Đợi

08/03/2013 - 16:35

PNO - PN - Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày 8/3, em lại chờ đợi nhận được một món quà, nhưng phải từ anh.

Em sắp bước sang cái tuổi “băm đi băm lại”. Bao nhiêu năm qua anh vẫn tặng quà cho em đấy thôi. Anh bảo, để “ngâm cứu” xem lúc nào là thời điểm thay đổi cách xưng hô, như “chồng” tặng cho “vợ” chẳng hạn. Không biết đó là lời nói thật hay bông đùa mà em cứ bám lấy, vì em thấy cách anh nhìn vào mắt em rất khác.

Em chưa thấy ai đi cùng xe với anh, chưa thấy anh dắt tay cô gái nào, chưa thấy bạn bè anh chọc ghẹo anh với bất kỳ ai khác (ngoài em)… Còn sự thật là gì? “Bởi vì mày chưa thấy đó thôi. Sao anh ta lại để cho mày thấy?”, cô bạn thân của em nói vậy.

Rồi một ngày, em thấy anh dắt tay một người con gái. Nhưng, em vẫn chờ và gieo mầm những hy vọng khác. Hai tháng sau lại là ngày 8/3, anh vẫn mang hoa hồng đến tặng em, vẫn không quên kèm theo ánh mắt sâu thăm thẳm. Có khác là lần này anh nói tặng cho “em yêu”. Thế còn “em” mà anh dắt tay kia là ai? Thì ra chỉ là đứa em con dì ruột của anh.

Doi

Giữa những ngày vui, trong sâu thẳm trái tim mình, em không còn muốn làm người yêu của anh nữa. “Sao thế? Em muốn chia tay anh à?”, anh không hiểu mong muốn của em nên thốt lên như vậy.

Anh đưa ra hàng đống lý do rất đàn ông để trì hoãn mong muốn của em. Càng nói, em càng thấy sao hợp lý đến thế. Nhưng em đã ngấp nghé ba mươi. Ở quê, hai bên nội ngoại giục cưới, nhiều bạn bè gửi thiệp hồng cho em. “thời cơ” chưa “chín muồi”, em đành phải đợi. Đợi ngày 8/3, đợi món quà của anh như mọi năm, đợi một điều gì khác trong ánh mắt rất sâu ấy.

Thời gian quen nhau đủ lâu để em hiểu anh không phải kẻ hai lòng. Em thắc mắc hay là anh không sợ mất em? Anh giải đáp bằng một nụ cười. Đúng vậy, ai mà không sợ mất người mình yêu. Nhưng nếu em không đợi được và đi về phía người đàn ông khác thì tình yêu bao nhiêu năm qua em dành cho anh chỉ là con số không tròn trĩnh. Để có được hạnh phúc, ai cũng phải trả giá. Đối với em, cái giá ấy được quy đổi bằng thời gian.

Ngày 8/3 năm nay, em sẽ không xòe hai bàn tay ra để đếm nữa. Em vẫn rạo rực với những lần hò hẹn, đợi chờ.

Vũ Hoài

Từ khóa Đợi
 
Array ( [news_id] => 91051 [news_title] => Đợi [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => PN - Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày 8/3, em lại chờ đợi nhận được một món quà, nhưng phải từ anh. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => PN - Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày 8/3, em lại chờ đợi nhận được một món quà, nhưng phải từ anh. [news_content] =>

Em sắp bước sang cái tuổi “băm đi băm lại”. Bao nhiêu năm qua anh vẫn tặng quà cho em đấy thôi. Anh bảo, để “ngâm cứu” xem lúc nào là thời điểm thay đổi cách xưng hô, như “chồng” tặng cho “vợ” chẳng hạn. Không biết đó là lời nói thật hay bông đùa mà em cứ bám lấy, vì em thấy cách anh nhìn vào mắt em rất khác.

Em chưa thấy ai đi cùng xe với anh, chưa thấy anh dắt tay cô gái nào, chưa thấy bạn bè anh chọc ghẹo anh với bất kỳ ai khác (ngoài em)… Còn sự thật là gì? “Bởi vì mày chưa thấy đó thôi. Sao anh ta lại để cho mày thấy?”, cô bạn thân của em nói vậy.

Rồi một ngày, em thấy anh dắt tay một người con gái. Nhưng, em vẫn chờ và gieo mầm những hy vọng khác. Hai tháng sau lại là ngày 8/3, anh vẫn mang hoa hồng đến tặng em, vẫn không quên kèm theo ánh mắt sâu thăm thẳm. Có khác là lần này anh nói tặng cho “em yêu”. Thế còn “em” mà anh dắt tay kia là ai? Thì ra chỉ là đứa em con dì ruột của anh.

Doi

Giữa những ngày vui, trong sâu thẳm trái tim mình, em không còn muốn làm người yêu của anh nữa. “Sao thế? Em muốn chia tay anh à?”, anh không hiểu mong muốn của em nên thốt lên như vậy.

Anh đưa ra hàng đống lý do rất đàn ông để trì hoãn mong muốn của em. Càng nói, em càng thấy sao hợp lý đến thế. Nhưng em đã ngấp nghé ba mươi. Ở quê, hai bên nội ngoại giục cưới, nhiều bạn bè gửi thiệp hồng cho em. “thời cơ” chưa “chín muồi”, em đành phải đợi. Đợi ngày 8/3, đợi món quà của anh như mọi năm, đợi một điều gì khác trong ánh mắt rất sâu ấy.

Thời gian quen nhau đủ lâu để em hiểu anh không phải kẻ hai lòng. Em thắc mắc hay là anh không sợ mất em? Anh giải đáp bằng một nụ cười. Đúng vậy, ai mà không sợ mất người mình yêu. Nhưng nếu em không đợi được và đi về phía người đàn ông khác thì tình yêu bao nhiêu năm qua em dành cho anh chỉ là con số không tròn trĩnh. Để có được hạnh phúc, ai cũng phải trả giá. Đối với em, cái giá ấy được quy đổi bằng thời gian.

Ngày 8/3 năm nay, em sẽ không xòe hai bàn tay ra để đếm nữa. Em vẫn rạo rực với những lần hò hẹn, đợi chờ.

Vũ Hoài

[news_source] => [news_tag] => Đợi [news_status] => 6 [news_createdate] => 2013-03-08 16:35:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2013-03-08 16:35:00 [news_relate_news] => [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/me-va-be/doi-56452/ [news_urlid] => 56452 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 427 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/doi-a91051.html [tag] => Đợi [daynews2] => 2013-03-08 16:35 [daynews] => 08/03/2013 - 16:35 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI