Hiến tạng: Sự sống nảy mầm từ mất mát

Xung đột pháp lý trong thực hiện di nguyện hiến tạng

26/05/2026 - 11:46

PNO - Quyền tự quyết đối với thân thể - một quyền nhân thân cơ bản - bỗng chốc bị thay thế bởi quyền định đoạt của những người ở lại, tạo nên nút thắt pháp lý và đạo đức đầy trăn trở.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Khoảng trống pháp lý

Luật điều chỉnh trực tiếp việc hiến, lấy, ghép mô, bộ phận cơ thể người là Luật Hiến, lấy, ghép mô, bộ phận cơ thể người và hiến, lấy xác (số 75/2006/QH11). Luật quy định rõ nguyên tắc tự nguyện, mục đích nhân đạo, cấm thương mại hóa mô, tạng; đồng thời xác

Luật sư Lê Ngọc Luân đến đăng ký hiến tạng tại Bệnh viện Chợ Rẫy - ẢNH: V.A.L.
Luật sư Lê Ngọc Luân đến đăng ký hiến tạng tại Bệnh viện Chợ Rẫy - ẢNH: V.A.L.

định điều kiện được quyền hiến là từ đủ 18 tuổi trở lên và có năng lực hành vi dân sự đầy đủ. Luật cũng quy định thủ tục đăng ký hiến, trách nhiệm của cơ sở y tế và trung tâm điều phối; ngoài ra nghiêm cấm các hành vi như mua bán nội tạng, ép buộc người hiến hoặc làm sai lệch kết quả xác định chết não.

Dù luật và thông tư đã có khung pháp lý, thực tiễn cho thấy nhiều trường hợp người đã đăng ký hiến vẫn bị người thân phản đối khi qua đời, dẫn tới bỏ lỡ nguồn tạng quý. Chính khoảng trống này khiến trong thực tiễn, nhiều cơ sở y tế vẫn phải tiếp tục xin ý kiến người thân và không ít trường hợp di nguyện của người đã đăng ký hiến tạng không được thực hiện.

Về mặt pháp luật, cá nhân có quyền hiến nhưng trong thực tế, quyền đó dễ bị vô hiệu hóa do sự can thiệp của gia đình và quy trình thực thi chưa thống nhất, thiếu cơ chế đảm bảo thực hiện.

Luật 2006 công nhận quyền hiến của cá nhân trưởng thành nhưng các quy định kỹ thuật về áp dụng di nguyện đã đăng ký khi người đó qua đời chưa đủ rõ ràng để buộc thực hiện ngay trong trường hợp gia đình phản đối. Luật cũng đặt nguyên tắc giữ bí mật thông tin người hiến.

Bên cạnh đó, Thông tư 48/2024 yêu cầu tôn trọng “nguyện vọng của người hiến hoặc gia đình người hiến” nhưng cách viết này để lại khoảng trống cho việc ưu tiên ai khi 2 nguyện vọng mâu thuẫn, tức là vẫn còn chỗ cho thực tiễn bệnh viện xin ý kiến gia đình và chấp nhận phán quyết của gia đình. Vì vậy, cần quy định rõ thứ tự ưu tiên pháp lý giữa di nguyện đã đăng ký hợp pháp của người hiến và ý kiến người thân.

Bảo vệ quyền tự quyết cá nhân

Tôi cho rằng cách bảo vệ quyền tự quyết cá nhân cần thực hiện trên 2 trục:

+ Hệ thống hóa và chứng thực di nguyện (một mẫu đơn/đăng ký điện tử có xác thực, thời gian thực, dễ truy xuất).

+ Quy định pháp lý bắt buộc khi thực hiện lấy tạng: theo đó, di nguyện hiến tạng được đăng ký hợp pháp của người trưởng thành phải có hiệu lực pháp lý bắt buộc khi đáp ứng đầy đủ điều kiện y tế và không bị thay thế bởi ý kiến của người thân, trừ khi có căn cứ rõ ràng cho thấy việc đăng ký đó bị ép buộc, giả mạo hoặc đã bị hủy trước khi qua đời.

Để tránh bị lạm dụng, song song với hiệu lực di nguyện phải có quy trình kiểm chứng (xác minh danh tính, đối chiếu cơ sở dữ liệu, biên bản y tế về tình trạng chết não, nhân chứng nếu cần).

Khi pháp luật rõ ràng và có cơ chế đảm bảo (hệ thống đăng ký quốc gia, quy trình xác minh, chế tài với hành vi can thiệp), nỗi lo về bị lợi dụng và sự phản đối của gia đình sẽ giảm, mở đường cho nhiều người dám công khai nguyện vọng tận hiến.

Luật sư LÊ NGỌC LUÂN
- Giám đốc Công ty Luật Gold Key

Về vấn đề này, chúng tôi đề xuất các điểm cần bổ sung:

- Hiệu lực pháp lý của đăng ký hiến: văn bản đăng ký hiến (có chữ ký/tên định danh, mã số trên hệ thống quốc gia) là căn cứ pháp lý bắt buộc để lấy mô, tạng sau khi đã thỏa mãn điều kiện y tế; ý kiến gia đình không được coi là cơ sở pháp lý để hủy bỏ di nguyện, trừ khi người đăng ký đã hủy bằng văn bản trước khi mất.

- Chuẩn hóa thủ tục xác định chết não và hồ sơ kèm theo: quy định bắt buộc mẫu biên bản y tế, danh sách đối chứng trên hệ thống đăng ký; quy định thời hạn và trách nhiệm cập nhật thông tin giữa bệnh viện hiến và trung tâm điều phối.

- Bảo vệ chống lạm dụng: tăng cường xử lý hình sự, hành chính đối với hành vi ép buộc, mua bán nội tạng, lợi dụng chức vụ để làm sai lệch xác định chết não (luật đã có quy định cấm nhưng cần quy định cụ thể mức xử phạt, chế tài và cơ chế kiểm tra).

- Minh bạch và truyền thông: luật nên giao nhiệm vụ rõ cho cơ quan quản lý (Bộ Y tế, trung tâm điều phối) về thông tin công khai, cơ sở dữ liệu, khen tặng tri ân người hiến, đồng thời có hướng dẫn cho các tổ chức, đơn vị trong vận động, tư vấn cho gia đình.

Điều quan trọng là phải thiết kế lại hệ thống pháp lý từ đăng ký, xác thực, bảo mật dữ liệu đến thủ tục y tế và chế tài để quyền tự quyết của cá nhân về hiến tạng thực sự có thể thực thi.

Năm 2025, cả nước ghi nhận 66 ca hiến tạng từ người cho chết não, góp phần cứu sống hàng trăm bệnh nhân suy đa tạng. Con số này chiếm hơn 25% tổng số ca hiến từ người chết não trong 15 năm qua (từ năm 2010 đến hết 2025 có tổng số 262 ca). Điều đó cho thấy sự phát triển từng bước ổn định và bền vững của hệ thống hiến - ghép tạng tại Việt Nam.

(Nguồn: Trung tâm Điều phối ghép tạng quốc gia)

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI