Chiếc xe đòn dông của ba

09/01/2021 - 05:17

PNO - Thời chúng tôi, rất nhiều đứa trẻ vẹo sườn tập xe đạp trên chiếc xe đòn dông. Tôi đã té lên té xuống, trầy trụa bầm giập, cho đến khi thực sự thuần phục được "con ngựa sắt" khó tính.

Tôi lớn lên trong căn nhà cuối ngõ. Ngày ngày, cứ chiều xuống là tôi hay ra giữa ngõ ngồi xem người ta qua lại. Thực tâm tôi đang ngóng cha về - người đàn ông cao liêu xiêu trên chiếc đòn dông cũ, vai trĩu nặng túi hàng để mẹ nhẹ gánh hơn.

Biết cha hay chiều con gái, nên ông vừa đến nhà là tôi mè nheo xin mượn xe. Phải tranh thủ thôi, vì lát mẹ về là sẽ có "bài ca" vô nhà tắm rửa, hoặc lo phụ mẹ chuẩn bị cơm chiều.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Trẻ con hàng xóm chạy xe đạp đầm hoặc mini, nên đứa thì ngồi luôn trên sườn xe, đứa đứng đạp tụt lên tụt xuống. Tôi đi chiếc đòn dông nên chỉ có cách lòn một chân vào dưới thanh ngang để đạp. Chiếc xe “siêu to khổng lồ” so với thân hình của một đứa trẻ gầy gò. Tôi không thể nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần té lên té xuống, trầy trụa bầm giập, cho đến khi thực sự thuần phục được "con ngựa sắt" khó tính ấy. Chỉ cần víu vào hông nó là tôi lao đi vun vút.

Có lần cao hứng quên mất lời cha dặn, tôi chạy xe ra tuốt đầu ngõ. Lúc sắp đến cây cầu đan hẹp, tôi nảy ra trò nhắm mắt qua cầu. "Diễn" quá đạt lượt đi nên tôi hí hửng lặp lại ở lượt về. Không ngờ, cả người lẫn xe ngã lộn nhào xuống kênh. Lá cây ô rô nhọn hoắt thi nhau đâm vào da thịt. Tôi nhớ hoài câu "cá không ăn muối cá ươn" của cha từ đó.

Đầu những năm 1990, thời bao cấp trôi qua chưa được bao lâu, cuộc sống chật vật vẫn đeo bám nên cha nghỉ việc ở sở, xin vào làm cho nhà máy đường khá xa nhà. Chiếc đòn dông đồng hành cùng cha suốt những tháng ngày lam lũ đó.

Cứ cách ngày cha mới trở về, lại còn không đúng y giờ giấc, nên tôi càng ra vào trông cha nhiều hơn. Khi cha về, tôi không chỉ có xe để mượn, mà còn có nguyên cây mía để được toàn quyền "xử lý". Hồi đó tôi thích ăn mía vô cùng. Mà phải là cây mía còn nguyên vỏ mới chịu, vì ăn mía chỉ hấp dẫn nhất ở chỗ tự dùng răng mà xước, rồi cắn ép cho cái thứ nước ngọt lịm đó ứa ra, cũng bằng răng. Tôi yêu cây đến nỗi má hay cười chọc tôi là con Mía. Giờ kể lại chuyện cũ, má còn tặc lưỡi: "Chắc ngày xưa thiếu thốn quá, nên gặp cây mía, bây như bắt được vàng". 

Một ngày kia, cha cũng về nhà bằng chiếc đòn dông ấy, vẫn có cây mía buộc dọc theo đòn xe, vẫn dáng cha khom lưng đạp, nhưng có thêm hai thùng bọt đường lặc lè hai bên ba-ga. Xe tiến mỗi lúc một gần, tôi càng giảm bớt hí hoáy. Lạ thay, người cha như bị bao trùm bởi một lớp sơn dày đặc. Hóa ra mặt đường gập ghềnh làm thùng bọt đường bị đậy kín nắp đã nổ tung. Nó "tắm" cha giữa đường ngày hôm đó. Thương cha đứt ruột, chiếc đòn dông không còn ai muốn mượn. Cây mía ngọt lịm cũng bị ngó lơ.

Được cha chở đi xe là sướng nhất trần đời, mà phải ngồi đằng trước mới chịu. Đường càng ổ voi ổ gà càng thích. Đau mông ê đùi cũng ráng khom người ngồi vịn im re, nhưng lòng tôi thì vui như hội. Có lần đến phiên trực nhật, vai mang cặp, tay vác chổi, tôi cứ thế đuổi bướm bắt hoa trên đường đến trường cùng lũ bạn hàng xóm. Gặp cha giữa đường, tôi xin quá giang. Cũng cái "tính nào tật nấy", tôi nằng nặc đòi cha cho ngồi đằng trước, nhưng vì phải vác cây chổi dài nên cha bảo ra sau mà ngồi. Tôi ráng cò kè đòi hỏi nên cha giận, bắt đi bộ tiếp. Vậy là bọn bạn được dịp cười tôi thúi mũi.

Chiếc xe xưa với bao kỷ niệm
Chiếc xe xưa với bao kỷ niệm

Một sáng nọ, tôi lên cơn sốt. Cha mẹ kẹp tôi ngồi giữa, tống ba trên chiếc đòn dông đi bệnh viện. Cha luống cuống vì chở nặng, lại xuất phát thiếu cân bằng, nên cả ba té nhào vào hàng rào dây kẽm gai đau buốt. Giờ mỗi lần nhìn vết sẹo ở chân, tôi lại nhớ đến cái đêm hiếm hoi không được ngồi ở đòn ngang nhưng chẳng hề phản kháng đó.

Thời gian không ngừng trôi, cuộc sống mới luôn tràn về khỏa lấp. Cha giờ đã đi xa. Chiếc đòn dông trở thành kỷ vật. Để nhớ thương. Để làm dịu mát tâm hồn. 

Thu Hằng

 
Array ( [news_id] => 1425275 [news_title] => Chiếc xe đòn dông của ba [news_title_seo] => Chiếc xe đòn dông của ba [news_supertitle] => [news_picture] => chiec-xe-don-dong-cua-ba_5041610126269.jpg [news_subcontent] => Vẹo sườn tập xe đạp trên chiếc xe đòn dông, tôi đã té lên té xuống, trầy trụa bầm giập, cho đến khi thực sự thuần phục được "con ngựa sắt". [news_subcontent_seo] => Vẹo sườn tập xe đạp trên chiếc xe đòn dông, tôi đã té lên té xuống, trầy trụa bầm giập, cho đến khi thực sự thuần phục được "con ngựa sắt". [news_headline] => Thời chúng tôi, rất nhiều đứa trẻ vẹo sườn tập xe đạp trên chiếc xe đòn dông. Tôi đã té lên té xuống, trầy trụa bầm giập, cho đến khi thực sự thuần phục được "con ngựa sắt" khó tính. [news_content] =>

Tôi lớn lên trong căn nhà cuối ngõ. Ngày ngày, cứ chiều xuống là tôi hay ra giữa ngõ ngồi xem người ta qua lại. Thực tâm tôi đang ngóng cha về - người đàn ông cao liêu xiêu trên chiếc đòn dông cũ, vai trĩu nặng túi hàng để mẹ nhẹ gánh hơn.

Biết cha hay chiều con gái, nên ông vừa đến nhà là tôi mè nheo xin mượn xe. Phải tranh thủ thôi, vì lát mẹ về là sẽ có "bài ca" vô nhà tắm rửa, hoặc lo phụ mẹ chuẩn bị cơm chiều.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Trẻ con hàng xóm chạy xe đạp đầm hoặc mini, nên đứa thì ngồi luôn trên sườn xe, đứa đứng đạp tụt lên tụt xuống. Tôi đi chiếc đòn dông nên chỉ có cách lòn một chân vào dưới thanh ngang để đạp. Chiếc xe “siêu to khổng lồ” so với thân hình của một đứa trẻ gầy gò. Tôi không thể nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần té lên té xuống, trầy trụa bầm giập, cho đến khi thực sự thuần phục được "con ngựa sắt" khó tính ấy. Chỉ cần víu vào hông nó là tôi lao đi vun vút.

Có lần cao hứng quên mất lời cha dặn, tôi chạy xe ra tuốt đầu ngõ. Lúc sắp đến cây cầu đan hẹp, tôi nảy ra trò nhắm mắt qua cầu. "Diễn" quá đạt lượt đi nên tôi hí hửng lặp lại ở lượt về. Không ngờ, cả người lẫn xe ngã lộn nhào xuống kênh. Lá cây ô rô nhọn hoắt thi nhau đâm vào da thịt. Tôi nhớ hoài câu "cá không ăn muối cá ươn" của cha từ đó.

Đầu những năm 1990, thời bao cấp trôi qua chưa được bao lâu, cuộc sống chật vật vẫn đeo bám nên cha nghỉ việc ở sở, xin vào làm cho nhà máy đường khá xa nhà. Chiếc đòn dông đồng hành cùng cha suốt những tháng ngày lam lũ đó.

Cứ cách ngày cha mới trở về, lại còn không đúng y giờ giấc, nên tôi càng ra vào trông cha nhiều hơn. Khi cha về, tôi không chỉ có xe để mượn, mà còn có nguyên cây mía để được toàn quyền "xử lý". Hồi đó tôi thích ăn mía vô cùng. Mà phải là cây mía còn nguyên vỏ mới chịu, vì ăn mía chỉ hấp dẫn nhất ở chỗ tự dùng răng mà xước, rồi cắn ép cho cái thứ nước ngọt lịm đó ứa ra, cũng bằng răng. Tôi yêu cây đến nỗi má hay cười chọc tôi là con Mía. Giờ kể lại chuyện cũ, má còn tặc lưỡi: "Chắc ngày xưa thiếu thốn quá, nên gặp cây mía, bây như bắt được vàng". 

Một ngày kia, cha cũng về nhà bằng chiếc đòn dông ấy, vẫn có cây mía buộc dọc theo đòn xe, vẫn dáng cha khom lưng đạp, nhưng có thêm hai thùng bọt đường lặc lè hai bên ba-ga. Xe tiến mỗi lúc một gần, tôi càng giảm bớt hí hoáy. Lạ thay, người cha như bị bao trùm bởi một lớp sơn dày đặc. Hóa ra mặt đường gập ghềnh làm thùng bọt đường bị đậy kín nắp đã nổ tung. Nó "tắm" cha giữa đường ngày hôm đó. Thương cha đứt ruột, chiếc đòn dông không còn ai muốn mượn. Cây mía ngọt lịm cũng bị ngó lơ.

Được cha chở đi xe là sướng nhất trần đời, mà phải ngồi đằng trước mới chịu. Đường càng ổ voi ổ gà càng thích. Đau mông ê đùi cũng ráng khom người ngồi vịn im re, nhưng lòng tôi thì vui như hội. Có lần đến phiên trực nhật, vai mang cặp, tay vác chổi, tôi cứ thế đuổi bướm bắt hoa trên đường đến trường cùng lũ bạn hàng xóm. Gặp cha giữa đường, tôi xin quá giang. Cũng cái "tính nào tật nấy", tôi nằng nặc đòi cha cho ngồi đằng trước, nhưng vì phải vác cây chổi dài nên cha bảo ra sau mà ngồi. Tôi ráng cò kè đòi hỏi nên cha giận, bắt đi bộ tiếp. Vậy là bọn bạn được dịp cười tôi thúi mũi.

Chiếc xe xưa với bao kỷ niệm
Chiếc xe xưa với bao kỷ niệm

Một sáng nọ, tôi lên cơn sốt. Cha mẹ kẹp tôi ngồi giữa, tống ba trên chiếc đòn dông đi bệnh viện. Cha luống cuống vì chở nặng, lại xuất phát thiếu cân bằng, nên cả ba té nhào vào hàng rào dây kẽm gai đau buốt. Giờ mỗi lần nhìn vết sẹo ở chân, tôi lại nhớ đến cái đêm hiếm hoi không được ngồi ở đòn ngang nhưng chẳng hề phản kháng đó.

Thời gian không ngừng trôi, cuộc sống mới luôn tràn về khỏa lấp. Cha giờ đã đi xa. Chiếc đòn dông trở thành kỷ vật. Để nhớ thương. Để làm dịu mát tâm hồn. 

Thu Hằng

[news_source] => [news_tag] => xe đòn ngang,xe đòn giông,tập xe đạp,ký ức tuổi thơ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-01-07 23:26:04 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-01-09 05:17:59 [news_relate_news] => 1424921,1425015,1425110, [newcol_id] => 43 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 0 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/chiec-xe-don-dong-cua-ba-a1425275.html [tag] => xe đòn ngangxe đòn giôngtập xe đạpký ức tuổi thơ [daynews2] => 2021-01-09 05:17 [daynews] => 09/01/2021 - 05:17 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    25-01-2021 05:53

    Chị thấy sức lực của mình dường như bào mòn cả cho những ngày cận tết. Mua, mua và mua. Qua tết lại điệp khúc bỏ, bỏ và bỏ.

  • Ra toà

    Ra toà

    24-01-2021 15:46

    Máu tự ái nổi lên, tôi nói: “Vậy thì tha tôi ra, cho tôi được tự do”. Ai ngờ cô ấy viết đơn ly hôn cái rẹt. Tôi cũng ký luôn...

  • Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    24-01-2021 11:14

    "Con muốn mẹ đập con nhẹ hơn", "Ba đừng nhậu nữa", "Mẹ đừng so sánh con với người khác" ... những dòng tâm thư khiến cha mẹ giật mình, cay mắt.

  • Tết này sao nhỉ?

    Tết này sao nhỉ?

    24-01-2021 05:06

    “Tết này sao nhỉ” sẽ lại là câu hỏi lớn nhất của những nội tướng gia đình.

  • Nợ tháng Chạp

    Nợ tháng Chạp

    23-01-2021 13:27

    Tháng Chạp còn căng khoản "nợ nhà”, là quần áo mới cho các con, sắm sửa nhà cửa chuẩn bị đón tết. Đây cũng là khoản “nợ” khiến mẹ trăn trở nhiều.

  • Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    23-01-2021 05:51

    Đâu phải cứ lấy một người là hết cô đơn. Ở cùng một người nên cô đơn chỉ tạm đi trốn, chứ hôn nhân không hề giết chết được cô đơn.

  • Tết về quê hay ở lại thành phố?

    Tết về quê hay ở lại thành phố?

    22-01-2021 15:33

    Chi phí cho một cái tết đâu nhỏ, bà nội trợ nào cũng than. Kinh tế chưa dư dả mà muốn về sum vầy cùng ba mẹ, nỗi niềm nào bằng...

  • "Làng mang thai hộ”

    "Làng mang thai hộ”

    22-01-2021 09:23

    Từ bê bối nhờ người mang thai hộ của diễn viên Trịnh Sảng, một phóng viên đã về ngôi làng nổi tiếng với "nghề" mang thai hộ ở Hồ Bắc, Trung Quốc.

  • Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    22-01-2021 05:18

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã, dễ thôi, cứ dọn tâm mình, đừng xem tết là dịp ganh đua, đừng xem tết là cơ hội để biếu xén, điếu đóm.

  • Tết ở nhà ngoại

    Tết ở nhà ngoại

    21-01-2021 14:14

    Ngày 30 đi mua hoa vui lắm, nhà vườn bán được mừng rơn, hỉ hả chúc năm mới. Tết mà!

  • Lái… chồng

    Lái… chồng

    21-01-2021 09:49

    Thảo cam kết với chồng, hễ chồng về nhà trước chín giờ tối, cô sẽ đợi chồng cùng ăn cơm, còn nếu chồng về trễ hơn, cô sẽ nhịn đói đi ngủ.

  • Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    21-01-2021 05:42

    “Tình yêu đi qua đường bao tử”- âu cũng là một trong những cách lành mạnh nhất để giữ chồng, để được chồng yêu hơn chút nữa.

  • Quà tết thời bao cấp

    Quà tết thời bao cấp

    20-01-2021 17:00

    Trong giai đoạn khó khăn, quà tết chỉ những ký gạo, vài trăm gram đậu, mà vẫn mang niềm vui cho cả gia đình. Ôi, nhớ quá!

  • Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    20-01-2021 10:27

    Khi tôi sắp làm dâu người Trung, má dặn dò: “Người ta coi trọng anh em bà con họ hàng dữ lắm đó. Con nhắm xem mình sống thế nào…”.

  • Thứ gì cũng đi mua thì còn chi là tết

    Thứ gì cũng đi mua thì còn chi là tết

    20-01-2021 05:56

    Ba má chắt chiu dành dụm được bao nhiêu đều lo hết cho con, tài sản trong nhà không có gì đáng giá. Ngày rời quê, má bứng cây mai đem theo.

  • Bồi đắp cho con giá trị yêu thương

    Bồi đắp cho con giá trị yêu thương

    19-01-2021 21:26

    Không ít người cứ muốn trẻ phải yêu thương anh em, bố mẹ, ông bà... mà quên mất việc đầu tiên phải dạy trẻ yêu thương chính mình.

  • Đám cưới vỏn vẹn 1 phút, cha mẹ rơi nước mắt chứng kiến hạnh phúc của con

    Đám cưới vỏn vẹn 1 phút, cha mẹ rơi nước mắt chứng kiến hạnh phúc của con

    19-01-2021 11:24

    Đây là một đám cưới độc đáo: Không người thân, bạn bè, không phù dâu, phù rể, không chủ hôn... và toàn bộ lễ cưới chỉ diễn ra trong 1 phút.

  • Chàng trai "số hưởng" khoe những hộp cơm tuyệt ngon người yêu nấu tặng mỗi tối

    Chàng trai "số hưởng" khoe những hộp cơm tuyệt ngon người yêu nấu tặng mỗi tối 

    19-01-2021 10:30

    Từ chỗ ghét nấu ăn, cô gái đã mày mò làm bếp để soạn những hộp đồ ăn tuyệt đẹp cho người yêu mang đi làm ca.