Còn gì đáng giá hơn ở bên con

16/04/2019 - 12:12

PNO - Dù không ham mê mạng xã hội, nhưng tôi vẫn không thoát khỏi cái bệnh chốc chốc lại liếc vô màn hình, kiểm tra một cái thì mới yên tâm.

Hai đứa con tôi, đứa lên sáu, đứa lên mười, được mẹ kỹ lưỡng giữ gìn khỏi làn sóng thiết bị thông minh. May mắn, chúng chưa tới mức thèm muốn hay ghiền được chạm tay vào màn hình để chấm, vuốt. Nhưng bọn nhóc tỏ ra khó hiểu khi thấy mẹ bận rộn với cái điện thoại. Rồi cả tủi thân khi mẹ có lúc bực, kêu tránh ra cho mẹ làm việc. 

Về nhà nhưng tôi thường vẫn kè kè điện thoại bên cạnh, hoặc đôi khi mở máy tính ra cắm cúi gõ. Dù không ham mê mạng xã hội, nhưng tôi vẫn không thoát khỏi cái bệnh chốc chốc lại liếc vô màn hình, kiểm tra một cái thì mới yên tâm.

Con gi dang gia hon o ben con
 

Một hôm, khi mấy mẹ con đã nằm trên giường, chuẩn bị đi ngủ; và tôi, theo thói quen, lại với lấy cái điện thoại, chú mục vào đó. Chẳng có thông tin gì mới, nhưng tôi vẫn không bỏ được cái thao tác “như máy” kia của mình. “Mẹ cứ cầm điện thoại hoài, mẹ có thèm chơi với con đâu”, cậu con trai phàn nàn với tôi như thế. Cảm giác tức thì của tôi là vừa tức cười vừa hối hận. Tôi xót xa ôm con vào lòng, lựa lời giải thích cho con hiểu, là mẹ cũng làm việc vất vả lắm, cầm điện thoại không phải để chơi, mà đang làm việc. Mẹ sẽ để ý thu xếp để mỗi tối có thể kể chuyện cho con nghe, trò chuyện, chơi với con nhiều hơn.

Nói thế, nhưng nào dễ dàng gì. Công ty cách nhà hơn mười cây số, mỗi ngày, tôi mất hơn một giờ để di chuyển. Thêm tám tiếng miệt mài công sở nữa. Gặp đợt cao điểm là mang tài liệu về nhà “cày” thêm. Tính lại, một ngày thật sự mẹ con tôi bên nhau, ôm ấp nhau có được bao nhiêu. 

Con gi dang gia hon o ben con
 

Đã có nhiều buổi sớm tôi hay đứng nán lại ngoài cửa thêm một khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ để được ngắm hai đứa trẻ còn đang say ngủ. Lòng như lưu luyến nỗi ấm êm mình sắp rời khỏi. Tôi thường nhớ con nhiều nhất là trong những chuyến công tác xa nhà. Đêm nào trước khi rời nhà, tôi cũng nằm ôm con mà thổn thức, lo sợ vu vơ. Có lẽ, chẳng còn thành công nào đáng giá hơn việc được về nhà, ngủ vùi bên đứa trẻ có mùi hương khét nắng bên cạnh. Trong giấc chiêm bao, thi thoảng con tôi lại chóp chép miệng, như vẫn còn thèm sữa, thèm vòng tay âu yếm của bà mẹ mang danh hiện đại để rồi mải miết vắng nhà.

Ngày trước, khi con còn nhỏ, lại thấy điều ấy là bình thường. Tự nhủ rằng, cha mẹ chỉ vì mưu sinh, chứ ai muốn bỏ bê con cái đâu. Nhưng càng về sau, khi những bon chen ngoài kia khiến tôi dần thấm mệt, thâm tâm lại muốn nhịp sống chậm lại, về nhà cùng con sớm hơn, nhiều hơn, mỗi ngày… 

GIA KHÁNH

 
Array ( [news_id] => 130837 [news_title] => Còn gì đáng giá hơn ở bên con [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 154381_n2-12647215.jpg [news_subcontent] => Dù không ham mê mạng xã hội, nhưng tôi vẫn không thoát khỏi cái bệnh chốc chốc lại liếc vô màn hình, kiểm tra một cái thì mới yên tâm. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Dù không ham mê mạng xã hội, nhưng tôi vẫn không thoát khỏi cái bệnh chốc chốc lại liếc vô màn hình, kiểm tra một cái thì mới yên tâm. [news_content] =>

Hai đứa con tôi, đứa lên sáu, đứa lên mười, được mẹ kỹ lưỡng giữ gìn khỏi làn sóng thiết bị thông minh. May mắn, chúng chưa tới mức thèm muốn hay ghiền được chạm tay vào màn hình để chấm, vuốt. Nhưng bọn nhóc tỏ ra khó hiểu khi thấy mẹ bận rộn với cái điện thoại. Rồi cả tủi thân khi mẹ có lúc bực, kêu tránh ra cho mẹ làm việc. 

Về nhà nhưng tôi thường vẫn kè kè điện thoại bên cạnh, hoặc đôi khi mở máy tính ra cắm cúi gõ. Dù không ham mê mạng xã hội, nhưng tôi vẫn không thoát khỏi cái bệnh chốc chốc lại liếc vô màn hình, kiểm tra một cái thì mới yên tâm.

Con gi dang gia hon o ben con
 

Một hôm, khi mấy mẹ con đã nằm trên giường, chuẩn bị đi ngủ; và tôi, theo thói quen, lại với lấy cái điện thoại, chú mục vào đó. Chẳng có thông tin gì mới, nhưng tôi vẫn không bỏ được cái thao tác “như máy” kia của mình. “Mẹ cứ cầm điện thoại hoài, mẹ có thèm chơi với con đâu”, cậu con trai phàn nàn với tôi như thế. Cảm giác tức thì của tôi là vừa tức cười vừa hối hận. Tôi xót xa ôm con vào lòng, lựa lời giải thích cho con hiểu, là mẹ cũng làm việc vất vả lắm, cầm điện thoại không phải để chơi, mà đang làm việc. Mẹ sẽ để ý thu xếp để mỗi tối có thể kể chuyện cho con nghe, trò chuyện, chơi với con nhiều hơn.

Nói thế, nhưng nào dễ dàng gì. Công ty cách nhà hơn mười cây số, mỗi ngày, tôi mất hơn một giờ để di chuyển. Thêm tám tiếng miệt mài công sở nữa. Gặp đợt cao điểm là mang tài liệu về nhà “cày” thêm. Tính lại, một ngày thật sự mẹ con tôi bên nhau, ôm ấp nhau có được bao nhiêu. 

Con gi dang gia hon o ben con
 

Đã có nhiều buổi sớm tôi hay đứng nán lại ngoài cửa thêm một khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ để được ngắm hai đứa trẻ còn đang say ngủ. Lòng như lưu luyến nỗi ấm êm mình sắp rời khỏi. Tôi thường nhớ con nhiều nhất là trong những chuyến công tác xa nhà. Đêm nào trước khi rời nhà, tôi cũng nằm ôm con mà thổn thức, lo sợ vu vơ. Có lẽ, chẳng còn thành công nào đáng giá hơn việc được về nhà, ngủ vùi bên đứa trẻ có mùi hương khét nắng bên cạnh. Trong giấc chiêm bao, thi thoảng con tôi lại chóp chép miệng, như vẫn còn thèm sữa, thèm vòng tay âu yếm của bà mẹ mang danh hiện đại để rồi mải miết vắng nhà.

Ngày trước, khi con còn nhỏ, lại thấy điều ấy là bình thường. Tự nhủ rằng, cha mẹ chỉ vì mưu sinh, chứ ai muốn bỏ bê con cái đâu. Nhưng càng về sau, khi những bon chen ngoài kia khiến tôi dần thấm mệt, thâm tâm lại muốn nhịp sống chậm lại, về nhà cùng con sớm hơn, nhiều hơn, mỗi ngày… 

GIA KHÁNH

[news_source] => [news_tag] => Chơi cùng con,Chơi với con,Ở gần con [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-04-16 12:12:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-04-16 12:12:00 [news_relate_news] => 130822,130823,130824 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/con-gi-dang-gia-hon-o-ben-con-154381/ [news_urlid] => 154381 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 825 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/con-gi-dang-gia-hon-o-ben-con-a130837.html [tag] => Chơi cùng conChơi với conỞ gần con [daynews2] => 2019-04-16 12:12 [daynews] => 16/04/2019 - 12:12 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...

  • Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc

    Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc 

    21-10-2020 08:05

    Không phải hình ảnh những phụ nữ có cuộc đời êm ả hay tiện nghi. Đó có thể chỉ là khoảnh khắc họ là họ, điềm nhiên mỉm cười giữa cực nhọc.

  • Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    21-10-2020 08:00

    Mỗi mùa bão lũ ngặt nghèo, người ta lại thấy những người đàn bà “keo kiệt” miền Trung ấy lừng lững đứng lên, nối tiếp sự sống trong cái kiệt cùng.

  • Phút dùng dằng của người thứ 3

    Phút dùng dằng của người thứ 3

    21-10-2020 05:15

    Cô nhớ đến việc chồng ngoại tình. Người mạnh mẽ như cô tưởng chừng không đứng vững. Vợ anh hiền lành yếu đuối, liệu có vượt qua nỗi đau bị phản bội?