏ đã tàn, hoa rơi gần hết, còn lại những cái cuống trơ trọi.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi nghĩ đến khoảnh khắc bàn tay này chạm bàn tay kia trong cuộc đời. Tôi không biết mình có chủ quan hay không, khi cho rằng, đời người, chỉ cần tìm được một người luôn sẵn cái chạm tay với mình trong bất cứ hoàn cảnh nào là một hồng ân lớn lao. Cái chạm tay nhau của những đôi đang yêu thì có gì là khó. Nhưng yêu nhau càng lâu, sống với nhau càng dài, còn chạm được tay nhau mới là điều đáng kể. 

Chị tôi và còn biết bao người đàn bà khác, cần những cái chạm tay về miền yêu thương trong ký ức, cần cái chạm tay từ người mà mình thương để nuôi giữ chính niềm thương yêu của đời mình. Có ai sinh ra lại không cần thương yêu để mạnh mẽ? Có người đàn bà nào không mong ước bất cứ khi nào đưa tay ra cũng có thể có một bàn tay để sẵn nắm tay mình? Nhưng đã có bao nhiêu người lâu rồi chưa được một cái nắm tay? Có bao người tay nọ nắm tay kia, nỗi niềm chôn kín?

Nhiều năm như vậy trôi qua, đừng hỏi sao dưới những mái nhà còn có nhiều người đàn bà nén giọt nước mắt? Nhiều năm như vậy trôi qua, đừng hỏi vì sao tình yêu thương nhìn lại cạn khô như dòng suối mùa nắng hạn? Đàn bà ở đời, có mấy người sống mà không cần yêu thương? 

Những chuyến tàu, chuyến bay giáp tết như hôm nay, ước gì sẽ chở những mong mỏi tìm về chốn yêu thương, được yêu thương. Vì ngày mai, ngày kia là một hành trình đời dài đang đợi… 

Triệu Vẽ

 
Array ( [news_id] => 1401348 [news_title] => Chuyến tàu giáp tết không đưa ai về? [news_title_seo] => PNCN3 - Chuyến tàu giáp tết [news_supertitle] => [news_picture] => chuyen-tau-giap-tet-khong-dua-ai-ve-_1579323195.jpeg [news_subcontent] => Những chuyến tàu, chuyến bay giáp tết như hôm nay, ước gì sẽ chở những mong mỏi tìm về chốn yêu thương. [news_subcontent_seo] => aaa [news_headline] => Những chuyến tàu, chuyến bay giáp tết như hôm nay, ước gì sẽ chở những mong mỏi tìm về chốn yêu thương, được yêu thương. Vì ngày mai, ngày kia là một hành trình đời dài đang đợi… [news_content] =>

Chuyến bay về nhà cuối năm cơ man là người. Lẫn trong những túi, va-li, thùng các-tông chằng chịt băng keo như những vết thương được băng bó vội là chừng ấy khuôn mặt nhàu nhĩ, mệt nhoài.

Những khuôn mặt của gần 12 tháng, 365 ngày đã vì quang gánh mưu sinh mà gói ghém biết bao nỗi lòng, nhớ thương, chông chênh lo lắng. Để rồi như con đê đã gắng gượng hết sức, hành trình trở về vỡ òa, tựa như thác lũ trào ra trong ánh mắt, trong dáng ngồi, trong đôi bàn tay rã rượi…

Những cuộc trở về cuối năm như thế này là chạm tay vào yêu thương để hồi sinh chính mình. Chỉ có yêu thương thật sự mới đủ cho người ta sức mạnh, đủ cho người ta đứng lên, vững vàng trước bao nhiêu giông bão. Chốn thương yêu ấm áp, bền chặt nhất của con người còn có nơi nào khác ngoài nhà mình? Những bươn bả chờ đợi một chuyến xe, chuyến tàu, chuyến bay như thế này nghe sao miên man một nỗi niềm cảm thương không dứt.

Không dưng tôi nghĩ đến những ngôi nhà không đủ ấm trong những ngày giáp tết, người ta sẽ đi đâu? Vẫn có những phận người mồ côi khi đang đủ đầy một mái nhà phải không? Vẫn có những phận đàn bà, mỏi mòn đợi chuyến tàu, chuyến xe về nơi chôn nhau cắt rốn nhưng có mấy lần về được dẫu không hề xa xôi? Ôm bó hoa xúng xính áo dài cô dâu khuất sau cánh cửa nhà chồng là không biết giờ khắc giao thừa nhìn lên bàn thờ ông bà nhà mình như thế nào nữa.

Suy tận cùng, ký ức là thứ không thể xóa nhòa. Tình yêu thương chưa bao giờ là điều gượng ép. Ký ức đi qua bằng những yêu thương nâng niu ắt hẳn là một tài sản vô giá. Nhà mình chính là tổng hòa của hai thứ đó. Nhà là thứ nâng đỡ con người. Nó là thứ người ta mãi hoài nhớ và luôn mong mỏi được tìm về. Người ta làm sao có thể mang đến hạnh phúc cho ai khi bản thân không cảm thấy hạnh phúc? 

Không dưng tôi nhớ từng lời nhẹ như hơi thở qua điện thoại của chị tôi: “Tết có đi đâu mà hỏi mua quần áo đẹp chi?”. Gần hai mươi năm rồi nhưng nỗi xót xa của cả nhà dành cho chị không hề giảm. Chỉ là không ai nói ra, không ai dám nhìn vào mắt nhau, không ai dám nhìn vào món lạp xưởng tươi mà chị rất thích trên bàn ăn ngày 30 tết, để khỏi trào ra niềm thương không che giấu nổi.

Chưa bao giờ chị tôi có thể về nhà vào dịp tết. Biết bao nghi lễ, bao thứ việc của phận làm dâu “gánh bàn thờ” mà chị phải chu toàn. Chị lăng xăng chân không bén gót với biết bao thứ phải chuẩn bị: lau chùi, bày biện, cúng bái, khách khứa, dọn rửa. Có năm sắp xếp mãi, chị mới về được thì cây mai vàng trước sân mà chị mê man ngày nhỏ đã tàn, hoa rơi gần hết, còn lại những cái cuống trơ trọi.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Tôi nghĩ đến khoảnh khắc bàn tay này chạm bàn tay kia trong cuộc đời. Tôi không biết mình có chủ quan hay không, khi cho rằng, đời người, chỉ cần tìm được một người luôn sẵn cái chạm tay với mình trong bất cứ hoàn cảnh nào là một hồng ân lớn lao. Cái chạm tay nhau của những đôi đang yêu thì có gì là khó. Nhưng yêu nhau càng lâu, sống với nhau càng dài, còn chạm được tay nhau mới là điều đáng kể. 

Chị tôi và còn biết bao người đàn bà khác, cần những cái chạm tay về miền yêu thương trong ký ức, cần cái chạm tay từ người mà mình thương để nuôi giữ chính niềm thương yêu của đời mình. Có ai sinh ra lại không cần thương yêu để mạnh mẽ? Có người đàn bà nào không mong ước bất cứ khi nào đưa tay ra cũng có thể có một bàn tay để sẵn nắm tay mình? Nhưng đã có bao nhiêu người lâu rồi chưa được một cái nắm tay? Có bao người tay nọ nắm tay kia, nỗi niềm chôn kín?

Nhiều năm như vậy trôi qua, đừng hỏi sao dưới những mái nhà còn có nhiều người đàn bà nén giọt nước mắt? Nhiều năm như vậy trôi qua, đừng hỏi vì sao tình yêu thương nhìn lại cạn khô như dòng suối mùa nắng hạn? Đàn bà ở đời, có mấy người sống mà không cần yêu thương? 

Những chuyến tàu, chuyến bay giáp tết như hôm nay, ước gì sẽ chở những mong mỏi tìm về chốn yêu thương, được yêu thương. Vì ngày mai, ngày kia là một hành trình đời dài đang đợi… 

Triệu Vẽ

[news_source] => [news_tag] => ngày tết,chăm sóc gia đình,bổn phận làm dâu,xuân nay con không về,tàu xe ngày tết [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-01-16 14:42:56 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-01-18 05:34:21 [news_relate_news] => 1401199,1401016, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2131 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/chuyen-tau-giap-tet-khong-dua-ai-ve-a1401348.html [tag] => ngày tếtchăm sóc gia đìnhbổn phận làm dâuxuân nay con không vềtàu xe ngày tết [daynews2] => 2020-01-18 05:34 [daynews] => 18/01/2020 - 05:34 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Vợ thèm ăn trứng muối, cụ ông 93 tuổi chiều vợ dò dẫm đi mua

    Vợ thèm ăn trứng muối, cụ ông 93 tuổi chiều vợ dò dẫm đi mua 

    26-01-2021 05:01

    Khi vợ muốn ăn trứng vịt muối, thì dù tuổi đã 93, mắt đã mờ, cụ ông vẫn quyết phải chiều vợ.

  • “Tên trộm” bí ẩn

    “Tên trộm” bí ẩn

    25-01-2021 18:25

    Nhỏ Út vừa tắt máy xe bước xuống, đã nghe ba và chị hốt hoảng báo nhà bị trộm.

  • Làm thế nào để không "phá sản" chi tiêu mùa tết?

    Làm thế nào để không "phá sản" chi tiêu mùa tết?

    25-01-2021 09:27

    Không phải ai cũng nắm được những bí quyết quản lý tài chính gia đình để không lâm cảnh dở khóc dở cười sau tết.

  • Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    25-01-2021 05:53

    Chị thấy sức lực của mình dường như bào mòn cả cho những ngày cận tết. Mua, mua và mua. Qua tết lại điệp khúc bỏ, bỏ và bỏ.

  • Ra toà

    Ra toà

    24-01-2021 15:46

    Máu tự ái nổi lên, tôi nói: “Vậy thì tha tôi ra, cho tôi được tự do”. Ai ngờ cô ấy viết đơn ly hôn cái rẹt. Tôi cũng ký luôn...

  • Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    24-01-2021 11:14

    "Con muốn mẹ đập con nhẹ hơn", "Ba đừng nhậu nữa", "Mẹ đừng so sánh con với người khác" ... những dòng tâm thư khiến cha mẹ giật mình, cay mắt.

  • Tết này sao nhỉ?

    Tết này sao nhỉ?

    24-01-2021 05:06

    “Tết này sao nhỉ” sẽ lại là câu hỏi lớn nhất của những nội tướng gia đình.

  • Nợ tháng Chạp

    Nợ tháng Chạp

    23-01-2021 13:27

    Tháng Chạp còn căng khoản "nợ nhà”, là quần áo mới cho các con, sắm sửa nhà cửa chuẩn bị đón tết. Đây cũng là khoản “nợ” khiến mẹ trăn trở nhiều.

  • Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    23-01-2021 05:51

    Đâu phải cứ lấy một người là hết cô đơn. Ở cùng một người nên cô đơn chỉ tạm đi trốn, chứ hôn nhân không hề giết chết được cô đơn.

  • Tết về quê hay ở lại thành phố?

    Tết về quê hay ở lại thành phố?

    22-01-2021 15:33

    Chi phí cho một cái tết đâu nhỏ, bà nội trợ nào cũng than. Kinh tế chưa dư dả mà muốn về sum vầy cùng ba mẹ, nỗi niềm nào bằng...

  • "Làng mang thai hộ”

    "Làng mang thai hộ”

    22-01-2021 09:23

    Từ bê bối nhờ người mang thai hộ của diễn viên Trịnh Sảng, một phóng viên đã về ngôi làng nổi tiếng với "nghề" mang thai hộ ở Hồ Bắc, Trung Quốc.

  • Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    22-01-2021 05:18

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã, dễ thôi, cứ dọn tâm mình, đừng xem tết là dịp ganh đua, đừng xem tết là cơ hội để biếu xén, điếu đóm.

  • Tết ở nhà ngoại

    Tết ở nhà ngoại

    21-01-2021 14:14

    Ngày 30 đi mua hoa vui lắm, nhà vườn bán được mừng rơn, hỉ hả chúc năm mới. Tết mà!

  • Lái… chồng

    Lái… chồng

    21-01-2021 09:49

    Thảo cam kết với chồng, hễ chồng về nhà trước chín giờ tối, cô sẽ đợi chồng cùng ăn cơm, còn nếu chồng về trễ hơn, cô sẽ nhịn đói đi ngủ.

  • Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    21-01-2021 05:42

    “Tình yêu đi qua đường bao tử”- âu cũng là một trong những cách lành mạnh nhất để giữ chồng, để được chồng yêu hơn chút nữa.

  • Quà tết thời bao cấp

    Quà tết thời bao cấp

    20-01-2021 17:00

    Trong giai đoạn khó khăn, quà tết chỉ những ký gạo, vài trăm gram đậu, mà vẫn mang niềm vui cho cả gia đình. Ôi, nhớ quá!

  • Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    20-01-2021 10:27

    Khi tôi sắp làm dâu người Trung, má dặn dò: “Người ta coi trọng anh em bà con họ hàng dữ lắm đó. Con nhắm xem mình sống thế nào…”.

  • Thứ gì cũng đi mua thì còn chi là tết

    Thứ gì cũng đi mua thì còn chi là tết

    20-01-2021 05:56

    Ba má chắt chiu dành dụm được bao nhiêu đều lo hết cho con, tài sản trong nhà không có gì đáng giá. Ngày rời quê, má bứng cây mai đem theo.