Đàn bà làm bếp hay làm sếp đều tuyệt vời

14/06/2018 - 09:51

PNO - Bạn thử tưởng tượng, một phụ nữ vật lộn với hai đứa trẻ sinh đôi, từ khi con chào đời, tới khi con vào lớp Một, thì vất vả thế nào.

Bạn thử tưởng tượng, một phụ nữ vật lộn với hai đứa trẻ sinh đôi, từ khi con chào đời, tới khi con vào lớp Một, thì vất vả thế nào. Sáu năm đầu đời, tôi không cho con tới trường, chúng tôi cứ như hình với bóng trong bốn bức tường nhà.

Khi con đi học, tôi mới cảm nhận ý nghĩa hai chữ “giải phóng”. Dù vậy, tôi quyết định không đi làm trở lại, một phần vì chồng động viên, một phần vì muốn có nhiều thời gian hơn cho gia đình. Bạn thời sinh viên của tôi bảo “tao ở nhà như mày, chắc chết yểu mất”, nhưng cũng không ít người vì quá bận rộn chuyện xã hội, lại thèm… chức nội trợ như tôi, thậm chí có người ganh tỵ với tôi. 

Mỗi khi ghé chơi, người thì tìm cách chê bai tôi thiếu thẩm mỹ bài trí nhà cửa, người thì cạnh khóe “sao không ra ngoài kiếm tiền phụ chồng”, người thì bảo “phụ nữ trí thức, chọn bếp núc, không cảm thấy phí công sức cha mẹ nuôi ăn học sao”. Ban đầu, tôi hoang mang vì những gì họ nói. 

Dan ba lam bep hay lam sep deu tuyet voi
 

Nhưng cảm giác ấy mau chóng thoáng qua, nhờ trong một đám giỗ, chồng tôi tranh thủ xuống bếp khui chuyện đàn bà nội trợ, nói vòng vo, cuối cùng anh đưa mắt về phía tôi “nịnh mãi, bả mới chấp nhận làm hậu phương cho tôi yên tâm công tác; tôi vốn cầu toàn chuyện nhà cửa, khó chấp nhận cảnh phụ nữ nhá nhem tối mới bước vào bếp”. Từ đó, người ta thôi nói khó nghe, mà có nói tôi nghĩ cũng chẳng nghĩ ngợi gì. Đèn nhà ai nấy sáng, dài tay qua nhà người khác, coi chừng bị khẽ tay.

Tôi từng loay hoay với câu hỏi: làm thế nào để không bị stress, không cảm thấy buồn khi xác định làm phụ nữ nội trợ. Tôi biết khá nhiều chị em miễn cưỡng sống đời bếp núc. Thậm chí với nhiều người, nỗi đau ấy mang tên “tầm gửi”, rất đáng thương.

Với gia đình mình, chúng tôi chỉ ăn cùng nhau bữa tối, riêng hai ngày cuối tuần thì thêm buổi trưa. Tôi có nhiều thời gian rảnh, nên mỗi tuần, có đến ba, bốn ngày nấu ăn sáng cho cả nhà. Tôi chăm chút từng bữa ăn, để khỏi phí hoài công nội trợ. Khi con ở nhà, tôi dành thời gian chơi cùng con, để bản thân không hối hận làm bà nội trợ mà không biết tận dụng thời gian bên con cái.

Mỗi khi vào bếp, tôi luôn nhớ câu nói của chồng “nấu ăn cũng như chơi đồ hàng”. Câu nói vui, nhưng đã động viên tôi rất nhiều trên hành trình làm một bà nội trợ đảm đang. 

35 tuổi, tôi bắt đầu lên cân. Chồng tôi cho rằng, lý do tôi lên cân là do tiếc công, tiếc của, “ăn cho hết, còn chút xíu không lẽ bỏ lại”. Điều anh nói cũng đúng, chỉ còn một vá cơm, bỏ đi mang tội, nên tôi luôn là người ăn sau cùng. Thế là, căn bếp biến thành cái phòng tập. Tôi  tập các động tác giúp vòng bụng thon gọn mà tôi lượm lặt trên YouTube. 

Có những hôm, vừa tập vừa nghĩ về vòng bụng, vừa nhìn các lọ gia vị nhảy múa trước mắt, tôi không nghĩ một cô gái từng thề với mẹ “sau này, con sẽ trở thành một cô giáo có tâm nhất quả đất”, mà giờ chỉ biết làm bạn với bếp núc.

Chẳng biết nơi suối vàng, mẹ có buồn vì tôi chọn con đường dài nội trợ, hay mẹ cười mà nghĩ rằng “nấu ăn cũng cần phải có tâm”. “Tâm” ở đây là sự thông minh, làm sao cho những người thân yêu trong gia đình được ăn thức ăn sạch, được chế biến khoa học, vừa ngon vừa bổ dưỡng; được ngủ trong chăn, drap thơm tho mùi bàn tay đàn bà.

Giờ, tôi không còn cảm thấy phải chấp nhận số phận nội trợ như trong năm đầu tiên con đi học. Bởi khi ấy, tôi còn chới với vì thấy mình thừa thãi tay chân, chỉ biết ngồi nhà đợi chồng, con về. Thời gian rảnh bây giờ, tôi viết lách để nâng đỡ tâm hồn. Thậm chí, tôi còn có ý định chuyển máy tính để bàn xuống một góc bếp, mới chợt nhận thấy căn bếp có phần chật chội, cũng chẳng tiện nghi, mà tôi yêu bếp lúc nào chẳng rõ.

Nhưng chồng bảo, sinh nhật sắp tới, anh sẽ mua cho vợ cái laptop, thích mang xuống bếp hay di chuyển đi đâu cũng được, rất tiện. Chồng cũng vừa đóng một cái gương to ở nhà bếp, để bà nội trợ tiện soi. Anh ấy ghẹo: bếp nhà mình hơi rối, nào gương, nào máy tính, nào hoa tươi, hoa khô. Nhưng “người của bếp” thích thế, thì chồng chiều.

Có lần tôi mở máy tính, chồng từ phía sau quàng vai bảo: đàn bà làm nội trợ hay đàn bà làm sếp, khi bật máy tính lên, đều là... đàn bà cả thôi. Lời nịnh nọt, đúng là nhẹ như nhung. 

Khánh Thi

 
Array ( [news_id] => 113612 [news_title] => Đàn bà làm bếp hay làm sếp đều tuyệt vời [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 130748_14-shutterstock-306416843-13814500.jpg [news_subcontent] => Bạn thử tưởng tượng, một phụ nữ vật lộn với hai đứa trẻ sinh đôi, từ khi con chào đời, tới khi con vào lớp Một, thì vất vả thế nào. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Bạn thử tưởng tượng, một phụ nữ vật lộn với hai đứa trẻ sinh đôi, từ khi con chào đời, tới khi con vào lớp Một, thì vất vả thế nào. [news_content] =>

Bạn thử tưởng tượng, một phụ nữ vật lộn với hai đứa trẻ sinh đôi, từ khi con chào đời, tới khi con vào lớp Một, thì vất vả thế nào. Sáu năm đầu đời, tôi không cho con tới trường, chúng tôi cứ như hình với bóng trong bốn bức tường nhà.

Khi con đi học, tôi mới cảm nhận ý nghĩa hai chữ “giải phóng”. Dù vậy, tôi quyết định không đi làm trở lại, một phần vì chồng động viên, một phần vì muốn có nhiều thời gian hơn cho gia đình. Bạn thời sinh viên của tôi bảo “tao ở nhà như mày, chắc chết yểu mất”, nhưng cũng không ít người vì quá bận rộn chuyện xã hội, lại thèm… chức nội trợ như tôi, thậm chí có người ganh tỵ với tôi. 

Mỗi khi ghé chơi, người thì tìm cách chê bai tôi thiếu thẩm mỹ bài trí nhà cửa, người thì cạnh khóe “sao không ra ngoài kiếm tiền phụ chồng”, người thì bảo “phụ nữ trí thức, chọn bếp núc, không cảm thấy phí công sức cha mẹ nuôi ăn học sao”. Ban đầu, tôi hoang mang vì những gì họ nói. 

Dan ba lam bep hay lam sep deu tuyet voi
 

Nhưng cảm giác ấy mau chóng thoáng qua, nhờ trong một đám giỗ, chồng tôi tranh thủ xuống bếp khui chuyện đàn bà nội trợ, nói vòng vo, cuối cùng anh đưa mắt về phía tôi “nịnh mãi, bả mới chấp nhận làm hậu phương cho tôi yên tâm công tác; tôi vốn cầu toàn chuyện nhà cửa, khó chấp nhận cảnh phụ nữ nhá nhem tối mới bước vào bếp”. Từ đó, người ta thôi nói khó nghe, mà có nói tôi nghĩ cũng chẳng nghĩ ngợi gì. Đèn nhà ai nấy sáng, dài tay qua nhà người khác, coi chừng bị khẽ tay.

Tôi từng loay hoay với câu hỏi: làm thế nào để không bị stress, không cảm thấy buồn khi xác định làm phụ nữ nội trợ. Tôi biết khá nhiều chị em miễn cưỡng sống đời bếp núc. Thậm chí với nhiều người, nỗi đau ấy mang tên “tầm gửi”, rất đáng thương.

Với gia đình mình, chúng tôi chỉ ăn cùng nhau bữa tối, riêng hai ngày cuối tuần thì thêm buổi trưa. Tôi có nhiều thời gian rảnh, nên mỗi tuần, có đến ba, bốn ngày nấu ăn sáng cho cả nhà. Tôi chăm chút từng bữa ăn, để khỏi phí hoài công nội trợ. Khi con ở nhà, tôi dành thời gian chơi cùng con, để bản thân không hối hận làm bà nội trợ mà không biết tận dụng thời gian bên con cái.

Mỗi khi vào bếp, tôi luôn nhớ câu nói của chồng “nấu ăn cũng như chơi đồ hàng”. Câu nói vui, nhưng đã động viên tôi rất nhiều trên hành trình làm một bà nội trợ đảm đang. 

35 tuổi, tôi bắt đầu lên cân. Chồng tôi cho rằng, lý do tôi lên cân là do tiếc công, tiếc của, “ăn cho hết, còn chút xíu không lẽ bỏ lại”. Điều anh nói cũng đúng, chỉ còn một vá cơm, bỏ đi mang tội, nên tôi luôn là người ăn sau cùng. Thế là, căn bếp biến thành cái phòng tập. Tôi  tập các động tác giúp vòng bụng thon gọn mà tôi lượm lặt trên YouTube. 

Có những hôm, vừa tập vừa nghĩ về vòng bụng, vừa nhìn các lọ gia vị nhảy múa trước mắt, tôi không nghĩ một cô gái từng thề với mẹ “sau này, con sẽ trở thành một cô giáo có tâm nhất quả đất”, mà giờ chỉ biết làm bạn với bếp núc.

Chẳng biết nơi suối vàng, mẹ có buồn vì tôi chọn con đường dài nội trợ, hay mẹ cười mà nghĩ rằng “nấu ăn cũng cần phải có tâm”. “Tâm” ở đây là sự thông minh, làm sao cho những người thân yêu trong gia đình được ăn thức ăn sạch, được chế biến khoa học, vừa ngon vừa bổ dưỡng; được ngủ trong chăn, drap thơm tho mùi bàn tay đàn bà.

Giờ, tôi không còn cảm thấy phải chấp nhận số phận nội trợ như trong năm đầu tiên con đi học. Bởi khi ấy, tôi còn chới với vì thấy mình thừa thãi tay chân, chỉ biết ngồi nhà đợi chồng, con về. Thời gian rảnh bây giờ, tôi viết lách để nâng đỡ tâm hồn. Thậm chí, tôi còn có ý định chuyển máy tính để bàn xuống một góc bếp, mới chợt nhận thấy căn bếp có phần chật chội, cũng chẳng tiện nghi, mà tôi yêu bếp lúc nào chẳng rõ.

Nhưng chồng bảo, sinh nhật sắp tới, anh sẽ mua cho vợ cái laptop, thích mang xuống bếp hay di chuyển đi đâu cũng được, rất tiện. Chồng cũng vừa đóng một cái gương to ở nhà bếp, để bà nội trợ tiện soi. Anh ấy ghẹo: bếp nhà mình hơi rối, nào gương, nào máy tính, nào hoa tươi, hoa khô. Nhưng “người của bếp” thích thế, thì chồng chiều.

Có lần tôi mở máy tính, chồng từ phía sau quàng vai bảo: đàn bà làm nội trợ hay đàn bà làm sếp, khi bật máy tính lên, đều là... đàn bà cả thôi. Lời nịnh nọt, đúng là nhẹ như nhung. 

Khánh Thi

[news_source] => [news_tag] => làm sếp,làm bếp,đàn bà [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-06-14 09:51:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-06-14 09:51:00 [news_relate_news] => 110836,113552,113600 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/dan-ba-lam-bep-hay-lam-sep-deu-tuyet-voi-130748/ [news_urlid] => 130748 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 431 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/dan-ba-lam-bep-hay-lam-sep-deu-tuyet-voi-a113612.html [tag] => làm sếplàm bếpđàn bà [daynews2] => 2018-06-14 09:51 [daynews] => 14/06/2018 - 09:51 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...