Ở thành phố giống như bị giam lỏng

27/05/2019 - 06:00

PNO - Hàng xóm ở quê gọi vào, trò chuyện xong, bà nhớ quê thẫn thờ rồi bỏ cơm. Con trai vội chặn ngay số điện thoại họ. Tim bà bị bóp nghẹt lần nữa.

Bà thấy mình lạc lõng, ngột ngạt khi sống ở thành phố. Gì đâu mà, suốt ngày cửa đóng then cài. Thỉnh thoảng, bà muốn đội nón lang thang, hưởng chút gió trời, thì các con sợ mẹ lạc đường, nên bà muốn đi cũng đành chịu.

“Mẹ muốn đi đâu thì lên xe con chở. Honda cũng được, hay đi ô tô, tùy mẹ”. Bà chỉ muốn đi bộ, dùng đôi chân để chủ động dừng ngắm những nơi bà muốn. Ở thành phố, bà thấy sao bà giống người bị… giam lỏng quá. Bà đòi về quê.

Con trai không chịu. Nó bảo thành phố tiện nghi hơn. Nhà ở gần bệnh viện lớn, mẹ có gì trở tay dễ dàng, chớ như ở quê, nhà miệt trung du, cái bệnh viện huyện chưa làm nó tin tưởng.  

O thanh pho giong nhu bi giam long
Bà thấy như bị giam lỏng. Ảnh minh họa

Bà thì, già rồi chết có sao đâu, đâu nhất thiết phải chọn sống gần bệnh viện? Ở mà giam lỏng thì còn hơn tệ hơn cái chết. Bà suốt ngày cứ tơ tưởng về quê hương. Con trai bực quá, đòi bán nhà để mẹ từ bỏ suy nghĩ về quê sống tuổi già.

Bà “đứng hình” khi nghe quyết định của con trai. Bà nói kiểu gì, nó cũng không thay đổi. Hôm con trai bay về quê làm thủ tục bán nhà, bà như đứt từng khúc ruột. Ngôi nhà 40 năm gắn bó, nói bán sao nghe như trở bàn tay vậy? Mà nó thị giàu, bán đổ bán tháo, bán sạch sành sanh những vật dụng mà bà trân giữ từ ngày mới về nhà chồng, cách đây 40 năm.

Nó bảo rút mấy chân nhang vào thờ tự, vì ở đâu cũng có thể thờ cúng ông bà. Nó biết bà lấn cấn chuyện giỗ quẩy, thờ cúng, nên còn lần lữa không chịu rời quê. Bây giờ, “cõng” nhang khói theo cùng, hẳn bà yên tâm vui sống với con cháu quãng đời còn lại.

Con trai muốn bà an yên tuổi già nơi thành phố hiện đại và tiện nghi. Nhưng, điều đó có vẻ hợp với bọn trẻ hơn. Hiện đại và tiện nghi, với bà để làm gì nữa? Bà chỉ muốn mỗi ngày được đi trên con đường làng rợp bóng mát, hằn dấu chân của những người dân làng mình. Bà muốn được chạm vào những ngóc ngách trong nhà, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm.

Nhà đã bán. Than thở cũng chẳng ý nghĩa gì, mắc công bị con cái cho là già trở tính trở nết, sung sướng không chịu, cứ đòi về quê lam lũ. Mà bà còn khỏe, ở quê một mình nhưng chưa từng làm phiền hàng xóm, cháu con. Phải chi nó đợi bà nhắm mắt xuôi tay thì bán hay làm gì tùy thích.

O thanh pho giong nhu bi giam long
Con trai ích kỷ chặn điện thoại hàng xóm gọi cho mẹ. Ảnh minh họa

Bây giờ, bà tập cách chấp nhận mình không còn nhà ở quê nữa. Muốn về quê thì chỉ có thể tá túc bà con xóm giềng. Mà chắc gì con trai đã cho bà về. “Ở ngoải còn gì để má về?”, nói kiểu cạn tình cạn nghĩa thế, bà đành chịu.

Vài người hàng xóm nghĩa tình, thỉnh thoảng gọi vào thăm bà, thì y như rằng, bữa đó bà bỏ cơm. Con trai chặn luôn điện thoại của người ta, vì nghĩ họ làm mẹ buồn. Thật ra, hàng xóm láng giềng, chính là nguồn động lực sau cùng của đời bà. Bỏ một bữa cơm vì nhớ quê nhà, có gì sai đâu? Chặn điện thoại của họ, xem như bót nghẹt tim bà lần nữa! Con trai, tại sao ích kỷ với mẹ thế?

                                                                                              ​Ái Nghĩa

 
Array ( [news_id] => 124267 [news_title] => Ở thành phố giống như bị giam lỏng [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 156064_ba-thay-nhu-bi-giam-long-122218693.jpg [news_subcontent] => Hàng xóm ở quê gọi vào, trò chuyện xong, bà nhớ quê thẫn thờ rồi bỏ cơm. Con trai vội chặn ngay số điện thoại họ. Tim bà bị bóp nghẹt lần nữa. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Hàng xóm ở quê gọi vào, trò chuyện xong, bà nhớ quê thẫn thờ rồi bỏ cơm. Con trai vội chặn ngay số điện thoại họ. Tim bà bị bóp nghẹt lần nữa. [news_content] =>

Bà thấy mình lạc lõng, ngột ngạt khi sống ở thành phố. Gì đâu mà, suốt ngày cửa đóng then cài. Thỉnh thoảng, bà muốn đội nón lang thang, hưởng chút gió trời, thì các con sợ mẹ lạc đường, nên bà muốn đi cũng đành chịu.

“Mẹ muốn đi đâu thì lên xe con chở. Honda cũng được, hay đi ô tô, tùy mẹ”. Bà chỉ muốn đi bộ, dùng đôi chân để chủ động dừng ngắm những nơi bà muốn. Ở thành phố, bà thấy sao bà giống người bị… giam lỏng quá. Bà đòi về quê.

Con trai không chịu. Nó bảo thành phố tiện nghi hơn. Nhà ở gần bệnh viện lớn, mẹ có gì trở tay dễ dàng, chớ như ở quê, nhà miệt trung du, cái bệnh viện huyện chưa làm nó tin tưởng.  

O thanh pho giong nhu bi giam long
Bà thấy như bị giam lỏng. Ảnh minh họa

Bà thì, già rồi chết có sao đâu, đâu nhất thiết phải chọn sống gần bệnh viện? Ở mà giam lỏng thì còn hơn tệ hơn cái chết. Bà suốt ngày cứ tơ tưởng về quê hương. Con trai bực quá, đòi bán nhà để mẹ từ bỏ suy nghĩ về quê sống tuổi già.

Bà “đứng hình” khi nghe quyết định của con trai. Bà nói kiểu gì, nó cũng không thay đổi. Hôm con trai bay về quê làm thủ tục bán nhà, bà như đứt từng khúc ruột. Ngôi nhà 40 năm gắn bó, nói bán sao nghe như trở bàn tay vậy? Mà nó thị giàu, bán đổ bán tháo, bán sạch sành sanh những vật dụng mà bà trân giữ từ ngày mới về nhà chồng, cách đây 40 năm.

Nó bảo rút mấy chân nhang vào thờ tự, vì ở đâu cũng có thể thờ cúng ông bà. Nó biết bà lấn cấn chuyện giỗ quẩy, thờ cúng, nên còn lần lữa không chịu rời quê. Bây giờ, “cõng” nhang khói theo cùng, hẳn bà yên tâm vui sống với con cháu quãng đời còn lại.

Con trai muốn bà an yên tuổi già nơi thành phố hiện đại và tiện nghi. Nhưng, điều đó có vẻ hợp với bọn trẻ hơn. Hiện đại và tiện nghi, với bà để làm gì nữa? Bà chỉ muốn mỗi ngày được đi trên con đường làng rợp bóng mát, hằn dấu chân của những người dân làng mình. Bà muốn được chạm vào những ngóc ngách trong nhà, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm.

Nhà đã bán. Than thở cũng chẳng ý nghĩa gì, mắc công bị con cái cho là già trở tính trở nết, sung sướng không chịu, cứ đòi về quê lam lũ. Mà bà còn khỏe, ở quê một mình nhưng chưa từng làm phiền hàng xóm, cháu con. Phải chi nó đợi bà nhắm mắt xuôi tay thì bán hay làm gì tùy thích.

O thanh pho giong nhu bi giam long
Con trai ích kỷ chặn điện thoại hàng xóm gọi cho mẹ. Ảnh minh họa

Bây giờ, bà tập cách chấp nhận mình không còn nhà ở quê nữa. Muốn về quê thì chỉ có thể tá túc bà con xóm giềng. Mà chắc gì con trai đã cho bà về. “Ở ngoải còn gì để má về?”, nói kiểu cạn tình cạn nghĩa thế, bà đành chịu.

Vài người hàng xóm nghĩa tình, thỉnh thoảng gọi vào thăm bà, thì y như rằng, bữa đó bà bỏ cơm. Con trai chặn luôn điện thoại của người ta, vì nghĩ họ làm mẹ buồn. Thật ra, hàng xóm láng giềng, chính là nguồn động lực sau cùng của đời bà. Bỏ một bữa cơm vì nhớ quê nhà, có gì sai đâu? Chặn điện thoại của họ, xem như bót nghẹt tim bà lần nữa! Con trai, tại sao ích kỷ với mẹ thế?

                                                                                              ​Ái Nghĩa

[news_source] => [news_tag] => bán nhà.,thờ cúng,kỷ niệm,cạn tình,chấp nhận,ích kỷ,động lực,láng giềng,tiện nghi,Giam lỏng [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-05-27 06:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-05-27 06:00:00 [news_relate_news] => 124082,124217,124225,124239,124245,124250 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/o-thanh-pho-giong-nhu-bi-giam-long-156064/ [news_urlid] => 156064 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 2468 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/o-thanh-pho-giong-nhu-bi-giam-long-a124267.html [tag] => bán nhàthờ cúngkỷ niệmcạn tìnhchấp nhậních kỷđộng lựcláng giềngtiện nghiGiam lỏng [daynews2] => 2019-05-27 06:00 [daynews] => 27/05/2019 - 06:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Bí quyết sống thủy chung của người Gia Rai

    Bí quyết sống thủy chung của người Gia Rai

    26-01-2021 09:23

    Tỷ lệ ly hôn của gia đình người Gia Rai cực hiếm, phải chăng do “chế tài” phạt luôn treo trước mắt...

  • Vợ thèm ăn trứng muối, cụ ông 93 tuổi chiều vợ dò dẫm đi mua

    Vợ thèm ăn trứng muối, cụ ông 93 tuổi chiều vợ dò dẫm đi mua 

    26-01-2021 05:01

    Khi vợ muốn ăn trứng vịt muối, thì dù tuổi đã 93, mắt đã mờ, cụ ông vẫn quyết phải chiều vợ.

  • “Tên trộm” bí ẩn

    “Tên trộm” bí ẩn

    25-01-2021 18:25

    Nhỏ Út vừa tắt máy xe bước xuống, đã nghe ba và chị hốt hoảng báo nhà bị trộm.

  • Làm thế nào để không "phá sản" chi tiêu mùa tết?

    Làm thế nào để không "phá sản" chi tiêu mùa tết?

    25-01-2021 09:27

    Không phải ai cũng nắm được những bí quyết quản lý tài chính gia đình để không lâm cảnh dở khóc dở cười sau tết.

  • Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    Tết kiểu gì vẫn cứ phải rộn ràng

    25-01-2021 05:53

    Chị thấy sức lực của mình dường như bào mòn cả cho những ngày cận tết. Mua, mua và mua. Qua tết lại điệp khúc bỏ, bỏ và bỏ.

  • Ra toà

    Ra toà

    24-01-2021 15:46

    Máu tự ái nổi lên, tôi nói: “Vậy thì tha tôi ra, cho tôi được tự do”. Ai ngờ cô ấy viết đơn ly hôn cái rẹt. Tôi cũng ký luôn...

  • Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    Phụ huynh choáng với tâm thư "con muốn mẹ đập nhẹ hơn trước"

    24-01-2021 11:14

    "Con muốn mẹ đập con nhẹ hơn", "Ba đừng nhậu nữa", "Mẹ đừng so sánh con với người khác" ... những dòng tâm thư khiến cha mẹ giật mình, cay mắt.

  • Tết này sao nhỉ?

    Tết này sao nhỉ?

    24-01-2021 05:06

    “Tết này sao nhỉ” sẽ lại là câu hỏi lớn nhất của những nội tướng gia đình.

  • Nợ tháng Chạp

    Nợ tháng Chạp

    23-01-2021 13:27

    Tháng Chạp còn căng khoản "nợ nhà”, là quần áo mới cho các con, sắm sửa nhà cửa chuẩn bị đón tết. Đây cũng là khoản “nợ” khiến mẹ trăn trở nhiều.

  • Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    Hãy kết hôn, nhưng đừng vì cô đơn

    23-01-2021 05:51

    Đâu phải cứ lấy một người là hết cô đơn. Ở cùng một người nên cô đơn chỉ tạm đi trốn, chứ hôn nhân không hề giết chết được cô đơn.

  • Tết về quê hay ở lại thành phố?

    Tết về quê hay ở lại thành phố?

    22-01-2021 15:33

    Chi phí cho một cái tết đâu nhỏ, bà nội trợ nào cũng than. Kinh tế chưa dư dả mà muốn về sum vầy cùng ba mẹ, nỗi niềm nào bằng...

  • "Làng mang thai hộ”

    "Làng mang thai hộ”

    22-01-2021 09:23

    Từ bê bối nhờ người mang thai hộ của diễn viên Trịnh Sảng, một phóng viên đã về ngôi làng nổi tiếng với "nghề" mang thai hộ ở Hồ Bắc, Trung Quốc.

  • Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã

    22-01-2021 05:18

    Tết thảnh thơi, tết nhàn nhã, dễ thôi, cứ dọn tâm mình, đừng xem tết là dịp ganh đua, đừng xem tết là cơ hội để biếu xén, điếu đóm.

  • Tết ở nhà ngoại

    Tết ở nhà ngoại

    21-01-2021 14:14

    Ngày 30 đi mua hoa vui lắm, nhà vườn bán được mừng rơn, hỉ hả chúc năm mới. Tết mà!

  • Lái… chồng

    Lái… chồng

    21-01-2021 09:49

    Thảo cam kết với chồng, hễ chồng về nhà trước chín giờ tối, cô sẽ đợi chồng cùng ăn cơm, còn nếu chồng về trễ hơn, cô sẽ nhịn đói đi ngủ.

  • Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    Hôm nay, ăn gì mình ơi?

    21-01-2021 05:42

    “Tình yêu đi qua đường bao tử”- âu cũng là một trong những cách lành mạnh nhất để giữ chồng, để được chồng yêu hơn chút nữa.

  • Quà tết thời bao cấp

    Quà tết thời bao cấp

    20-01-2021 17:00

    Trong giai đoạn khó khăn, quà tết chỉ những ký gạo, vài trăm gram đậu, mà vẫn mang niềm vui cho cả gia đình. Ôi, nhớ quá!

  • Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    Làm dâu miền Trung, hiểu rồi thì thương lắm!

    20-01-2021 10:27

    Khi tôi sắp làm dâu người Trung, má dặn dò: “Người ta coi trọng anh em bà con họ hàng dữ lắm đó. Con nhắm xem mình sống thế nào…”.