Chưa kịp sửa bậc tam cấp cho cha bước, mọi thứ đã muộn

17/06/2018 - 17:30

PNO - Ngày của cha, tôi lại nhớ những giấc mơ tự tay nấu cơm, giăng mùng cho ba, sửa lại cái bậc tam cấp đã hư hỏng... Nhưng tất cả chỉ là mơ thôi.

Đang đứng giữa nhà, nhìn thấy tôi lúi húi ngoài sân, ba gọi: “Thôi vô rửa tay rồi ăn cơm, nghỉ ngơi đi con”. Vẫn không ngẩng lên nhìn ba, tôi trả lời vọng vào: “Con đang suy nghĩ tìm cách sửa lại bậc tam cấp lên nhà, cho ba dễ đi”.

Chua kip sua bac tam cap cho cha buoc, moi thu da muon
Rất nhiều ký ức về cha trở lại trong những giấc mơ của tôi

Chỉ là mơ thôi… Tỉnh giấc, bàng hoàng. Tôi cố hình dung lại cơn mơ như chiếc thuyền nan kỳ diệu đã đưa cha con hội ngộ sau gần một năm xa cách. Nước mắt tôi chảy hai bên khóe mắt, rồi hạnh phúc vô cùng vì ba vẫn còn đó, vẫn ở bên tôi, vẫn bảo tôi “vô nghỉ ngơi, rồi ăn cơm đi con” - câu nói quen thuộc của ba những đợt nghỉ phép hay thứ Bảy, Chủ nhật tôi về lại quê nhà.

Hình ảnh chiêm bao như một hiện thực của sự sum vầy, vô cùng ấm áp, an lành trong tôi. Ba vẫn khỏe ở tuổi thất tuần, dáng người không héo hắt, gầy guộc như lúc sinh thời. Ba lớn tuổi, mắt mờ chân yếu, lại ở một mình nên tôi đâm lo lắng khi thấy ba bước lên xuống ở bậc tam cấp để ra vườn hái trái, lấy quần áo vô lúc trời ào mưa hay đem cơm nguội rải cho gà ăn…

Công việc dồn đuổi nên cái bậc tam cấp “hợp với dáng ba”, tôi chưa kịp thực hiện. Nó chỉ nằm trong đầu tôi, trên tờ giấy nguệch ngoạc bút chì và giờ là trong hồi ức nồng cay nơi khóe mắt. Ba đã bước vào cõi hư vô…

Đã gần đến ngày cúng cơm giáp năm của ba, tôi còn nhớ như in những ngày cuối tuần tôi và con trai về quê thăm ba. Như linh cảm mách bảo, con trai cứ nằng nặc đòi về quê thăm ông nội, nó sẵn sàng đi với ba dù biết không có mẹ, dù thường ngày nó đeo mẹ “sát ván”.

Sáng thứ Bảy, hai cha con đón xe đò về đến quê, vượt qua con đường đê ngoằn ngoèo là tới nhà. Ba tôi thân hình gầy guộc, già yếu ở tuổi 83, ngồi trên cái ghế bố cũ kỹ, vắt chiếc khăn choàng ngang vai. Nhìn thằng cháu nội, ông tươi cười, hỏi: “Nay con về thăm nội hả con? Con về, ông nội vui lắm”. Trong hai ngày cuối cùng, khi ba còn khỏe, cha con, ông cháu quây quần bên nhau thật bình yên và ấm áp, trừ mấy phen thằng nhỏ quậy phá máy cassette cưng của ông nội khiến ông la. 

Bữa cơm cuối cùng, trưa Chủ nhật tôi đã nấu cho ba ăn với món lươn kho sả nghệ và canh đu đủ thịt bằm. Bữa cơm với thức ăn mềm, xắt nhuyễn là lần cuối cùng và hiếm hoi tôi đã báo hiếu cho ba. 

Chua kip sua bac tam cap cho cha buoc, moi thu da muon
Tôi vẫn chưa sửa cái bậc tam cấp, cho tới ngày cha ra đi


Giờ đây, cứ mỗi lúc rảnh rỗi, khi suy nghĩ về quê, hình ảnh khu vườn, căn nhà nơi ba mẹ đã sinh tôi ra và nuôi nấng cho tôi trưởng thành, một cảm xúc cứ dâng trào trong lòng con trẻ. Bao nhiêu hình ảnh thân thương của ba mẹ cứ tràn ngập những góc nhà.

Chẳng biết đến bao giờ tôi thôi ao ước được tự tay nấu cơm cho ba mẹ mình ăn, giăng mùng cho ba mẹ ngủ cũng như sửa lại bậc tam cấp… Nhưng những điều đó chỉ còn lại trong những giấc mơ ngắn ngủi. 

Nguyễn Thắng

 
Array ( [news_id] => 98683 [news_title] => Chưa kịp sửa bậc tam cấp cho cha bước, mọi thứ đã muộn [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 130895_140226165303-1-900x600-16205708.jpg [news_subcontent] => Ngày của cha, tôi lại nhớ những giấc mơ tự tay nấu cơm, giăng mùng cho ba, sửa lại cái bậc tam cấp đã hư hỏng... Nhưng tất cả chỉ là mơ thôi. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Ngày của cha, tôi lại nhớ những giấc mơ tự tay nấu cơm, giăng mùng cho ba, sửa lại cái bậc tam cấp đã hư hỏng... Nhưng tất cả chỉ là mơ thôi. [news_content] =>

Đang đứng giữa nhà, nhìn thấy tôi lúi húi ngoài sân, ba gọi: “Thôi vô rửa tay rồi ăn cơm, nghỉ ngơi đi con”. Vẫn không ngẩng lên nhìn ba, tôi trả lời vọng vào: “Con đang suy nghĩ tìm cách sửa lại bậc tam cấp lên nhà, cho ba dễ đi”.

Chua kip sua bac tam cap cho cha buoc, moi thu da muon
Rất nhiều ký ức về cha trở lại trong những giấc mơ của tôi

Chỉ là mơ thôi… Tỉnh giấc, bàng hoàng. Tôi cố hình dung lại cơn mơ như chiếc thuyền nan kỳ diệu đã đưa cha con hội ngộ sau gần một năm xa cách. Nước mắt tôi chảy hai bên khóe mắt, rồi hạnh phúc vô cùng vì ba vẫn còn đó, vẫn ở bên tôi, vẫn bảo tôi “vô nghỉ ngơi, rồi ăn cơm đi con” - câu nói quen thuộc của ba những đợt nghỉ phép hay thứ Bảy, Chủ nhật tôi về lại quê nhà.

Hình ảnh chiêm bao như một hiện thực của sự sum vầy, vô cùng ấm áp, an lành trong tôi. Ba vẫn khỏe ở tuổi thất tuần, dáng người không héo hắt, gầy guộc như lúc sinh thời. Ba lớn tuổi, mắt mờ chân yếu, lại ở một mình nên tôi đâm lo lắng khi thấy ba bước lên xuống ở bậc tam cấp để ra vườn hái trái, lấy quần áo vô lúc trời ào mưa hay đem cơm nguội rải cho gà ăn…

Công việc dồn đuổi nên cái bậc tam cấp “hợp với dáng ba”, tôi chưa kịp thực hiện. Nó chỉ nằm trong đầu tôi, trên tờ giấy nguệch ngoạc bút chì và giờ là trong hồi ức nồng cay nơi khóe mắt. Ba đã bước vào cõi hư vô…

Đã gần đến ngày cúng cơm giáp năm của ba, tôi còn nhớ như in những ngày cuối tuần tôi và con trai về quê thăm ba. Như linh cảm mách bảo, con trai cứ nằng nặc đòi về quê thăm ông nội, nó sẵn sàng đi với ba dù biết không có mẹ, dù thường ngày nó đeo mẹ “sát ván”.

Sáng thứ Bảy, hai cha con đón xe đò về đến quê, vượt qua con đường đê ngoằn ngoèo là tới nhà. Ba tôi thân hình gầy guộc, già yếu ở tuổi 83, ngồi trên cái ghế bố cũ kỹ, vắt chiếc khăn choàng ngang vai. Nhìn thằng cháu nội, ông tươi cười, hỏi: “Nay con về thăm nội hả con? Con về, ông nội vui lắm”. Trong hai ngày cuối cùng, khi ba còn khỏe, cha con, ông cháu quây quần bên nhau thật bình yên và ấm áp, trừ mấy phen thằng nhỏ quậy phá máy cassette cưng của ông nội khiến ông la. 

Bữa cơm cuối cùng, trưa Chủ nhật tôi đã nấu cho ba ăn với món lươn kho sả nghệ và canh đu đủ thịt bằm. Bữa cơm với thức ăn mềm, xắt nhuyễn là lần cuối cùng và hiếm hoi tôi đã báo hiếu cho ba. 

Chua kip sua bac tam cap cho cha buoc, moi thu da muon
Tôi vẫn chưa sửa cái bậc tam cấp, cho tới ngày cha ra đi


Giờ đây, cứ mỗi lúc rảnh rỗi, khi suy nghĩ về quê, hình ảnh khu vườn, căn nhà nơi ba mẹ đã sinh tôi ra và nuôi nấng cho tôi trưởng thành, một cảm xúc cứ dâng trào trong lòng con trẻ. Bao nhiêu hình ảnh thân thương của ba mẹ cứ tràn ngập những góc nhà.

Chẳng biết đến bao giờ tôi thôi ao ước được tự tay nấu cơm cho ba mẹ mình ăn, giăng mùng cho ba mẹ ngủ cũng như sửa lại bậc tam cấp… Nhưng những điều đó chỉ còn lại trong những giấc mơ ngắn ngủi. 

Nguyễn Thắng

[news_source] => [news_tag] => ngày của cha,hiếu với cha,cha đã mất,bậc tam cấp,cha già [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-06-17 17:30:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-06-17 17:30:00 [news_relate_news] => 44363,118524 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/chua-kip-sua-bac-tam-cap-cho-cha-buoc-moi-thu-da-muon-130895/ [news_urlid] => 130895 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 751 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/chua-kip-sua-bac-tam-cap-cho-cha-buoc-moi-thu-da-muon-a98683.html [tag] => ngày của chahiếu với chacha đã mấtbậc tam cấpcha già [daynews2] => 2018-06-17 17:30 [daynews] => 17/06/2018 - 17:30 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...