Khu tập thể của một thời

07/01/2021 - 05:27

PNO - Hà Nội không thể đẹp nếu thiếu đi những khu tập thể như thế . Một tuổi thơ êm đềm đã đi qua.Một phần hồn chúng tôi vẫn còn lại ở đó.

Khu tập thể nói chung và khu Văn Chương (Hà Nội) nói riêng là nơi ở dành cho những gia đình cán bộ, công chức thời gian trước năm 1975. Nhà tôi từng ở khu B1, nằm trong chuỗi nhà tập thể của khu vực. Ký ức chúng tôi không thể xóa nhòa những năm tháng sống ở đây. Một phần vì nó quá sâu đậm, một phần vì chính bản thân chúng tôi cũng không hề muốn quên đi. 

Chúng tôi lớn lên ở những khu tập thể cũ kỹ - Ảnh minh họa
Chúng tôi lớn lên ở những khu tập thể cũ kỹ - Ảnh minh họa

Hồi ấy, vào các buổi chiều được nghỉ học, lũ chúng tôi cùng nhau chạy nhảy, chơi trò “ném lon” hoặc “chồng nụ chồng hoa” ở một góc sân chung của khu tập thể. Cả bọn quậy như giặc, có lúc còn vô tình làm bể chậu kiểng, thế là bị bố mẹ hoặc các cô, các bác cầm roi đuổi đánh. Cả bọn hốt hoảng chạy có cờ. 

Các căn phòng khu tập thể nơi tôi ở, khi ấy phần lớn sơn màu vàng nhạt. Màu thời gian cũ kỹ nhưng chứa đựng trong đó những ký ức ấm áp vô tận. Mấy nhà dùng chung cái bếp. Đến giờ nấu cơm, tiếng các mẹ các chị tíu tít gọi nhau. Mẹ thì rửa rau, bác nhà kế bên vo gạo, rửa bát đĩa… Rồi thì nhà vệ sinh cũng dùng chung cho cả mấy hộ. Điều đó dĩ nhiên là bất tiện rồi, nhưng hiếm khi nào nơi này ngưng tiếng nói, tiếng cười, tiếng chào hỏi, trêu đùa nhau… tạo thành một thứ âm thanh đặc sản mà chỉ khu tập thể mới có.

Buổi trưa hè, lũ chúng tôi trốn ngủ, hẹn nhau ra chỗ cầu thang. Cả đám rì rầm trò chuyện, thi thoảng lại: “Suỵt, nói khẽ thôi kẻo bố mẹ bắt về đi ngủ”. Ở đây, mỗi bậc thang rất thấp, nên có chạy đi chạy lại đến mấy chục bận vẫn không thấy mỏi. Thi thoảng có đứa bị bố mẹ bắt về ngủ trưa. Cả đám im re, sợ sệt, nhưng chỉ được một lúc, rồi đâu lại vào đấy. Đứa bị bố mẹ lôi về, sau một hồi, lại chạy trở ra với đám bạn. 

Khu tập thể có khe sáng xuyên qua từ bức tường hoa bê tông, có những dãy hành lang chung lộn xộn, những khoảng sân nối giữa hai khối nhà, những ghế đá, những góc đường, rồi những căn hộ bé xíu chỉ chừng 10-24 mét vuông. Cửa sổ cũng bé xíu, như ngôi nhà của bảy chú lùn trong chuyện cổ tích, nhưng đằng sau nó là cả một khung trời tuổi thơ sống động của lũ chúng tôi. 

Hồi đó khu tập thể hay bị mất điện. Mỗi lần như vậy, người lớn thì túa ra cửa, trò chuyện râm ran ngoài ban-công. Đám trẻ con chúng tôi lại í ới gọi nhau ra góc cầu thang quen thuộc. Những câu chuyện về ma quỷ, thánh thần thiên địa… lại được dịp khui ra, mỗi đứa kể mỗi kiểu. Nghe đi nghe lại mà vẫn cứ thấy hay ho, ly kỳ và hấp dẫn vô cùng. 

Khoảng sân lớn của khu tập thể là nơi đông vui nhất. Chiều chiều, khi nắng đã tắt, nhiều người già trong khu xuống sân đi dạo, tập dăm ba động tác thể dục. Các cụ không quên khơi lại những câu chuyện chiến sự thu lượm được qua chiếc radio nhỏ. Lũ chúng tôi không được phép chạy nhảy gần các cụ vì sợ làm các cụ ngã. Bố mẹ chúng tôi dặn rất kỹ điều ấy. Câu chuyện của các cụ tuy không mấy hấp dẫn, nhưng chúng tôi vẫn rất thích lân la gần đó. Nhất là khi các cụ có quà từ tổ hưu trí hoặc quà dành cho người có công với cách mạng từ tổ dân phố. Họ sẽ mang cho lũ trẻ ở khu những chiếc kẹo vừng, kẹo lạc ngọt lịm. Thỉnh thoảng cũng có cụ ngã bệnh, và bố mẹ sẽ dẫn chúng tôi sang thăm hỏi sức khỏe các cụ, đầy ân cần. 

Vui nhất là ngày tết, các hộ sẽ cùng góp chung để nấu một nồi bánh chưng. Khu tập thể có nhà có điều kiện, cũng có nhà vô cùng khó khăn. Mọi người đều đồng lòng san sẻ để nhà nào cũng có được chiếc bánh chưng ăn tết. Nồi bánh chưng thật to được đặt ngoài khoảng sân chung, chếch bên hiên nhà, khói lửa tưng bừng thâu đêm suốt sáng. Đối với chúng tôi, đó thực sự là những ngày hội. Hạnh phúc càng nhân lên gấp bội khi những chiếc bánh vuông nghi ngút khói được từ từ nhấc ra khỏi nồi, trước sự hân hoan, rạng rỡ của những con người sống trong khu tập thể. Ai cũng có thể mang về nhà mình một chiếc, đặt ngay ngắn lên bàn thờ, rồi mời ông bà tổ tiên cùng về ăn tết với cháu con. 

Hà Nội không thể đẹp nếu thiếu đi những khu tập thể như thế. Một tuổi thơ êm đềm đã đi qua. Một phần hồn chúng tôi vẫn còn lại ở đó. 

Khánh Phương

 

 

Ý KIẾN BẠN ĐỌC(1)
 
Array ( [news_id] => 1425110 [news_title] => Khu tập thể của một thời [news_title_seo] => Khu tập thể của một thời [news_supertitle] => [news_picture] => khu-tap-the_1609863593.jpg [news_subcontent] => Hà Nội không thể đẹp nếu thiếu đi những khu tập thể như thế . Một tuổi thơ êm đềm đã đi qua.Một phần hồn chúng tôi vẫn còn lại ở đó. [news_subcontent_seo] => Hà Nội không thể đẹp nếu thiếu đi những khu tập thể như thế . Một tuổi thơ êm đềm đã đi qua.Một phần hồn chúng tôi vẫn còn lại ở đó. [news_headline] => Hà Nội không thể đẹp nếu thiếu đi những khu tập thể như thế . Một tuổi thơ êm đềm đã đi qua.Một phần hồn chúng tôi vẫn còn lại ở đó. [news_content] =>

Khu tập thể nói chung và khu Văn Chương (Hà Nội) nói riêng là nơi ở dành cho những gia đình cán bộ, công chức thời gian trước năm 1975. Nhà tôi từng ở khu B1, nằm trong chuỗi nhà tập thể của khu vực. Ký ức chúng tôi không thể xóa nhòa những năm tháng sống ở đây. Một phần vì nó quá sâu đậm, một phần vì chính bản thân chúng tôi cũng không hề muốn quên đi. 

Chúng tôi lớn lên ở những khu tập thể cũ kỹ - Ảnh minh họa
Chúng tôi lớn lên ở những khu tập thể cũ kỹ - Ảnh minh họa

Hồi ấy, vào các buổi chiều được nghỉ học, lũ chúng tôi cùng nhau chạy nhảy, chơi trò “ném lon” hoặc “chồng nụ chồng hoa” ở một góc sân chung của khu tập thể. Cả bọn quậy như giặc, có lúc còn vô tình làm bể chậu kiểng, thế là bị bố mẹ hoặc các cô, các bác cầm roi đuổi đánh. Cả bọn hốt hoảng chạy có cờ. 

Các căn phòng khu tập thể nơi tôi ở, khi ấy phần lớn sơn màu vàng nhạt. Màu thời gian cũ kỹ nhưng chứa đựng trong đó những ký ức ấm áp vô tận. Mấy nhà dùng chung cái bếp. Đến giờ nấu cơm, tiếng các mẹ các chị tíu tít gọi nhau. Mẹ thì rửa rau, bác nhà kế bên vo gạo, rửa bát đĩa… Rồi thì nhà vệ sinh cũng dùng chung cho cả mấy hộ. Điều đó dĩ nhiên là bất tiện rồi, nhưng hiếm khi nào nơi này ngưng tiếng nói, tiếng cười, tiếng chào hỏi, trêu đùa nhau… tạo thành một thứ âm thanh đặc sản mà chỉ khu tập thể mới có.

Buổi trưa hè, lũ chúng tôi trốn ngủ, hẹn nhau ra chỗ cầu thang. Cả đám rì rầm trò chuyện, thi thoảng lại: “Suỵt, nói khẽ thôi kẻo bố mẹ bắt về đi ngủ”. Ở đây, mỗi bậc thang rất thấp, nên có chạy đi chạy lại đến mấy chục bận vẫn không thấy mỏi. Thi thoảng có đứa bị bố mẹ bắt về ngủ trưa. Cả đám im re, sợ sệt, nhưng chỉ được một lúc, rồi đâu lại vào đấy. Đứa bị bố mẹ lôi về, sau một hồi, lại chạy trở ra với đám bạn. 

Khu tập thể có khe sáng xuyên qua từ bức tường hoa bê tông, có những dãy hành lang chung lộn xộn, những khoảng sân nối giữa hai khối nhà, những ghế đá, những góc đường, rồi những căn hộ bé xíu chỉ chừng 10-24 mét vuông. Cửa sổ cũng bé xíu, như ngôi nhà của bảy chú lùn trong chuyện cổ tích, nhưng đằng sau nó là cả một khung trời tuổi thơ sống động của lũ chúng tôi. 

Hồi đó khu tập thể hay bị mất điện. Mỗi lần như vậy, người lớn thì túa ra cửa, trò chuyện râm ran ngoài ban-công. Đám trẻ con chúng tôi lại í ới gọi nhau ra góc cầu thang quen thuộc. Những câu chuyện về ma quỷ, thánh thần thiên địa… lại được dịp khui ra, mỗi đứa kể mỗi kiểu. Nghe đi nghe lại mà vẫn cứ thấy hay ho, ly kỳ và hấp dẫn vô cùng. 

Khoảng sân lớn của khu tập thể là nơi đông vui nhất. Chiều chiều, khi nắng đã tắt, nhiều người già trong khu xuống sân đi dạo, tập dăm ba động tác thể dục. Các cụ không quên khơi lại những câu chuyện chiến sự thu lượm được qua chiếc radio nhỏ. Lũ chúng tôi không được phép chạy nhảy gần các cụ vì sợ làm các cụ ngã. Bố mẹ chúng tôi dặn rất kỹ điều ấy. Câu chuyện của các cụ tuy không mấy hấp dẫn, nhưng chúng tôi vẫn rất thích lân la gần đó. Nhất là khi các cụ có quà từ tổ hưu trí hoặc quà dành cho người có công với cách mạng từ tổ dân phố. Họ sẽ mang cho lũ trẻ ở khu những chiếc kẹo vừng, kẹo lạc ngọt lịm. Thỉnh thoảng cũng có cụ ngã bệnh, và bố mẹ sẽ dẫn chúng tôi sang thăm hỏi sức khỏe các cụ, đầy ân cần. 

Vui nhất là ngày tết, các hộ sẽ cùng góp chung để nấu một nồi bánh chưng. Khu tập thể có nhà có điều kiện, cũng có nhà vô cùng khó khăn. Mọi người đều đồng lòng san sẻ để nhà nào cũng có được chiếc bánh chưng ăn tết. Nồi bánh chưng thật to được đặt ngoài khoảng sân chung, chếch bên hiên nhà, khói lửa tưng bừng thâu đêm suốt sáng. Đối với chúng tôi, đó thực sự là những ngày hội. Hạnh phúc càng nhân lên gấp bội khi những chiếc bánh vuông nghi ngút khói được từ từ nhấc ra khỏi nồi, trước sự hân hoan, rạng rỡ của những con người sống trong khu tập thể. Ai cũng có thể mang về nhà mình một chiếc, đặt ngay ngắn lên bàn thờ, rồi mời ông bà tổ tiên cùng về ăn tết với cháu con. 

Hà Nội không thể đẹp nếu thiếu đi những khu tập thể như thế. Một tuổi thơ êm đềm đã đi qua. Một phần hồn chúng tôi vẫn còn lại ở đó. 

Khánh Phương

 

 

[news_source] => [news_tag] => khu tập thể,Hà Nội,ký ức tuổi thơ,một ngàn chín trăm hồi đó [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-01-05 23:18:02 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-01-07 05:27:06 [news_relate_news] => 1412481,1421852,1422680, [newcol_id] => 43 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 725 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/khu-tap-the-cua-mot-thoi-a1425110.html [tag] => khu tập thểHà Nộiký ức tuổi thơmột ngàn chín trăm hồi đó [daynews2] => 2021-01-07 05:27 [daynews] => 07/01/2021 - 05:27 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    25-01-2021 05:53

    Chị thấy sức lực của mình dường như bào mòn cả cho những ngày cận tết. Mua, mua và mua. Qua tết lại điệp khúc bỏ, bỏ và bỏ.

  • Ra toà

    Ra toà

    24-01-2021 15:46

    Máu tự ái nổi lên, tôi nói: “Vậy thì tha tôi ra, cho tôi được tự do”. Ai ngờ cô ấy viết đơn ly hôn cái rẹt. Tôi cũng ký luôn...

  • Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    24-01-2021 11:14

    "Con muốn mẹ đập con nhẹ hơn", "Ba đừng nhậu nữa", "Mẹ đừng so sánh con với người khác" ... những dòng tâm thư khiến cha mẹ giật mình, cay mắt.

  • Tết này sao nhỉ?

    Tết này sao nhỉ?

    24-01-2021 05:06

    “Tết này sao nhỉ” sẽ lại là câu hỏi lớn nhất của những nội tướng gia đình.

  • Nợ tháng Chạp

    Nợ tháng Chạp

    23-01-2021 13:27

    Tháng Chạp còn căng khoản "nợ nhà”, là quần áo mới cho các con, sắm sửa nhà cửa chuẩn bị đón tết. Đây cũng là khoản “nợ” khiến mẹ trăn trở nhiều.

  • Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    23-01-2021 05:51

    Đâu phải cứ lấy một người là hết cô đơn. Ở cùng một người nên cô đơn chỉ tạm đi trốn, chứ hôn nhân không hề giết chết được cô đơn.

  • Tết về quê hay ở lại thành phố?

    Tết về quê hay ở lại thành phố?

    22-01-2021 15:33

    Chi phí cho một cái tết đâu nhỏ, bà nội trợ nào cũng than. Kinh tế chưa dư dả mà muốn về sum vầy cùng ba mẹ, nỗi niềm nào bằng...

  • "Làng mang thai hộ”

    "Làng mang thai hộ”

    22-01-2021 09:23

    Từ bê bối nhờ người mang thai hộ của diễn viên Trịnh Sảng, một phóng viên đã về ngôi làng nổi tiếng với "nghề" mang thai hộ ở Hồ Bắc, Trung Quốc.

  • Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    22-01-2021 05:18

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã, dễ thôi, cứ dọn tâm mình, đừng xem tết là dịp ganh đua, đừng xem tết là cơ hội để biếu xén, điếu đóm.

  • Tết ở nhà ngoại

    Tết ở nhà ngoại

    21-01-2021 14:14

    Ngày 30 đi mua hoa vui lắm, nhà vườn bán được mừng rơn, hỉ hả chúc năm mới. Tết mà!

  • Lái… chồng

    Lái… chồng

    21-01-2021 09:49

    Thảo cam kết với chồng, hễ chồng về nhà trước chín giờ tối, cô sẽ đợi chồng cùng ăn cơm, còn nếu chồng về trễ hơn, cô sẽ nhịn đói đi ngủ.

  • Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    21-01-2021 05:42

    “Tình yêu đi qua đường bao tử”- âu cũng là một trong những cách lành mạnh nhất để giữ chồng, để được chồng yêu hơn chút nữa.

  • Quà tết thời bao cấp

    Quà tết thời bao cấp

    20-01-2021 17:00

    Trong giai đoạn khó khăn, quà tết chỉ những ký gạo, vài trăm gram đậu, mà vẫn mang niềm vui cho cả gia đình. Ôi, nhớ quá!

  • Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    20-01-2021 10:27

    Khi tôi sắp làm dâu người Trung, má dặn dò: “Người ta coi trọng anh em bà con họ hàng dữ lắm đó. Con nhắm xem mình sống thế nào…”.

  • Thứ gì cũng đi mua thì còn chi là tết

    Thứ gì cũng đi mua thì còn chi là tết

    20-01-2021 05:56

    Ba má chắt chiu dành dụm được bao nhiêu đều lo hết cho con, tài sản trong nhà không có gì đáng giá. Ngày rời quê, má bứng cây mai đem theo.

  • Bồi đắp cho con giá trị yêu thương

    Bồi đắp cho con giá trị yêu thương

    19-01-2021 21:26

    Không ít người cứ muốn trẻ phải yêu thương anh em, bố mẹ, ông bà... mà quên mất việc đầu tiên phải dạy trẻ yêu thương chính mình.

  • Đám cưới vỏn vẹn 1 phút, cha mẹ rơi nước mắt chứng kiến hạnh phúc của con

    Đám cưới vỏn vẹn 1 phút, cha mẹ rơi nước mắt chứng kiến hạnh phúc của con

    19-01-2021 11:24

    Đây là một đám cưới độc đáo: Không người thân, bạn bè, không phù dâu, phù rể, không chủ hôn... và toàn bộ lễ cưới chỉ diễn ra trong 1 phút.

  • Chàng trai "số hưởng" khoe những hộp cơm tuyệt ngon người yêu nấu tặng mỗi tối

    Chàng trai "số hưởng" khoe những hộp cơm tuyệt ngon người yêu nấu tặng mỗi tối 

    19-01-2021 10:30

    Từ chỗ ghét nấu ăn, cô gái đã mày mò làm bếp để soạn những hộp đồ ăn tuyệt đẹp cho người yêu mang đi làm ca.