Nếu được chọn lại, chúng tôi vẫn sẽ sống vậy

06/11/2021 - 19:18

PNO - 31 năm trôi qua, nhiều lần đùa nhau, nếu cho chọn lại thì sao? Chúng tôi cũng sẽ quyết… sống y như đã từng.

Bạn xã vừa vào bệnh viện vì tim có vấn đề. Đây là lần nhập viện thứ hai, còn đợt một là trước khi dịch bùng phát.

Ở tuổi 60, sức khỏe của chúng tôi bắt đầu “có vấn đề”. Tôi dễ mệt hơn, ít dẻo dai hơn. Bạn xã thì sức khỏe kém hơn, do bạn có thể trạng không tốt và không được chăm sóc đúng từ nhỏ.

Chúng tôi có thời gian yêu nhau khá lâu, tìm hiểu nhau cũng khá kỹ (tám năm). 29 tuổi, chúng tôi quyết định làm đám cưới từ tiền do hai đứa dành dụm. Bên nhà chàng ngăn một cái vách nhỏ, làm phòng cho hai đứa chung sống. Dĩ nhiên, cuộc sống chung có nhiều đụng chạm nên ngay từ đầu, khi yêu rồi cưới, nàng đã bày tỏ chuyện không muốn có con. Chàng cũng không ham con nít.

Nhà có chị, có anh, cưới nhau xong là triền miên lo chuyện kinh tế. Sinh ra em bé, nuôi dạy em bé, tã sữa, tiền ăn, tiền bánh (chưa tính tiền học) trở thành chuyện để tính toán, so đo, thậm chí để tham lam vô độ. Rồi tiếng trẻ con khóc, tiếng gây cãi của người lớn. Chàng bị ám ảnh. Khi đó, công việc của nàng đang bị cạnh tranh khốc liệt. Nhiều người trong công ty mong cô có bầu, nghỉ thai sản để thay vào vị trí của cô.

Anh Trân và chị Nga đã có 31 năm cùng nhau  “lên thác, xuống ghềnh” với lựa chọn của mình và họ luôn mãn nguyện
Anh Trân và chị Nga đã có 31 năm cùng nhau “lên thác, xuống ghềnh” với lựa chọn của mình và họ luôn mãn nguyện

Vợ chồng cứ thế cày bừa cần mẫn. Nhà có cha mẹ già, anh, chị, cháu ở chung nên đủ thứ phải chi; công việc, thu nhập càng phải cố giữ. Chồng lại là người con có hiếu, không thể sống cho riêng mình. Hơn nữa, chồng sợ vợ mang bầu sẽ nguy hiểm, rồi thấy phụ nữ chung quanh có bầu xổ ra, nhìn lôi thôi, bầy hầy, rồi nhìn la hét, mắng mỏ, tóc tai rũ rượi khi con ị, tè, thò lò mũi dãi, ghẻ lở, nhọt chốc… chồng càng hoảng, sợ vợ mình sẽ trở thành người đàn bà như thế. Nên khi mẹ chồng hỏi, bạn bè hỏi “sao không có con”, cả hai chỉ cười hì hì.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, cô dâu, chú rể ngày nào tóc còn xanh, giờ đã chớm cọng bạc, ra quán mấy nhóc phục vụ không kêu anh chị nữa mà “thưa cô chú”. Nhưng vẫn vô tư lắm. Không bao giờ tháng Chín phải chạy long tóc gáy lo vụ “tiền trường”, rồi tháng 12, cuối năm “tiền tết”, rồi quanh năm suốt tháng tiền tiền tiền. Tiền để con mình bằng với người ta. Rồi đau đầu với tuổi nổi loạn, với chuyện học hành, quen biết, yêu đương, giận hờn của “sắp nhỏ”. Rồi mua xe máy, rồi công ăn việc làm cho tụi nhỏ.

Ba của chàng bệnh, chàng lao vô chăm, nàng lo vòng ngoài. Không phải lấy cớ “phải lo cơm nước cho tụi nhỏ ở nhà”, cũng không lấn cấn “bên trọng, bên khinh”. Rồi mẹ của chàng ra vào bệnh viện mỗi năm bốn, năm lần, mùa cuối năm là ăn tết bên giường bệnh. Không vướng bận bìu ríu, chàng bao hết. 

Rồi khi cha mẹ chàng mất, vợ chồng ra quán, tụi nhỏ phục vụ chuyển sang gọi “ông bà”. Hai người thong dong đi làm, đi chơi. Mùa nước nổi miền Tây, hai người xách xe máy chiều thứ Sáu đi, tối Chủ nhật về. Mùa dã quỳ, mai anh đào Đà Lạt, mùa lúa chín Tây Bắc, cứ gom gom ít tiền là đủ cho một chuyến đi, ăn quán ven đường, ngủ ở nhà trọ nào tiện nhất. Hai người thường ghé vào những căn nhà nhỏ hướng ra vùng đồng trống (do người dân chưa kịp xây dựng), đón chó hoang về nuôi. Có lúc, trong nhà nuôi hai con chó mẹ với hai đàn chó con. 

Giờ thì, sau bao năm lao lực, lo lắng nuôi gia đình bên mình, sức khỏe chàng bắt đầu kêu gào đòi trả nợ: mổ bướu lành, mổ sạn thận, bất ngờ mổ vì sa ruột (bệnh hiếm). Chàng đi bệnh viện, nàng đi nuôi. Cứ từ từ, bình tĩnh thu xếp. Nước lên tới đâu, thuyền dâng tới đó. Vợ chồng cùng lo cho nhau.

31 năm trôi qua, nhiều lần đùa nhau, nếu cho chọn lại thì sao? Chúng tôi cũng sẽ quyết… sống y như đã từng. Bởi có con chưa chắc khỏe, phải lo cho con. Lo nuôi lo dạy, lo ăn lo học, lo dựng vợ gả chồng, lo hạnh phúc tụi nó. Rồi lo tới cho cháu. Không con, cứ mình ên thảnh thơi. Mai kia, chim bay về núi, cũng đã kịp chơi vui hết cả cuộc đời. 

Nga - Trân

 
Array ( [news_id] => 1449967 [news_title] => Nếu được chọn lại, chúng tôi vẫn sẽ sống vậy [news_title_seo] => Nếu được chọn lại, chúng tôi vẫn sẽ sống vậy [news_supertitle] => [news_picture] => neu-duoc-chon-lai-chung-toi-van-_1636041073.jpg [news_subcontent] => 31 năm trôi qua, nhiều lần đùa nhau, nếu cho chọn lại thì sao? Chúng tôi cũng sẽ quyết… sống y như đã từng. [news_subcontent_seo] => 31 năm trôi qua, nhiều lần đùa nhau, nếu cho chọn lại thì sao? Chúng tôi cũng sẽ quyết… sống y như đã từng. [news_headline] => 31 năm trôi qua, nhiều lần đùa nhau, nếu cho chọn lại thì sao? Chúng tôi cũng sẽ quyết… sống y như đã từng. [news_content] =>

Bạn xã vừa vào bệnh viện vì tim có vấn đề. Đây là lần nhập viện thứ hai, còn đợt một là trước khi dịch bùng phát.

Ở tuổi 60, sức khỏe của chúng tôi bắt đầu “có vấn đề”. Tôi dễ mệt hơn, ít dẻo dai hơn. Bạn xã thì sức khỏe kém hơn, do bạn có thể trạng không tốt và không được chăm sóc đúng từ nhỏ.

Chúng tôi có thời gian yêu nhau khá lâu, tìm hiểu nhau cũng khá kỹ (tám năm). 29 tuổi, chúng tôi quyết định làm đám cưới từ tiền do hai đứa dành dụm. Bên nhà chàng ngăn một cái vách nhỏ, làm phòng cho hai đứa chung sống. Dĩ nhiên, cuộc sống chung có nhiều đụng chạm nên ngay từ đầu, khi yêu rồi cưới, nàng đã bày tỏ chuyện không muốn có con. Chàng cũng không ham con nít.

Nhà có chị, có anh, cưới nhau xong là triền miên lo chuyện kinh tế. Sinh ra em bé, nuôi dạy em bé, tã sữa, tiền ăn, tiền bánh (chưa tính tiền học) trở thành chuyện để tính toán, so đo, thậm chí để tham lam vô độ. Rồi tiếng trẻ con khóc, tiếng gây cãi của người lớn. Chàng bị ám ảnh. Khi đó, công việc của nàng đang bị cạnh tranh khốc liệt. Nhiều người trong công ty mong cô có bầu, nghỉ thai sản để thay vào vị trí của cô.

Anh Trân và chị Nga đã có 31 năm cùng nhau  “lên thác, xuống ghềnh” với lựa chọn của mình và họ luôn mãn nguyện
Anh Trân và chị Nga đã có 31 năm cùng nhau “lên thác, xuống ghềnh” với lựa chọn của mình và họ luôn mãn nguyện

Vợ chồng cứ thế cày bừa cần mẫn. Nhà có cha mẹ già, anh, chị, cháu ở chung nên đủ thứ phải chi; công việc, thu nhập càng phải cố giữ. Chồng lại là người con có hiếu, không thể sống cho riêng mình. Hơn nữa, chồng sợ vợ mang bầu sẽ nguy hiểm, rồi thấy phụ nữ chung quanh có bầu xổ ra, nhìn lôi thôi, bầy hầy, rồi nhìn la hét, mắng mỏ, tóc tai rũ rượi khi con ị, tè, thò lò mũi dãi, ghẻ lở, nhọt chốc… chồng càng hoảng, sợ vợ mình sẽ trở thành người đàn bà như thế. Nên khi mẹ chồng hỏi, bạn bè hỏi “sao không có con”, cả hai chỉ cười hì hì.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, cô dâu, chú rể ngày nào tóc còn xanh, giờ đã chớm cọng bạc, ra quán mấy nhóc phục vụ không kêu anh chị nữa mà “thưa cô chú”. Nhưng vẫn vô tư lắm. Không bao giờ tháng Chín phải chạy long tóc gáy lo vụ “tiền trường”, rồi tháng 12, cuối năm “tiền tết”, rồi quanh năm suốt tháng tiền tiền tiền. Tiền để con mình bằng với người ta. Rồi đau đầu với tuổi nổi loạn, với chuyện học hành, quen biết, yêu đương, giận hờn của “sắp nhỏ”. Rồi mua xe máy, rồi công ăn việc làm cho tụi nhỏ.

Ba của chàng bệnh, chàng lao vô chăm, nàng lo vòng ngoài. Không phải lấy cớ “phải lo cơm nước cho tụi nhỏ ở nhà”, cũng không lấn cấn “bên trọng, bên khinh”. Rồi mẹ của chàng ra vào bệnh viện mỗi năm bốn, năm lần, mùa cuối năm là ăn tết bên giường bệnh. Không vướng bận bìu ríu, chàng bao hết. 

Rồi khi cha mẹ chàng mất, vợ chồng ra quán, tụi nhỏ phục vụ chuyển sang gọi “ông bà”. Hai người thong dong đi làm, đi chơi. Mùa nước nổi miền Tây, hai người xách xe máy chiều thứ Sáu đi, tối Chủ nhật về. Mùa dã quỳ, mai anh đào Đà Lạt, mùa lúa chín Tây Bắc, cứ gom gom ít tiền là đủ cho một chuyến đi, ăn quán ven đường, ngủ ở nhà trọ nào tiện nhất. Hai người thường ghé vào những căn nhà nhỏ hướng ra vùng đồng trống (do người dân chưa kịp xây dựng), đón chó hoang về nuôi. Có lúc, trong nhà nuôi hai con chó mẹ với hai đàn chó con. 

Giờ thì, sau bao năm lao lực, lo lắng nuôi gia đình bên mình, sức khỏe chàng bắt đầu kêu gào đòi trả nợ: mổ bướu lành, mổ sạn thận, bất ngờ mổ vì sa ruột (bệnh hiếm). Chàng đi bệnh viện, nàng đi nuôi. Cứ từ từ, bình tĩnh thu xếp. Nước lên tới đâu, thuyền dâng tới đó. Vợ chồng cùng lo cho nhau.

31 năm trôi qua, nhiều lần đùa nhau, nếu cho chọn lại thì sao? Chúng tôi cũng sẽ quyết… sống y như đã từng. Bởi có con chưa chắc khỏe, phải lo cho con. Lo nuôi lo dạy, lo ăn lo học, lo dựng vợ gả chồng, lo hạnh phúc tụi nó. Rồi lo tới cho cháu. Không con, cứ mình ên thảnh thơi. Mai kia, chim bay về núi, cũng đã kịp chơi vui hết cả cuộc đời. 

Nga - Trân

[news_source] => [news_tag] => hạnh phúc gia đình,không sinh con,vẫn hạnh phúc [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-11-04 22:46:35 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-11-06 19:18:15 [news_relate_news] => 1447818,1422010,1431786, [newcol_id] => 55 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 1852 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/neu-duoc-chon-lai-chung-toi-van-se-song-vay-a1449967.html [tag] => hạnh phúc gia đìnhkhông sinh convẫn hạnh phúc [daynews2] => 2021-11-06 19:18 [daynews] => 06/11/2021 - 19:18 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Nếu chồng an phận, vợ nên vẫy vùng

    Nếu chồng an phận, vợ nên vẫy vùng

    27-11-2021 17:28

    Nếu lấy một người chồng không có chí tiến thủ, thì người vợ phải mạnh mẽ, chứ thỏa hiệp theo thì khổ cả đời?

  • Nỗi khổ cháy túi và chật nhà hậu "Black Friday"

    Nỗi khổ cháy túi và chật nhà hậu "Black Friday"

    27-11-2021 09:26

    Khi kinh tế khắp nơi bị ảnh hưởng nặng nề bởi đại dịch COVID-19, mua sắm vô tội vạ xem chừng có lỗi với những người đang gặp khó khăn hơn mình.

  • Ly thân vì "cô Vy"

    Ly thân vì "cô Vy"

    27-11-2021 05:44

    Không ai đoán trước ngày mình trở thành F, khi nào đụng độ với “cô Vy”. Các cuộc “ly thân tình thế” đã xảy ra dưới nhiều mái nhà.

  • Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    26-11-2021 18:09

    Đàn ông từ cổ chí kim tưởng rằng chỉ đàn bà phức tạp mới khiến đàn ông khốn khổ. Tôi xin dâng hiến câu chuyện về bà vợ Bao Thanh Thiên này!

  • Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    26-11-2021 11:47

    Chênh vênh là cảm giác của người đọc khi cầm trên tay cuốn "Giã từ thơ ngây" của nhà văn Hàn Quốc Park Hyun-wook.

  • Dậy sớm uống trà với ba

    Dậy sớm uống trà với ba

    26-11-2021 05:00

    Tôi đã ngồi uống trà cùng ba từ khi chất liệu nhóm bếp của ông là trấu, mùn cưa, củi khô, than, rồi sau này là bếp gas, bếp điện…

  • Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    25-11-2021 12:00

    Tiền nhiều hay tiền ít không phải là yếu tố quyết định hạnh phúc của các cặp đôi. Mà cách chi tiêu, sử dụng đồng tiền mới là yếu tố tiên quyết.

  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.

  • Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    24-11-2021 06:06

    Mỗi lần chạm tay vào cành lan, cành hồng, lòng tôi biết ơn mẹ chồng vô cùng. Mẹ luôn chở che, yêu thương và dõi chúng tôi.

  • Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    23-11-2021 11:14

    Nếu sống bên cạnh người phụ nữ nhạy cảm mà người đàn ông không “bắt sóng” kịp thì hẳn nhiên sẽ phải hứng nhiều phiền phức.

  • Hai giờ cật lực tìm mẹ

    Hai giờ cật lực tìm mẹ

    23-11-2021 05:52

    Hai giờ cật lực tìm hiểu mẹ, tôi mới chạm đến mẹ ở vùng hiu quạnh, cô độc nhất và hiểu các con đã quăng vào mẹ những vết đau thế nào.

  • Chị tôi bao năm không yêu ai

    Chị tôi bao năm không yêu ai

    22-11-2021 17:45

    Nếu chị tôi chùn bước trước lời can gián có phần mai mỉa của hàng xóm hoặc nghiêng ngả trước bao ong bướm chắc gì chị được như hôm nay.

  • Chồng gọi vợ là gì?

    Chồng gọi vợ là gì?

    22-11-2021 11:49

    Có lần, người bạn sừng sộ trong cơn say khi vợ gọi điện thoại: “Mày gọi tao làm gì? Mày nghĩ mày là mẹ tao hay sao?”.

  • Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    22-11-2021 05:58

    Luật pháp đã tiến nhiều bước trong lộ trình bảo vệ quyền riêng tư của trẻ em Việt Nam, song thực tế vẫn còn cách rất xa các điều luật.

  • Mẹ già lo chuyện cuối đời

    Mẹ già lo chuyện cuối đời

    21-11-2021 17:34

    Cứ khéo léo khơi gợi để bố mẹ tỏ bày, cảm giác được chia sẻ giúp những người lớn tuổi thấy mình được con cái yêu thương, quan tâm chu đáo.

  • Hết dịch nộp đơn ly hôn

    Hết dịch nộp đơn ly hôn

    21-11-2021 10:38

    Đến khi người của tòa án gọi lên hòa giải, Đức mới biết việc đầu tiên Xuân làm khi thành phố mở cửa sau giãn cách là nộp đơn ly hôn.