Vết sẹo ngày xưa

03/04/2026 - 20:00

PNO - Lần nọ, con gái tôi nắm tay cha, rồi nắm tay mẹ, xoay qua xoay lại dưới ánh đèn. Bất chợt, con reo lên khi phát hiện trên ngón trỏ bàn tay trái của cả cha lẫn mẹ đều có những vết sẹo nhỏ, mảnh, chồng lên nhau. “Cha mẹ bị đứt tay à?” - câu hỏi ngây thơ ấy khiến cả một miền ký ức tuổi thơ quay về.

Vết sẹo nhỏ đã mờ theo năm tháng nhưng ký ức vẫn đọng mãi  trong tim - Ảnh do tác giả cung cấp
Vết sẹo nhỏ đã mờ theo năm tháng nhưng ký ức vẫn đọng mãi trong tim - Ảnh do tác giả cung cấp

Ngày đó, xắt bèo là công việc quen thuộc của bọn trẻ quê tôi. Nhà tôi không có ao nhưng sát một con sông nhỏ. Mẹ tôi tận dụng những miếng xốp bỏ đi, bẻ vụn rồi xâu thành dây dài, quây một đoạn sông để thả bèo tây, còn gọi là lục bình.

Chiều nào tôi cũng cắp cái rổ to, cầm theo chiếc cào ba răng ra bến sông vớt bèo. Rổ bèo đầy ắp, tôi lại ì ạch cắp đem về xắt nhỏ cho heo ăn.

Tiếng dao chạm bèo như một bản nhạc không lời. Dù xắt hay băm bèo, chuyện dao lia vào tay vẫn khó tránh. Và bao giờ cũng vậy, ngón trỏ bên trái chịu trận đầu tiên, rồi đến ngón cái bởi 2 ngón ấy lúc nào cũng ở gần mép dao nhất.

Một lần, tôi đang hăng say xắt bèo thì lưỡi dao bất ngờ phạt trúng một con ốc nhỏ lẫn trong thân bèo. Dao trượt đi, cắm phập vào ngón tay. Sợ quá, tôi vừa khóc vừa chạy vào nhà gọi cha. Cha nâng tay tôi lên, nhỏ từng giọt ô xi già vào vết thương. Dung dịch sủi bọt xèo xèo khiến tôi xót buốt, nước mắt giàn giụa. Nếu gặp mẹ, chắc chắn tôi sẽ bị mắng. Mắng xong, mẹ lại vội ra vườn hái nắm lá sống đời, nhọ nồi hay tía tô nhai nhuyễn rồi rịt lên vết thương. Mùi lá ngai ngái, nồng nồng ấy đến bây giờ tôi vẫn nhớ rõ.

Những vết sẹo trên tay tôi ngày càng nhiều thêm sau mỗi lứa heo xuất chuồng. Có vết mảnh như sợi chỉ bạc, có vết ăn sâu thành đường gồ ghề theo năm tháng. Chúng không chỉ là dấu tích của một thời thơ bé nghèo khó mà còn là kỷ niệm và bài học đầu đời về lao động, chắt chiu.

Giờ đây, mỗi lần đi qua con sông có đám lục bình lững lờ trôi, tôi lại nhớ về khoảng trời tuổi thơ. Nơi đó có góc sân quen, tiếng mẹ gọi vọng ra từ chái bếp, tiếng heo eng éc mỗi khi nghe tiếng dao xắt bèo… Tất cả vẫn còn nguyên vẹn trong tim.

Trà Đông

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI