Chiếc xe đòn dông của ba

09/01/2021 - 05:17

PNO - Thời chúng tôi, rất nhiều đứa trẻ vẹo sườn tập xe đạp trên chiếc xe đòn dông. Tôi đã té lên té xuống, trầy trụa bầm giập, cho đến khi thực sự thuần phục được "con ngựa sắt" khó tính.

Tôi lớn lên trong căn nhà cuối ngõ. Ngày ngày, cứ chiều xuống là tôi hay ra giữa ngõ ngồi xem người ta qua lại. Thực tâm tôi đang ngóng cha về - người đàn ông cao liêu xiêu trên chiếc đòn dông cũ, vai trĩu nặng túi hàng để mẹ nhẹ gánh hơn.

Biết cha hay chiều con gái, nên ông vừa đến nhà là tôi mè nheo xin mượn xe. Phải tranh thủ thôi, vì lát mẹ về là sẽ có "bài ca" vô nhà tắm rửa, hoặc lo phụ mẹ chuẩn bị cơm chiều.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Trẻ con hàng xóm chạy xe đạp đầm hoặc mini, nên đứa thì ngồi luôn trên sườn xe, đứa đứng đạp tụt lên tụt xuống. Tôi đi chiếc đòn dông nên chỉ có cách lòn một chân vào dưới thanh ngang để đạp. Chiếc xe “siêu to khổng lồ” so với thân hình của một đứa trẻ gầy gò. Tôi không thể nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần té lên té xuống, trầy trụa bầm giập, cho đến khi thực sự thuần phục được "con ngựa sắt" khó tính ấy. Chỉ cần víu vào hông nó là tôi lao đi vun vút.

Có lần cao hứng quên mất lời cha dặn, tôi chạy xe ra tuốt đầu ngõ. Lúc sắp đến cây cầu đan hẹp, tôi nảy ra trò nhắm mắt qua cầu. "Diễn" quá đạt lượt đi nên tôi hí hửng lặp lại ở lượt về. Không ngờ, cả người lẫn xe ngã lộn nhào xuống kênh. Lá cây ô rô nhọn hoắt thi nhau đâm vào da thịt. Tôi nhớ hoài câu "cá không ăn muối cá ươn" của cha từ đó.

Đầu những năm 1990, thời bao cấp trôi qua chưa được bao lâu, cuộc sống chật vật vẫn đeo bám nên cha nghỉ việc ở sở, xin vào làm cho nhà máy đường khá xa nhà. Chiếc đòn dông đồng hành cùng cha suốt những tháng ngày lam lũ đó.

Cứ cách ngày cha mới trở về, lại còn không đúng y giờ giấc, nên tôi càng ra vào trông cha nhiều hơn. Khi cha về, tôi không chỉ có xe để mượn, mà còn có nguyên cây mía để được toàn quyền "xử lý". Hồi đó tôi thích ăn mía vô cùng. Mà phải là cây mía còn nguyên vỏ mới chịu, vì ăn mía chỉ hấp dẫn nhất ở chỗ tự dùng răng mà xước, rồi cắn ép cho cái thứ nước ngọt lịm đó ứa ra, cũng bằng răng. Tôi yêu cây đến nỗi má hay cười chọc tôi là con Mía. Giờ kể lại chuyện cũ, má còn tặc lưỡi: "Chắc ngày xưa thiếu thốn quá, nên gặp cây mía, bây như bắt được vàng". 

Một ngày kia, cha cũng về nhà bằng chiếc đòn dông ấy, vẫn có cây mía buộc dọc theo đòn xe, vẫn dáng cha khom lưng đạp, nhưng có thêm hai thùng bọt đường lặc lè hai bên ba-ga. Xe tiến mỗi lúc một gần, tôi càng giảm bớt hí hoáy. Lạ thay, người cha như bị bao trùm bởi một lớp sơn dày đặc. Hóa ra mặt đường gập ghềnh làm thùng bọt đường bị đậy kín nắp đã nổ tung. Nó "tắm" cha giữa đường ngày hôm đó. Thương cha đứt ruột, chiếc đòn dông không còn ai muốn mượn. Cây mía ngọt lịm cũng bị ngó lơ.

Được cha chở đi xe là sướng nhất trần đời, mà phải ngồi đằng trước mới chịu. Đường càng ổ voi ổ gà càng thích. Đau mông ê đùi cũng ráng khom người ngồi vịn im re, nhưng lòng tôi thì vui như hội. Có lần đến phiên trực nhật, vai mang cặp, tay vác chổi, tôi cứ thế đuổi bướm bắt hoa trên đường đến trường cùng lũ bạn hàng xóm. Gặp cha giữa đường, tôi xin quá giang. Cũng cái "tính nào tật nấy", tôi nằng nặc đòi cha cho ngồi đằng trước, nhưng vì phải vác cây chổi dài nên cha bảo ra sau mà ngồi. Tôi ráng cò kè đòi hỏi nên cha giận, bắt đi bộ tiếp. Vậy là bọn bạn được dịp cười tôi thúi mũi.

Chiếc xe xưa với bao kỷ niệm
Chiếc xe xưa với bao kỷ niệm

Một sáng nọ, tôi lên cơn sốt. Cha mẹ kẹp tôi ngồi giữa, tống ba trên chiếc đòn dông đi bệnh viện. Cha luống cuống vì chở nặng, lại xuất phát thiếu cân bằng, nên cả ba té nhào vào hàng rào dây kẽm gai đau buốt. Giờ mỗi lần nhìn vết sẹo ở chân, tôi lại nhớ đến cái đêm hiếm hoi không được ngồi ở đòn ngang nhưng chẳng hề phản kháng đó.

Thời gian không ngừng trôi, cuộc sống mới luôn tràn về khỏa lấp. Cha giờ đã đi xa. Chiếc đòn dông trở thành kỷ vật. Để nhớ thương. Để làm dịu mát tâm hồn. 

Thu Hằng

 
Array ( [news_id] => 1425275 [news_title] => Chiếc xe đòn dông của ba [news_title_seo] => Chiếc xe đòn dông của ba [news_supertitle] => [news_picture] => chiec-xe-don-dong-cua-ba_5041610126269.jpg [news_subcontent] => Vẹo sườn tập xe đạp trên chiếc xe đòn dông, tôi đã té lên té xuống, trầy trụa bầm giập, cho đến khi thực sự thuần phục được "con ngựa sắt". [news_subcontent_seo] => Vẹo sườn tập xe đạp trên chiếc xe đòn dông, tôi đã té lên té xuống, trầy trụa bầm giập, cho đến khi thực sự thuần phục được "con ngựa sắt". [news_headline] => Thời chúng tôi, rất nhiều đứa trẻ vẹo sườn tập xe đạp trên chiếc xe đòn dông. Tôi đã té lên té xuống, trầy trụa bầm giập, cho đến khi thực sự thuần phục được "con ngựa sắt" khó tính. [news_content] =>

Tôi lớn lên trong căn nhà cuối ngõ. Ngày ngày, cứ chiều xuống là tôi hay ra giữa ngõ ngồi xem người ta qua lại. Thực tâm tôi đang ngóng cha về - người đàn ông cao liêu xiêu trên chiếc đòn dông cũ, vai trĩu nặng túi hàng để mẹ nhẹ gánh hơn.

Biết cha hay chiều con gái, nên ông vừa đến nhà là tôi mè nheo xin mượn xe. Phải tranh thủ thôi, vì lát mẹ về là sẽ có "bài ca" vô nhà tắm rửa, hoặc lo phụ mẹ chuẩn bị cơm chiều.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Trẻ con hàng xóm chạy xe đạp đầm hoặc mini, nên đứa thì ngồi luôn trên sườn xe, đứa đứng đạp tụt lên tụt xuống. Tôi đi chiếc đòn dông nên chỉ có cách lòn một chân vào dưới thanh ngang để đạp. Chiếc xe “siêu to khổng lồ” so với thân hình của một đứa trẻ gầy gò. Tôi không thể nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần té lên té xuống, trầy trụa bầm giập, cho đến khi thực sự thuần phục được "con ngựa sắt" khó tính ấy. Chỉ cần víu vào hông nó là tôi lao đi vun vút.

Có lần cao hứng quên mất lời cha dặn, tôi chạy xe ra tuốt đầu ngõ. Lúc sắp đến cây cầu đan hẹp, tôi nảy ra trò nhắm mắt qua cầu. "Diễn" quá đạt lượt đi nên tôi hí hửng lặp lại ở lượt về. Không ngờ, cả người lẫn xe ngã lộn nhào xuống kênh. Lá cây ô rô nhọn hoắt thi nhau đâm vào da thịt. Tôi nhớ hoài câu "cá không ăn muối cá ươn" của cha từ đó.

Đầu những năm 1990, thời bao cấp trôi qua chưa được bao lâu, cuộc sống chật vật vẫn đeo bám nên cha nghỉ việc ở sở, xin vào làm cho nhà máy đường khá xa nhà. Chiếc đòn dông đồng hành cùng cha suốt những tháng ngày lam lũ đó.

Cứ cách ngày cha mới trở về, lại còn không đúng y giờ giấc, nên tôi càng ra vào trông cha nhiều hơn. Khi cha về, tôi không chỉ có xe để mượn, mà còn có nguyên cây mía để được toàn quyền "xử lý". Hồi đó tôi thích ăn mía vô cùng. Mà phải là cây mía còn nguyên vỏ mới chịu, vì ăn mía chỉ hấp dẫn nhất ở chỗ tự dùng răng mà xước, rồi cắn ép cho cái thứ nước ngọt lịm đó ứa ra, cũng bằng răng. Tôi yêu cây đến nỗi má hay cười chọc tôi là con Mía. Giờ kể lại chuyện cũ, má còn tặc lưỡi: "Chắc ngày xưa thiếu thốn quá, nên gặp cây mía, bây như bắt được vàng". 

Một ngày kia, cha cũng về nhà bằng chiếc đòn dông ấy, vẫn có cây mía buộc dọc theo đòn xe, vẫn dáng cha khom lưng đạp, nhưng có thêm hai thùng bọt đường lặc lè hai bên ba-ga. Xe tiến mỗi lúc một gần, tôi càng giảm bớt hí hoáy. Lạ thay, người cha như bị bao trùm bởi một lớp sơn dày đặc. Hóa ra mặt đường gập ghềnh làm thùng bọt đường bị đậy kín nắp đã nổ tung. Nó "tắm" cha giữa đường ngày hôm đó. Thương cha đứt ruột, chiếc đòn dông không còn ai muốn mượn. Cây mía ngọt lịm cũng bị ngó lơ.

Được cha chở đi xe là sướng nhất trần đời, mà phải ngồi đằng trước mới chịu. Đường càng ổ voi ổ gà càng thích. Đau mông ê đùi cũng ráng khom người ngồi vịn im re, nhưng lòng tôi thì vui như hội. Có lần đến phiên trực nhật, vai mang cặp, tay vác chổi, tôi cứ thế đuổi bướm bắt hoa trên đường đến trường cùng lũ bạn hàng xóm. Gặp cha giữa đường, tôi xin quá giang. Cũng cái "tính nào tật nấy", tôi nằng nặc đòi cha cho ngồi đằng trước, nhưng vì phải vác cây chổi dài nên cha bảo ra sau mà ngồi. Tôi ráng cò kè đòi hỏi nên cha giận, bắt đi bộ tiếp. Vậy là bọn bạn được dịp cười tôi thúi mũi.

Chiếc xe xưa với bao kỷ niệm
Chiếc xe xưa với bao kỷ niệm

Một sáng nọ, tôi lên cơn sốt. Cha mẹ kẹp tôi ngồi giữa, tống ba trên chiếc đòn dông đi bệnh viện. Cha luống cuống vì chở nặng, lại xuất phát thiếu cân bằng, nên cả ba té nhào vào hàng rào dây kẽm gai đau buốt. Giờ mỗi lần nhìn vết sẹo ở chân, tôi lại nhớ đến cái đêm hiếm hoi không được ngồi ở đòn ngang nhưng chẳng hề phản kháng đó.

Thời gian không ngừng trôi, cuộc sống mới luôn tràn về khỏa lấp. Cha giờ đã đi xa. Chiếc đòn dông trở thành kỷ vật. Để nhớ thương. Để làm dịu mát tâm hồn. 

Thu Hằng

[news_source] => [news_tag] => xe đòn ngang,xe đòn giông,tập xe đạp,ký ức tuổi thơ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-01-07 23:26:04 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-01-09 05:17:59 [news_relate_news] => 1424921,1425015,1425110, [newcol_id] => 43 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 2426 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/chiec-xe-don-dong-cua-ba-a1425275.html [tag] => xe đòn ngangxe đòn giôngtập xe đạpký ức tuổi thơ [daynews2] => 2021-01-09 05:17 [daynews] => 09/01/2021 - 05:17 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Năm nay con không trốn tết...

    Năm nay con không trốn tết...

    19-01-2022 15:50

    Mọi năm, con trốn cái tết bằng việc đi du lịch nước ngoài, dù biết mẹ luôn ngóng chờ con về sum họp dù chỉ vài ngày...

  • Chuyện tình của người mẹ khuyết tật nặng 15kg

    Chuyện tình của người mẹ khuyết tật nặng 15kg

    19-01-2022 05:23

    Hai gia đình kịch liệt phản đối. Cha mẹ anh không muốn con trai lấy vợ là người khuyết tật. Cha mẹ Nhung nghĩ chàng trai đó chỉ thương hại con gái.

  • "Chồng nhà người ta" thưởng tết cho vợ vì "hết lòng với anh và con"

    "Chồng nhà người ta" thưởng tết cho vợ vì "hết lòng với anh và con"

    18-01-2022 16:08

    Xét cho cùng, thưởng tết cho vợ thì cũng chỉ cách “mang tiền về cho vợ” nhưng lại có ý nghĩa về mặt tinh thần...

  • Nhà người khác vui hơn

    Nhà người khác vui hơn

    18-01-2022 11:00

    Có những đứa trẻ chỉ thích sang nhà người khác để được trò chuyện, tâm sự.

  • Nổi lửa lúc 5 giờ sáng để giữ hạnh phúc

    Nổi lửa lúc 5 giờ sáng để giữ hạnh phúc

    17-01-2022 23:50

    Chỉ cần dậy sớm hai tiếng, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, chị Bảo Mai đã tạo nên sự gắn bó giữa các thành viên trong gia đình.

  • Nồi bánh chưng trong hẻm nhỏ

    Nồi bánh chưng trong hẻm nhỏ

    17-01-2022 16:47

    Gia đình bà Hai về sống tại con hẻm ở Q.8, TP.HCM đã gần 20 năm. Tết nào, bà cũng bày bếp củi ngay trước nhà để nấu bánh chưng.

  • Cha mẹ lục đục vì điểm thi học kỳ của con

    Cha mẹ lục đục vì điểm thi học kỳ của con

    17-01-2022 11:27

    Vì kết quả học tập của con trẻ không được như ý, nhiều bậc cha mẹ quay ra đổ lỗi cho nhau. Điều đó làm đứa trẻ cảm thấy áp lực.

  • Một mình lạc lõng trong nhà

    Một mình lạc lõng trong nhà

    17-01-2022 06:00

    Thật tiếc, rất nhiều phụ huynh dẫu yêu quý con vô ngần, nhưng thương yêu chưa đúng cách, nên con cái cô đơn, lạc lõng ngay trong nhà mình.

  • Ngoáy trầu cho nội

    Ngoáy trầu cho nội

    16-01-2022 18:59

    Cuộc sống nhiều thay đổi, nhưng những lá trầu vẫn vẹn nguyên dáng hình trái tim tròn đầy, vẫn mang vị nồng cay, thơm giòn thân thuộc.

  • Vợ chồng "giám sát" nhau để không đánh con

    Vợ chồng "giám sát" nhau để không đánh con

    16-01-2022 11:41

    Tôi và chồng sau này cố gắng tiết chế tâm trạng và giám sát nhau chặt chẽ. Khi tôi thấy anh bắt đầu lớn tiếng với con là tôi "hạ tông".

  • Âm thanh tháng Chạp

    Âm thanh tháng Chạp

    16-01-2022 05:55

    Tháng Chạp, nắng chiều ươm vàng chiếu qua tán lá, tạo thành những cái bóng dài đổ xuống mặt đường. Xe cộ nối đuôi nhau, người người xôn xao chuyện trò.

  • Rời bỏ quê khi tết cận kề

    Rời bỏ quê khi tết cận kề

    15-01-2022 17:37

    Từ ngày bán nhà, ông như người mất hồn, còn bà và con trai rất phấn khởi.

  • Các chị cọp “cân” được hết!

    Các chị cọp “cân” được hết!

    15-01-2022 10:45

    Nhiều người cho rằng phụ nữ tuổi Dần dữ như cọp, và cũng rất lận đận, nên không ít bà mẹ cân nhắc khi cưới dâu tuổi Dần.

  • Họ hạnh phúc theo kiểu… của họ

    Họ hạnh phúc theo kiểu… của họ

    15-01-2022 05:54

    Cặp đôi A.H. và M.T. không có nhiều thứ thuộc về vật chất hữu hình, nhưng họ luôn biết ơn vì đã tìm thấy nhau.

  • Bỏ ngay thói "tám chuyện" nếu bạn không muốn mối quan hệ tan vỡ

    Bỏ ngay thói "tám chuyện" nếu bạn không muốn mối quan hệ tan vỡ

    14-01-2022 18:52

    Chúng ta thường chia sẻ niềm vui hay nỗi buồn cùng những người xung quanh để tìm sự đồng cảm, nhưng chuyện về mối quan hệ của hai người là ngoại lệ.

  • Ghen đến cạn tình

    Ghen đến cạn tình

    14-01-2022 11:39

    Đã nhiều lần chị đặt giả thuyết chồng mình có bồ rồi tự hành hạ bằng cơn ghen trong ảo tưởng. Nhưng lần này, “tiểu tam” đã thực sự xuất hiện.

  • Vợ chỉ yêu tiền

    Vợ chỉ yêu tiền

    14-01-2022 06:00

    Con trai trêu: "Trước mẹ yêu bố con mình, giờ mẹ yêu tiền, cũng là yêu cả thôi”. Bà Hồng cười, mắng thằng con chỉ nói vớ vẩn, nhưng có lý.

  • Tháng Chạp xưa

    Tháng Chạp xưa

    13-01-2022 22:17

    Mỗi năm, vào mùa này, tôi lại ngóng tiếng chim báo hiệu mùa vui, già rồi mà nỗi chờ mong xuân về tết đến trong tôi vẫn còn da diết.