Khu tập thể của một thời

07/01/2021 - 05:27

PNO - Hà Nội không thể đẹp nếu thiếu đi những khu tập thể như thế . Một tuổi thơ êm đềm đã đi qua.Một phần hồn chúng tôi vẫn còn lại ở đó.

Khu tập thể nói chung và khu Văn Chương (Hà Nội) nói riêng là nơi ở dành cho những gia đình cán bộ, công chức thời gian trước năm 1975. Nhà tôi từng ở khu B1, nằm trong chuỗi nhà tập thể của khu vực. Ký ức chúng tôi không thể xóa nhòa những năm tháng sống ở đây. Một phần vì nó quá sâu đậm, một phần vì chính bản thân chúng tôi cũng không hề muốn quên đi. 

Chúng tôi lớn lên ở những khu tập thể cũ kỹ - Ảnh minh họa
Chúng tôi lớn lên ở những khu tập thể cũ kỹ - Ảnh minh họa

Hồi ấy, vào các buổi chiều được nghỉ học, lũ chúng tôi cùng nhau chạy nhảy, chơi trò “ném lon” hoặc “chồng nụ chồng hoa” ở một góc sân chung của khu tập thể. Cả bọn quậy như giặc, có lúc còn vô tình làm bể chậu kiểng, thế là bị bố mẹ hoặc các cô, các bác cầm roi đuổi đánh. Cả bọn hốt hoảng chạy có cờ. 

Các căn phòng khu tập thể nơi tôi ở, khi ấy phần lớn sơn màu vàng nhạt. Màu thời gian cũ kỹ nhưng chứa đựng trong đó những ký ức ấm áp vô tận. Mấy nhà dùng chung cái bếp. Đến giờ nấu cơm, tiếng các mẹ các chị tíu tít gọi nhau. Mẹ thì rửa rau, bác nhà kế bên vo gạo, rửa bát đĩa… Rồi thì nhà vệ sinh cũng dùng chung cho cả mấy hộ. Điều đó dĩ nhiên là bất tiện rồi, nhưng hiếm khi nào nơi này ngưng tiếng nói, tiếng cười, tiếng chào hỏi, trêu đùa nhau… tạo thành một thứ âm thanh đặc sản mà chỉ khu tập thể mới có.

Buổi trưa hè, lũ chúng tôi trốn ngủ, hẹn nhau ra chỗ cầu thang. Cả đám rì rầm trò chuyện, thi thoảng lại: “Suỵt, nói khẽ thôi kẻo bố mẹ bắt về đi ngủ”. Ở đây, mỗi bậc thang rất thấp, nên có chạy đi chạy lại đến mấy chục bận vẫn không thấy mỏi. Thi thoảng có đứa bị bố mẹ bắt về ngủ trưa. Cả đám im re, sợ sệt, nhưng chỉ được một lúc, rồi đâu lại vào đấy. Đứa bị bố mẹ lôi về, sau một hồi, lại chạy trở ra với đám bạn. 

Khu tập thể có khe sáng xuyên qua từ bức tường hoa bê tông, có những dãy hành lang chung lộn xộn, những khoảng sân nối giữa hai khối nhà, những ghế đá, những góc đường, rồi những căn hộ bé xíu chỉ chừng 10-24 mét vuông. Cửa sổ cũng bé xíu, như ngôi nhà của bảy chú lùn trong chuyện cổ tích, nhưng đằng sau nó là cả một khung trời tuổi thơ sống động của lũ chúng tôi. 

Hồi đó khu tập thể hay bị mất điện. Mỗi lần như vậy, người lớn thì túa ra cửa, trò chuyện râm ran ngoài ban-công. Đám trẻ con chúng tôi lại í ới gọi nhau ra góc cầu thang quen thuộc. Những câu chuyện về ma quỷ, thánh thần thiên địa… lại được dịp khui ra, mỗi đứa kể mỗi kiểu. Nghe đi nghe lại mà vẫn cứ thấy hay ho, ly kỳ và hấp dẫn vô cùng. 

Khoảng sân lớn của khu tập thể là nơi đông vui nhất. Chiều chiều, khi nắng đã tắt, nhiều người già trong khu xuống sân đi dạo, tập dăm ba động tác thể dục. Các cụ không quên khơi lại những câu chuyện chiến sự thu lượm được qua chiếc radio nhỏ. Lũ chúng tôi không được phép chạy nhảy gần các cụ vì sợ làm các cụ ngã. Bố mẹ chúng tôi dặn rất kỹ điều ấy. Câu chuyện của các cụ tuy không mấy hấp dẫn, nhưng chúng tôi vẫn rất thích lân la gần đó. Nhất là khi các cụ có quà từ tổ hưu trí hoặc quà dành cho người có công với cách mạng từ tổ dân phố. Họ sẽ mang cho lũ trẻ ở khu những chiếc kẹo vừng, kẹo lạc ngọt lịm. Thỉnh thoảng cũng có cụ ngã bệnh, và bố mẹ sẽ dẫn chúng tôi sang thăm hỏi sức khỏe các cụ, đầy ân cần. 

Vui nhất là ngày tết, các hộ sẽ cùng góp chung để nấu một nồi bánh chưng. Khu tập thể có nhà có điều kiện, cũng có nhà vô cùng khó khăn. Mọi người đều đồng lòng san sẻ để nhà nào cũng có được chiếc bánh chưng ăn tết. Nồi bánh chưng thật to được đặt ngoài khoảng sân chung, chếch bên hiên nhà, khói lửa tưng bừng thâu đêm suốt sáng. Đối với chúng tôi, đó thực sự là những ngày hội. Hạnh phúc càng nhân lên gấp bội khi những chiếc bánh vuông nghi ngút khói được từ từ nhấc ra khỏi nồi, trước sự hân hoan, rạng rỡ của những con người sống trong khu tập thể. Ai cũng có thể mang về nhà mình một chiếc, đặt ngay ngắn lên bàn thờ, rồi mời ông bà tổ tiên cùng về ăn tết với cháu con. 

Hà Nội không thể đẹp nếu thiếu đi những khu tập thể như thế. Một tuổi thơ êm đềm đã đi qua. Một phần hồn chúng tôi vẫn còn lại ở đó. 

Khánh Phương

 

 

Ý KIẾN BẠN ĐỌC(1)
 
Array ( [news_id] => 1425110 [news_title] => Khu tập thể của một thời [news_title_seo] => Khu tập thể của một thời [news_supertitle] => [news_picture] => khu-tap-the_1609863593.jpg [news_subcontent] => Hà Nội không thể đẹp nếu thiếu đi những khu tập thể như thế . Một tuổi thơ êm đềm đã đi qua.Một phần hồn chúng tôi vẫn còn lại ở đó. [news_subcontent_seo] => Hà Nội không thể đẹp nếu thiếu đi những khu tập thể như thế . Một tuổi thơ êm đềm đã đi qua.Một phần hồn chúng tôi vẫn còn lại ở đó. [news_headline] => Hà Nội không thể đẹp nếu thiếu đi những khu tập thể như thế . Một tuổi thơ êm đềm đã đi qua.Một phần hồn chúng tôi vẫn còn lại ở đó. [news_content] =>

Khu tập thể nói chung và khu Văn Chương (Hà Nội) nói riêng là nơi ở dành cho những gia đình cán bộ, công chức thời gian trước năm 1975. Nhà tôi từng ở khu B1, nằm trong chuỗi nhà tập thể của khu vực. Ký ức chúng tôi không thể xóa nhòa những năm tháng sống ở đây. Một phần vì nó quá sâu đậm, một phần vì chính bản thân chúng tôi cũng không hề muốn quên đi. 

Chúng tôi lớn lên ở những khu tập thể cũ kỹ - Ảnh minh họa
Chúng tôi lớn lên ở những khu tập thể cũ kỹ - Ảnh minh họa

Hồi ấy, vào các buổi chiều được nghỉ học, lũ chúng tôi cùng nhau chạy nhảy, chơi trò “ném lon” hoặc “chồng nụ chồng hoa” ở một góc sân chung của khu tập thể. Cả bọn quậy như giặc, có lúc còn vô tình làm bể chậu kiểng, thế là bị bố mẹ hoặc các cô, các bác cầm roi đuổi đánh. Cả bọn hốt hoảng chạy có cờ. 

Các căn phòng khu tập thể nơi tôi ở, khi ấy phần lớn sơn màu vàng nhạt. Màu thời gian cũ kỹ nhưng chứa đựng trong đó những ký ức ấm áp vô tận. Mấy nhà dùng chung cái bếp. Đến giờ nấu cơm, tiếng các mẹ các chị tíu tít gọi nhau. Mẹ thì rửa rau, bác nhà kế bên vo gạo, rửa bát đĩa… Rồi thì nhà vệ sinh cũng dùng chung cho cả mấy hộ. Điều đó dĩ nhiên là bất tiện rồi, nhưng hiếm khi nào nơi này ngưng tiếng nói, tiếng cười, tiếng chào hỏi, trêu đùa nhau… tạo thành một thứ âm thanh đặc sản mà chỉ khu tập thể mới có.

Buổi trưa hè, lũ chúng tôi trốn ngủ, hẹn nhau ra chỗ cầu thang. Cả đám rì rầm trò chuyện, thi thoảng lại: “Suỵt, nói khẽ thôi kẻo bố mẹ bắt về đi ngủ”. Ở đây, mỗi bậc thang rất thấp, nên có chạy đi chạy lại đến mấy chục bận vẫn không thấy mỏi. Thi thoảng có đứa bị bố mẹ bắt về ngủ trưa. Cả đám im re, sợ sệt, nhưng chỉ được một lúc, rồi đâu lại vào đấy. Đứa bị bố mẹ lôi về, sau một hồi, lại chạy trở ra với đám bạn. 

Khu tập thể có khe sáng xuyên qua từ bức tường hoa bê tông, có những dãy hành lang chung lộn xộn, những khoảng sân nối giữa hai khối nhà, những ghế đá, những góc đường, rồi những căn hộ bé xíu chỉ chừng 10-24 mét vuông. Cửa sổ cũng bé xíu, như ngôi nhà của bảy chú lùn trong chuyện cổ tích, nhưng đằng sau nó là cả một khung trời tuổi thơ sống động của lũ chúng tôi. 

Hồi đó khu tập thể hay bị mất điện. Mỗi lần như vậy, người lớn thì túa ra cửa, trò chuyện râm ran ngoài ban-công. Đám trẻ con chúng tôi lại í ới gọi nhau ra góc cầu thang quen thuộc. Những câu chuyện về ma quỷ, thánh thần thiên địa… lại được dịp khui ra, mỗi đứa kể mỗi kiểu. Nghe đi nghe lại mà vẫn cứ thấy hay ho, ly kỳ và hấp dẫn vô cùng. 

Khoảng sân lớn của khu tập thể là nơi đông vui nhất. Chiều chiều, khi nắng đã tắt, nhiều người già trong khu xuống sân đi dạo, tập dăm ba động tác thể dục. Các cụ không quên khơi lại những câu chuyện chiến sự thu lượm được qua chiếc radio nhỏ. Lũ chúng tôi không được phép chạy nhảy gần các cụ vì sợ làm các cụ ngã. Bố mẹ chúng tôi dặn rất kỹ điều ấy. Câu chuyện của các cụ tuy không mấy hấp dẫn, nhưng chúng tôi vẫn rất thích lân la gần đó. Nhất là khi các cụ có quà từ tổ hưu trí hoặc quà dành cho người có công với cách mạng từ tổ dân phố. Họ sẽ mang cho lũ trẻ ở khu những chiếc kẹo vừng, kẹo lạc ngọt lịm. Thỉnh thoảng cũng có cụ ngã bệnh, và bố mẹ sẽ dẫn chúng tôi sang thăm hỏi sức khỏe các cụ, đầy ân cần. 

Vui nhất là ngày tết, các hộ sẽ cùng góp chung để nấu một nồi bánh chưng. Khu tập thể có nhà có điều kiện, cũng có nhà vô cùng khó khăn. Mọi người đều đồng lòng san sẻ để nhà nào cũng có được chiếc bánh chưng ăn tết. Nồi bánh chưng thật to được đặt ngoài khoảng sân chung, chếch bên hiên nhà, khói lửa tưng bừng thâu đêm suốt sáng. Đối với chúng tôi, đó thực sự là những ngày hội. Hạnh phúc càng nhân lên gấp bội khi những chiếc bánh vuông nghi ngút khói được từ từ nhấc ra khỏi nồi, trước sự hân hoan, rạng rỡ của những con người sống trong khu tập thể. Ai cũng có thể mang về nhà mình một chiếc, đặt ngay ngắn lên bàn thờ, rồi mời ông bà tổ tiên cùng về ăn tết với cháu con. 

Hà Nội không thể đẹp nếu thiếu đi những khu tập thể như thế. Một tuổi thơ êm đềm đã đi qua. Một phần hồn chúng tôi vẫn còn lại ở đó. 

Khánh Phương

 

 

[news_source] => [news_tag] => khu tập thể,Hà Nội,ký ức tuổi thơ,một ngàn chín trăm hồi đó [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-01-05 23:18:02 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-01-07 05:27:06 [news_relate_news] => 1412481,1421852,1422680, [newcol_id] => 43 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 1702 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/khu-tap-the-cua-mot-thoi-a1425110.html [tag] => khu tập thểHà Nộiký ức tuổi thơmột ngàn chín trăm hồi đó [daynews2] => 2021-01-07 05:27 [daynews] => 07/01/2021 - 05:27 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Chuyện tình của người mẹ khuyết tật nặng 15kg

    Chuyện tình của người mẹ khuyết tật nặng 15kg

    19-01-2022 05:23

    Hai gia đình kịch liệt phản đối. Cha mẹ anh không muốn con trai lấy vợ là người khuyết tật. Cha mẹ Nhung nghĩ chàng trai đó chỉ thương hại con gái.

  • "Chồng nhà người ta" thưởng tết cho vợ vì "hết lòng với anh và con"

    "Chồng nhà người ta" thưởng tết cho vợ vì "hết lòng với anh và con"

    18-01-2022 16:08

    Xét cho cùng, thưởng tết cho vợ thì cũng chỉ cách “mang tiền về cho vợ” nhưng lại có ý nghĩa về mặt tinh thần...

  • Nhà người khác vui hơn

    Nhà người khác vui hơn

    18-01-2022 11:00

    Có những đứa trẻ chỉ thích sang nhà người khác để được trò chuyện, tâm sự.

  • Nổi lửa lúc 5 giờ sáng để giữ hạnh phúc

    Nổi lửa lúc 5 giờ sáng để giữ hạnh phúc

    17-01-2022 23:50

    Chỉ cần dậy sớm hai tiếng, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, chị Bảo Mai đã tạo nên sự gắn bó giữa các thành viên trong gia đình.

  • Nồi bánh chưng trong hẻm nhỏ

    Nồi bánh chưng trong hẻm nhỏ

    17-01-2022 16:47

    Gia đình bà Hai về sống tại con hẻm ở Q.8, TP.HCM đã gần 20 năm. Tết nào, bà cũng bày bếp củi ngay trước nhà để nấu bánh chưng.

  • Cha mẹ lục đục vì điểm thi học kỳ của con

    Cha mẹ lục đục vì điểm thi học kỳ của con

    17-01-2022 11:27

    Vì kết quả học tập của con trẻ không được như ý, nhiều bậc cha mẹ quay ra đổ lỗi cho nhau. Điều đó làm đứa trẻ cảm thấy áp lực.

  • Một mình lạc lõng trong nhà

    Một mình lạc lõng trong nhà

    17-01-2022 06:00

    Thật tiếc, rất nhiều phụ huynh dẫu yêu quý con vô ngần, nhưng thương yêu chưa đúng cách, nên con cái cô đơn, lạc lõng ngay trong nhà mình.

  • Ngoáy trầu cho nội

    Ngoáy trầu cho nội

    16-01-2022 18:59

    Cuộc sống nhiều thay đổi, nhưng những lá trầu vẫn vẹn nguyên dáng hình trái tim tròn đầy, vẫn mang vị nồng cay, thơm giòn thân thuộc.

  • Vợ chồng "giám sát" nhau để không đánh con

    Vợ chồng "giám sát" nhau để không đánh con

    16-01-2022 11:41

    Tôi và chồng sau này cố gắng tiết chế tâm trạng và giám sát nhau chặt chẽ. Khi tôi thấy anh bắt đầu lớn tiếng với con là tôi "hạ tông".

  • Âm thanh tháng Chạp

    Âm thanh tháng Chạp

    16-01-2022 05:55

    Tháng Chạp, nắng chiều ươm vàng chiếu qua tán lá, tạo thành những cái bóng dài đổ xuống mặt đường. Xe cộ nối đuôi nhau, người người xôn xao chuyện trò.

  • Rời bỏ quê khi tết cận kề

    Rời bỏ quê khi tết cận kề

    15-01-2022 17:37

    Từ ngày bán nhà, ông như người mất hồn, còn bà và con trai rất phấn khởi.

  • Các chị cọp “cân” được hết!

    Các chị cọp “cân” được hết!

    15-01-2022 10:45

    Nhiều người cho rằng phụ nữ tuổi Dần dữ như cọp, và cũng rất lận đận, nên không ít bà mẹ cân nhắc khi cưới dâu tuổi Dần.

  • Họ hạnh phúc theo kiểu… của họ

    Họ hạnh phúc theo kiểu… của họ

    15-01-2022 05:54

    Cặp đôi A.H. và M.T. không có nhiều thứ thuộc về vật chất hữu hình, nhưng họ luôn biết ơn vì đã tìm thấy nhau.

  • Bỏ ngay thói "tám chuyện" nếu bạn không muốn mối quan hệ tan vỡ

    Bỏ ngay thói "tám chuyện" nếu bạn không muốn mối quan hệ tan vỡ

    14-01-2022 18:52

    Chúng ta thường chia sẻ niềm vui hay nỗi buồn cùng những người xung quanh để tìm sự đồng cảm, nhưng chuyện về mối quan hệ của hai người là ngoại lệ.

  • Ghen đến cạn tình

    Ghen đến cạn tình

    14-01-2022 11:39

    Đã nhiều lần chị đặt giả thuyết chồng mình có bồ rồi tự hành hạ bằng cơn ghen trong ảo tưởng. Nhưng lần này, “tiểu tam” đã thực sự xuất hiện.

  • Vợ chỉ yêu tiền

    Vợ chỉ yêu tiền

    14-01-2022 06:00

    Con trai trêu: "Trước mẹ yêu bố con mình, giờ mẹ yêu tiền, cũng là yêu cả thôi”. Bà Hồng cười, mắng thằng con chỉ nói vớ vẩn, nhưng có lý.

  • Tháng Chạp xưa

    Tháng Chạp xưa

    13-01-2022 22:17

    Mỗi năm, vào mùa này, tôi lại ngóng tiếng chim báo hiệu mùa vui, già rồi mà nỗi chờ mong xuân về tết đến trong tôi vẫn còn da diết.

  • Hai tuần cách ly chồng

    Hai tuần cách ly chồng

    13-01-2022 18:43

    Hai tuần dằng dặc cũng qua. Bọn trẻ lại vui mừng ôm chầm lấy bố, dù hai bên vẫn cách nhau bởi tấm khẩu trang.