Đứng dậy sau đổ vỡ

02/11/2021 - 17:58

PNO - Có mấy lần mẹ tôi bắt gặp bạn chở chồng về khi trời tối mịt. Người chồng say khướt nói những điều vô thức, gục trên tấm lưng nhỏ bé của bạn.

Lúc tôi vừa tốt nghiệp thì hay tin bạn chuẩn bị lấy chồng. Tôi nghe vừa giật mình nhưng cũng vừa mừng cho bạn, nghe đâu là một gia đình giàu có tiếng trong xóm.

Tôi vẫn hay nghe ở đâu đó một lời hứa: “Ra trường anh cưới em”. Đây hình như cũng là mốc chung của nhiều người, trong đó không có tôi.

Lúc tôi vừa kết thúc một năm thử việc, chuẩn bị vào làm chính thức thì về quê và nghe mẹ kể nhiều chuyện buồn về bạn. Tôi muốn nhắn tin hỏi thăm cũng cứ nghĩ tới nghĩ lui, cứ soạn tin rồi lại xóa.

Bạn xa lánh chúng tôi, nên gần như tôi gặp lại bạn ( Ảnh minh họa)
Bạn xa lánh chúng tôi, nên gần như tôi gặp lại bạn ( Ảnh minh họa)

Mẹ nói bạn chăm chỉ làm ăn bao nhiêu thì người chồng ỷ gia đình có điều kiện sẵn cứ mặc sức tiêu xài phung phí, đánh bài, đá gà điều gì cũng vướng vào. Đi đám tiệc gì ở xóm mẹ cũng gặp người chồng đi một mình chứ không có bạn. Có mấy lần mẹ tôi bắt gặp bạn chở chồng về khi trời tối mịt. Người chồng say khướt nói những điều vô thức, gục trên tấm lưng nhỏ bé của bạn.

Đường từ thị trấn về đến nhà mẹ tôi thường đi ngang nhà bạn. Hai đứa chơi với nhau từ ngày còn là bạn bè cấp hai, cấp ba rồi cùng chọn một trường đại học. Vậy mà chưa một lần tôi ghé nhà thăm bạn từ khi bạn lấy chồng.

Có mấy lúc chạy ngang giữa trưa vẫn thấy bạn mặc đội nón lá cũ ở ngoài đám cải nhổ cỏ, bón phân. Ngôi nhà bạn được xây khá to, cửa rào luôn đóng kín, khác với thói quen mở cửa của người dân quê tôi, làm tôi ái ngại. 

Chúng tôi kết bạn qua một mạng xã hội, nhưng ít khi thấy bạn cập nhật tình hình cuộc sống. Thi thoảng lắm là vài dòng chia sẻ đầy triết lí, không vui, không buồn.

Đi làm vài năm tôi cũng tìm được bến đỗ của cuộc đời. Tôi mời đám cưới. Bạn đến dự một mình. Thoáng chút ánh nhìn ái ngại khi bạn không chọn ngồi ở bàn của bạn bè cô dâu mà gia đình tôi đã sắp xếp. Vì khách khứa đông nên tôi không biết bạn đã ra về lúc nào. 

Mọi chuyện cũng qua, công việc cuốn tôi nên cũng ít khi có dịp về nhà, ít nghe chuyện về bạn. Bạn xóa kết bạn với tôi, đổi số điện thoại, thành ra mất liên lạc.

Vậy mà trong chuyến công tác đến thành phố biển tôi bất ngờ gặp được bạn. Hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại không có trong danh bạ. Khi tôi nghe máy, có sự  ngập ngừng trong giọng nói.

Là bạn, ôi trời ạ, bạn nói khi gọi về cho mẹ bạn thì nghe tin tôi ra đây công tác. Bạn bảo nếu có thời gian hãy ghé nhà bạn chơi.

Khi bạn nói câu: “Bây giờ thì cứ thoải mái mà ghé nha” một thoáng nào đó xa xưa lắm ùa về trong tôi, có chút xa xót. 

Theo chỉ dẫn của bạn, tôi bắt một chiếc taxi theo con đường từ thị trấn ra một ngôi làng ven biển. Mùa này nắng xôn xao, hàng phi lao lào xào trong gió. Biển xanh ngọc bích, lấp loáng những tia nắng chiếu rọi.

Chiếc taxi đỗ trước một homestay khá xinh xắn, cô chủ nhanh nhẹn bước ra trả tiền cho bác tài trước khi tôi kịp mở ví. Cái ôm chầm nồng nàn mùi biển.

Buổi chiều trước biển, trong cuộc nói chuyện tôi lắng nghe nhiều hơn là nói về mình. Người con gái trước mặt tôi dáng hình thon gọn, mái tóc được chăm sóc cẩn thận mượt mà, bồng bềnh, làn da rám nắng nhìn rất mạnh mẽ.

Tôi cảm phục nghị lực của một cô gái đơn độc lập nghiệp tại nơi xa lạ, cách quê nhà gần ngàn cây số. Bạn bảo trước khi mạnh mẽ được như này, cuộc đời cũng đã quất bạn những đường roi tơi tả, rát buốt.

Ấy là những tháng ngày của một cuộc hôn nhân không xuất phát từ tình yêu. Bạn bè xấu rủ rê lôi kéo, cưới chưa được bao lâu thì gia đình gặp biến cố. Tài sản kéo nhau ra đi không hẹn ngày trở lại.

Được lớn lên trong điều kiện gia đình dư dả, chồng cũ của bạn không cần phải làm bất cứ công việc gì, học lớp mười hai xong đã nghỉ học bây giờ loay hoay, chật vật.

Bạn vừa ra trường chưa tìm được việc làm phải lệ thuộc kinh tế hoàn toàn vào chồng. Miếng ruộng nhỏ sau nhà không đủ bù cho những cuộc nhậu bù khú. Hai đứa lấy nhau mấy năm vẫn chưa có con khiến gia đình chồng cứ hằn học với bạn.

Vậy là những lục đục cơm áo gạo tiền vây lấy gia đình trẻ. Đỉnh điểm là một hôm hắn ta dắt về một người phụ nữ loè loẹt rồi lớn tiếng đuổi bạn ra khỏi nhà. 

Bạn đang sống một cuộc đời thực sự là của mình (Ảnh minh họa)
Bạn đang sống một cuộc đời thực sự là của mình (Ảnh minh họa)

Trước khi vào nhà chuẩn bị cho bữa tối, tôi nắm tay bạn thật chặt và nói một câu tôi đọc được ở đâu đó, đại ý rằng, con tàu rất an toàn khi được neo đậu ở cảng nhưng người ta đóng tàu không phải để nó ở  đó.

Và tôi tin bây giờ bạn đã là một con tàu mạnh mẽ, nghị lực, tràn đầy kinh nghiệm và năng lượng. Bạn đã tự xây dựng lại cuộc đời, bắt đầu từ chính nơi vấp ngã và biết sống, vun đắp cho ước mơ, hoài bão và khát vọng của mình.

Bạn ơi, chỉ cần bạn thấy hạnh phúc thì lựa chọn nào cũng là đúng cả, phải không?

Phong Dương

 
Array ( [news_id] => 1449761 [news_title] => Đứng dậy sau đổ vỡ [news_title_seo] => Đứng dậy sau đổ vỡ [news_supertitle] => [news_picture] => buoc-qua-do-vo_1635831952.jpg [news_subcontent] => Có mấy lần mẹ tôi bắt gặp bạn chở chồng về khi trời tối mịt. Người chồng say khướt nói những điều vô thức, gục trên tấm lưng nhỏ bé của bạn. [news_subcontent_seo] => Có mấy lần mẹ tôi bắt gặp bạn chở chồng về khi trời tối mịt. Người chồng say khướt nói những điều vô thức, gục trên tấm lưng nhỏ bé của bạn. [news_headline] => Có mấy lần mẹ tôi bắt gặp bạn chở chồng về khi trời tối mịt. Người chồng say khướt nói những điều vô thức, gục trên tấm lưng nhỏ bé của bạn. [news_content] =>

Lúc tôi vừa tốt nghiệp thì hay tin bạn chuẩn bị lấy chồng. Tôi nghe vừa giật mình nhưng cũng vừa mừng cho bạn, nghe đâu là một gia đình giàu có tiếng trong xóm.

Tôi vẫn hay nghe ở đâu đó một lời hứa: “Ra trường anh cưới em”. Đây hình như cũng là mốc chung của nhiều người, trong đó không có tôi.

Lúc tôi vừa kết thúc một năm thử việc, chuẩn bị vào làm chính thức thì về quê và nghe mẹ kể nhiều chuyện buồn về bạn. Tôi muốn nhắn tin hỏi thăm cũng cứ nghĩ tới nghĩ lui, cứ soạn tin rồi lại xóa.

Bạn xa lánh chúng tôi, nên gần như tôi gặp lại bạn ( Ảnh minh họa)
Bạn xa lánh chúng tôi, nên gần như tôi gặp lại bạn ( Ảnh minh họa)

Mẹ nói bạn chăm chỉ làm ăn bao nhiêu thì người chồng ỷ gia đình có điều kiện sẵn cứ mặc sức tiêu xài phung phí, đánh bài, đá gà điều gì cũng vướng vào. Đi đám tiệc gì ở xóm mẹ cũng gặp người chồng đi một mình chứ không có bạn. Có mấy lần mẹ tôi bắt gặp bạn chở chồng về khi trời tối mịt. Người chồng say khướt nói những điều vô thức, gục trên tấm lưng nhỏ bé của bạn.

Đường từ thị trấn về đến nhà mẹ tôi thường đi ngang nhà bạn. Hai đứa chơi với nhau từ ngày còn là bạn bè cấp hai, cấp ba rồi cùng chọn một trường đại học. Vậy mà chưa một lần tôi ghé nhà thăm bạn từ khi bạn lấy chồng.

Có mấy lúc chạy ngang giữa trưa vẫn thấy bạn mặc đội nón lá cũ ở ngoài đám cải nhổ cỏ, bón phân. Ngôi nhà bạn được xây khá to, cửa rào luôn đóng kín, khác với thói quen mở cửa của người dân quê tôi, làm tôi ái ngại. 

Chúng tôi kết bạn qua một mạng xã hội, nhưng ít khi thấy bạn cập nhật tình hình cuộc sống. Thi thoảng lắm là vài dòng chia sẻ đầy triết lí, không vui, không buồn.

Đi làm vài năm tôi cũng tìm được bến đỗ của cuộc đời. Tôi mời đám cưới. Bạn đến dự một mình. Thoáng chút ánh nhìn ái ngại khi bạn không chọn ngồi ở bàn của bạn bè cô dâu mà gia đình tôi đã sắp xếp. Vì khách khứa đông nên tôi không biết bạn đã ra về lúc nào. 

Mọi chuyện cũng qua, công việc cuốn tôi nên cũng ít khi có dịp về nhà, ít nghe chuyện về bạn. Bạn xóa kết bạn với tôi, đổi số điện thoại, thành ra mất liên lạc.

Vậy mà trong chuyến công tác đến thành phố biển tôi bất ngờ gặp được bạn. Hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ một số điện thoại không có trong danh bạ. Khi tôi nghe máy, có sự  ngập ngừng trong giọng nói.

Là bạn, ôi trời ạ, bạn nói khi gọi về cho mẹ bạn thì nghe tin tôi ra đây công tác. Bạn bảo nếu có thời gian hãy ghé nhà bạn chơi.

Khi bạn nói câu: “Bây giờ thì cứ thoải mái mà ghé nha” một thoáng nào đó xa xưa lắm ùa về trong tôi, có chút xa xót. 

Theo chỉ dẫn của bạn, tôi bắt một chiếc taxi theo con đường từ thị trấn ra một ngôi làng ven biển. Mùa này nắng xôn xao, hàng phi lao lào xào trong gió. Biển xanh ngọc bích, lấp loáng những tia nắng chiếu rọi.

Chiếc taxi đỗ trước một homestay khá xinh xắn, cô chủ nhanh nhẹn bước ra trả tiền cho bác tài trước khi tôi kịp mở ví. Cái ôm chầm nồng nàn mùi biển.

Buổi chiều trước biển, trong cuộc nói chuyện tôi lắng nghe nhiều hơn là nói về mình. Người con gái trước mặt tôi dáng hình thon gọn, mái tóc được chăm sóc cẩn thận mượt mà, bồng bềnh, làn da rám nắng nhìn rất mạnh mẽ.

Tôi cảm phục nghị lực của một cô gái đơn độc lập nghiệp tại nơi xa lạ, cách quê nhà gần ngàn cây số. Bạn bảo trước khi mạnh mẽ được như này, cuộc đời cũng đã quất bạn những đường roi tơi tả, rát buốt.

Ấy là những tháng ngày của một cuộc hôn nhân không xuất phát từ tình yêu. Bạn bè xấu rủ rê lôi kéo, cưới chưa được bao lâu thì gia đình gặp biến cố. Tài sản kéo nhau ra đi không hẹn ngày trở lại.

Được lớn lên trong điều kiện gia đình dư dả, chồng cũ của bạn không cần phải làm bất cứ công việc gì, học lớp mười hai xong đã nghỉ học bây giờ loay hoay, chật vật.

Bạn vừa ra trường chưa tìm được việc làm phải lệ thuộc kinh tế hoàn toàn vào chồng. Miếng ruộng nhỏ sau nhà không đủ bù cho những cuộc nhậu bù khú. Hai đứa lấy nhau mấy năm vẫn chưa có con khiến gia đình chồng cứ hằn học với bạn.

Vậy là những lục đục cơm áo gạo tiền vây lấy gia đình trẻ. Đỉnh điểm là một hôm hắn ta dắt về một người phụ nữ loè loẹt rồi lớn tiếng đuổi bạn ra khỏi nhà. 

Bạn đang sống một cuộc đời thực sự là của mình (Ảnh minh họa)
Bạn đang sống một cuộc đời thực sự là của mình (Ảnh minh họa)

Trước khi vào nhà chuẩn bị cho bữa tối, tôi nắm tay bạn thật chặt và nói một câu tôi đọc được ở đâu đó, đại ý rằng, con tàu rất an toàn khi được neo đậu ở cảng nhưng người ta đóng tàu không phải để nó ở  đó.

Và tôi tin bây giờ bạn đã là một con tàu mạnh mẽ, nghị lực, tràn đầy kinh nghiệm và năng lượng. Bạn đã tự xây dựng lại cuộc đời, bắt đầu từ chính nơi vấp ngã và biết sống, vun đắp cho ước mơ, hoài bão và khát vọng của mình.

Bạn ơi, chỉ cần bạn thấy hạnh phúc thì lựa chọn nào cũng là đúng cả, phải không?

Phong Dương

[news_source] => [news_tag] => chồng ngoại tình,chồng hư hỏng,đỗ vỡ hôn nhân,bước qua đổ vỡ,làm lại từ đầu [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-11-02 12:41:24 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-11-02 17:58:18 [news_relate_news] => 1449612,1448613, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 0 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/dung-day-sau-do-vo-a1449761.html [tag] => chồng ngoại tìnhchồng hư hỏngđỗ vỡ hôn nhânbước qua đổ vỡlàm lại từ đầu [daynews2] => 2021-11-02 17:58 [daynews] => 02/11/2021 - 17:58 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    26-11-2021 18:09

    Đàn ông từ cổ chí kim tưởng rằng chỉ đàn bà phức tạp mới khiến đàn ông khốn khổ. Tôi xin dâng hiến câu chuyện về bà vợ Bao Thanh Thiên này!

  • Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    26-11-2021 11:47

    Chênh vênh là cảm giác của người đọc khi cầm trên tay cuốn "Giã từ thơ ngây" của nhà văn Hàn Quốc Park Hyun-wook.

  • Dậy sớm uống trà với ba

    Dậy sớm uống trà với ba

    26-11-2021 05:00

    Tôi đã ngồi uống trà cùng ba từ khi chất liệu nhóm bếp của ông là trấu, mùn cưa, củi khô, than, rồi sau này là bếp gas, bếp điện…

  • Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    25-11-2021 12:00

    Tiền nhiều hay tiền ít không phải là yếu tố quyết định hạnh phúc của các cặp đôi. Mà cách chi tiêu, sử dụng đồng tiền mới là yếu tố tiên quyết.

  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.

  • Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    24-11-2021 06:06

    Mỗi lần chạm tay vào cành lan, cành hồng, lòng tôi biết ơn mẹ chồng vô cùng. Mẹ luôn chở che, yêu thương và dõi chúng tôi.

  • Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    23-11-2021 11:14

    Nếu sống bên cạnh người phụ nữ nhạy cảm mà người đàn ông không “bắt sóng” kịp thì hẳn nhiên sẽ phải hứng nhiều phiền phức.

  • Hai giờ cật lực tìm mẹ

    Hai giờ cật lực tìm mẹ

    23-11-2021 05:52

    Hai giờ cật lực tìm hiểu mẹ, tôi mới chạm đến mẹ ở vùng hiu quạnh, cô độc nhất và hiểu các con đã quăng vào mẹ những vết đau thế nào.

  • Chị tôi bao năm không yêu ai

    Chị tôi bao năm không yêu ai

    22-11-2021 17:45

    Nếu chị tôi chùn bước trước lời can gián có phần mai mỉa của hàng xóm hoặc nghiêng ngả trước bao ong bướm chắc gì chị được như hôm nay.

  • Chồng gọi vợ là gì?

    Chồng gọi vợ là gì?

    22-11-2021 11:49

    Có lần, người bạn sừng sộ trong cơn say khi vợ gọi điện thoại: “Mày gọi tao làm gì? Mày nghĩ mày là mẹ tao hay sao?”.

  • Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    22-11-2021 05:58

    Luật pháp đã tiến nhiều bước trong lộ trình bảo vệ quyền riêng tư của trẻ em Việt Nam, song thực tế vẫn còn cách rất xa các điều luật.

  • Mẹ già lo chuyện cuối đời

    Mẹ già lo chuyện cuối đời

    21-11-2021 17:34

    Cứ khéo léo khơi gợi để bố mẹ tỏ bày, cảm giác được chia sẻ giúp những người lớn tuổi thấy mình được con cái yêu thương, quan tâm chu đáo.

  • Hết dịch nộp đơn ly hôn

    Hết dịch nộp đơn ly hôn

    21-11-2021 10:38

    Đến khi người của tòa án gọi lên hòa giải, Đức mới biết việc đầu tiên Xuân làm khi thành phố mở cửa sau giãn cách là nộp đơn ly hôn.

  • Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    21-11-2021 05:55

    Nhìn bọn trẻ hái chòi mòi, chơi đùa, tôi tạm quên đi nỗi lo dịch bệnh và vẫn tin rằng cuộc sống bình thường sẽ sớm trở lại.

  • Vợ chồng là tài sản của nhau?

    Vợ chồng là tài sản của nhau?

    20-11-2021 18:09

    Vợ chồng có lúc được ví như là tài sản của nhau. Có khi tài sản giảm, có lúc tăng, tùy theo cách tiêu pha, tiết kiệm, vun đắp của đôi lứa.

  • Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    20-11-2021 14:26

    Một vài câu nói có thể tạo nên sự thay đổi mạnh mẽ của một con người. Cô đã cho tôi lời động viên đúng lúc...