Mẹ chồng muốn quản lý lương của con cái

22/05/2026 - 18:00

PNO - Nếu em miễn cưỡng đồng ý một chuyện khiến mình không thoải mái, sự khó chịu ấy sẽ âm thầm tích tụ và ảnh hưởng đến tình cảm sau này.

Chị Hạnh Dung kính mến,

Em mới kết hôn chưa lâu. Hoàn cảnh gia đình chồng khá tốt. Mẹ chồng là người rất giỏi giang, tháo vát, quán xuyến mọi thứ đâu ra đó. Bà một mình mua được nhà cửa, đất đai và ai trong nhà cũng công nhận mẹ sống có trách nhiệm, biết tính toán, giữ tiền rất tốt.

Chồng em là con một nên từ trước tới nay mọi việc lớn nhỏ trong nhà hầu như mẹ đều đứng ra quyết định. Chồng em cũng rất tin tưởng mẹ và luôn nói: “Mẹ tính gì cũng giỏi, cũng có lợi cho gia đình”

Gần đây, mẹ chồng có nói khéo rằng vợ chồng em còn trẻ, chưa biết quản lý tài chính, chi tiêu dễ bốc đồng... nên tốt nhất hằng tháng đưa tiền lương cho mẹ giữ. Mẹ nói mẹ sẽ lo chuyện tiết kiệm, tính toán, tích lũy giúp.

Mẹ còn bảo sau này mọi thứ trong nhà, đất đai, tài sản rồi cũng là của vợ chồng em vì chồng em là con một nên không cần phải quá lo nghĩ chuyện tiền bạc riêng. Theo ý mẹ, làm vậy vừa tránh vợ chồng tiêu xài không hợp lý vừa giúp tích góp nhanh hơn.

Thú thật, em hiểu mẹ không có ý xấu. Em cũng tin mẹ thương con cháu và muốn điều tốt cho gia đình nhưng em vẫn thấy không thoải mái. Em đi làm, có thu nhập và em nghĩ sau khi kết hôn, hai vợ chồng cần học cách cùng nhau quản lý cuộc sống của mình.

Em không thích việc phải đưa toàn bộ tiền lương cho người khác giữ dù người đó là mẹ chồng. Em cũng sợ nếu chuyện đó kéo dài, sau này mọi quyết định lớn nhỏ liên quan đến tài chính của vợ chồng em sẽ khó có sự chủ động.

Nhưng điều khiến em khó xử là em rất quý mẹ, không muốn làm mẹ buồn hay nghĩ rằng em tính toán, không tin tưởng mẹ. Chồng em thì đứng giữa, vừa thương mẹ vừa muốn gia đình yên ổn nên thường nói em “nghĩ đơn giản cho nhẹ đầu”.

Chị ơi, cảm giác không thoải mái của em có phải là quá ích kỷ hay quá đề phòng người thân? Dù có thế nào, em vẫn không muốn đưa tiền cho mẹ chồng quản. Em nên làm gì để không làm mối quan hệ với mẹ xấu đi, không tạo cảm giác chống đối hay mất hòa khí trong gia đình?

Thanh Nguyên

Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet

Em Thanh Nguyên thân mến,

Em không ích kỷ, cũng không phải quá đề phòng. Cảm giác khó chịu của em có lẽ xuất phát từ sự băn khoăn về ranh giới và quyền chủ động trong cuộc sống hôn nhân của chính mình.

Điều may mắn và tốt đẹp trong câu chuyện này là niềm tin của em vào mẹ chồng. Với một phụ nữ đã một mình gánh vác, gây dựng tài sản, quen đứng ra lo liệu mọi thứ, việc muốn tiếp tục quản lý, tính toán cho con cái cũng là điều dễ hiểu. Với mẹ chồng em, chuyện giữ tiền có thể là cách yêu thương và bảo vệ gia đình. Thế nhưng, điều đó không có nghĩa em phải thấy thoải mái với cách ấy.

Có một điều khá quan trọng mẹ em bỏ qua: sau khi kết hôn, học cách quản lý cuộc sống chung là việc của hai vợ chồng. Quản lý tài chính không chỉ là giữ tiền cho khỏi tiêu hoang mà còn là việc hai người cùng học cách bàn bạc: ưu tiên điều gì, tích lũy ra sao, chịu trách nhiệm thế nào...

Nếu ngay từ đầu, toàn bộ việc này đều giao cho người khác, dù là người rất giỏi và rất thương mình, vợ chồng em sẽ khó có cơ hội trưởng thành như một gia đình độc lập.

Nhiều người hay tự trách: “Mình có đang tính toán quá không?”. Nhưng thử đổi góc nhìn một chút: một người đi làm, có thu nhập, có trách nhiệm với gia đình và mong muốn được cùng chồng quyết định chuyện tài chính của nhà mình là nhu cầu rất bình thường. Mong muốn được chủ động không đồng nghĩa với việc thiếu tin tưởng hay chống đối.

Em đừng biến câu chuyện thành: “Ai giữ tiền?” vì như vậy dễ thành cuộc chống đối giữa mẹ chồng và con dâu. Câu chuyện thật ra nên là: “Vợ chồng con muốn học cách tự quản lý cuộc sống của mình”. Em có thể nói nhẹ nhàng: “Con biết mẹ giỏi và thương tụi con nên mới lo như vậy. Con cũng rất yên tâm nếu mẹ góp ý cho tụi con. Nhưng tụi con cũng muốn tập tự quản lý chi tiêu để sau này biết tự lo cho gia đình nhỏ của mình. Có gì chưa biết, tụi con vẫn xin mẹ chỉ thêm...”. Cách nói này không phủ nhận công sức, tấm lòng hay khả năng của mẹ mà vẫn giữ được giới hạn của vợ chồng em.

Trong chuyện này, người nên lên tiếng nhiều hơn là chồng em. Bởi nếu con dâu đứng ra từ chối rất dễ khiến mẹ chồng có cảm giác con dâu chống đối hoặc không muốn gần gũi bên nội. Nhưng nếu chính con trai nhẹ nhàng nói rằng “Con muốn vợ chồng con tập tự lo”, mẹ sẽ ít chạnh lòng hơn và cũng dễ chấp nhận hơn.

Đôi khi hòa khí không đến từ việc mình chiều theo tất cả mà từ việc biết đặt giới hạn. Nếu em miễn cưỡng đồng ý một chuyện khiến mình không thoải mái, sự khó chịu ấy sẽ âm thầm tích tụ và ảnh hưởng đến tình cảm sau này nhiều hơn.

Em quý mẹ, muốn giữ tình cảm và cũng muốn giữ sự chủ động cho gia đình nhỏ của mình. Hai điều đó hoàn toàn có thể đi cùng nhau, em nhé!

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung "Chat với Hạnh Dung" dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
 

news_is_not_ads=
TIN MỚI