Có còn ngày mai?

25/10/2015 - 08:11

PNO - “Đôi khi lỡ hẹn một giờ/ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm”, mắt nhòa lệ khi em tình cờ đọc được dòng chữ này.

Chúng ta còn trẻ, có gì mà không chờ đợi được chứ. Em nhiều lần nói với anh nhưng cũng để tự răn mình. Để vững lòng đặt chuyện tình cảm phía sau những ưu tiên cấp bách hơn trong cuộc sống: học hành, đi tu nghiệp, kiếm việc làm, lo lắng cho gia đình.

Ích kỷ không anh, khi chúng ta chỉ chăm chăm vun vén hạnh phúc lứa đôi, mà chưa kịp báo hiếu cho cha mẹ, chưa làm tròn trách nhiệm với các em, các cháu?

Yêu nhau, đó là điều mong manh nhất mà chúng ta còn xác tín được, thì có gì phải băn khoăn, phải lấn cấn, hồ nghi, vội vàng? Trong cuộc đời không phải việc gì cũng có thể ưu tiên hàng đầu. Cần có thứ tự trước sau anh à.

Co con ngay mai?
Ảnh mang tính minh họa - Nguồn: Internet

Cứ nghĩ chúng ta là của nhau, nên em vội vã lùi lịch hẹn hò, gặp gỡ để ưu tiên cho lịch học, lịch làm thêm, lịch đưa đứa cháu đi công viên, lịch dành một buổi cà phê, karaoke với nhóm bạn học cũ.

Em nghĩ mình làm đúng, vì suy cho cùng mọi việc chúng ta đang làm, dù là không bên nhau thì cũng đang vì nhau, vì một tương lai của hai ta. Ngày mai, ngày mốt, ngày kia, khi đôi ta chung một nhà, thời gian của em cũng là của anh. Chúng ta còn trẻ mà, vội vàng chi anh.

Chúng ta còn trẻ, có gì mà không chờ đợi được chứ. Trong đầu em ong ong câu nói ấy khi giữa trưa nắng quỵ xuống bên anh sau cuộc điện thoại nhận tin dữ báo anh bị tai nạn giao thông. Nắm chặt tay anh, em còn kịp nhớ đã mấy tháng rồi mình chưa gặp nhau.

Em còn kịp nhớ tuần trước đã nhất quyết từ chối cuộc hẹn đi uống nước với anh, vì công việc gấp ở công ty phải làm ngoài giờ. Em còn kịp nhớ đêm qua đang nói chuyện điện thoại với anh phải ngừng đột ngột vì cần giảng gấp bài toán cho em trai.

Gấp, gấp, gấp… Mọi thứ quanh em đều vội vã. Những người cần em đều vội vã. Nên em yên tâm để anh chờ đợi nơi cuối con đường. Vì em tin rằng chúng ta còn trẻ, trước sau gì cũng sẽ gặp nhau nơi ấy.

Nơi em sẽ dành trọn thời gian, tâm trí cho anh. Khi đã đạt được khá đầy đủ những ước mơ, công việc tốt, gia đình cha mẹ hai bên được chăm sóc chu đáo, thì chúng ta mới yên lòng hưởng trọn hạnh phúc riêng tư chứ anh.

Giờ anh hôn mê nơi bệnh viện. Mẹ anh trao em cuốn nhật ký anh viết dở đặt trên bàn làm việc: Em thương, anh vừa đọc cuốn Gặp lại chốn hồng trần sâu nhất, Bạch Lạc Mai đã viết: “Biết bao duyên trước thành quá khứ, thật ra thứ không nắm bắt được là thời gian róc rách chảy xuôi”…

Hóa ra, trái đất tròn mà thời gian thì lại thẳng. Ngồi nắm tay anh trong phòng cấp cứu mà em nhớ anh quay quắt. Nhớ đến nỗi, những khoảnh khắc đó, có dùng cả trời xanh làm gàu cũng không tát cạn được nỗi buồn…

Anh ơi, ngày mai, ngày mai - biết có còn ngày mai không anh?

Đồng Lâm Khánh Thủy

 
Array ( [news_id] => 26574 [news_title] => Có còn ngày mai? [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => “Đôi khi lỡ hẹn một giờ/ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm”, mắt nhòa lệ khi em tình cờ đọc được dòng chữ này. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => “Đôi khi lỡ hẹn một giờ/ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm”, mắt nhòa lệ khi em tình cờ đọc được dòng chữ này. [news_content] =>

Chúng ta còn trẻ, có gì mà không chờ đợi được chứ. Em nhiều lần nói với anh nhưng cũng để tự răn mình. Để vững lòng đặt chuyện tình cảm phía sau những ưu tiên cấp bách hơn trong cuộc sống: học hành, đi tu nghiệp, kiếm việc làm, lo lắng cho gia đình.

Ích kỷ không anh, khi chúng ta chỉ chăm chăm vun vén hạnh phúc lứa đôi, mà chưa kịp báo hiếu cho cha mẹ, chưa làm tròn trách nhiệm với các em, các cháu?

Yêu nhau, đó là điều mong manh nhất mà chúng ta còn xác tín được, thì có gì phải băn khoăn, phải lấn cấn, hồ nghi, vội vàng? Trong cuộc đời không phải việc gì cũng có thể ưu tiên hàng đầu. Cần có thứ tự trước sau anh à.

Co con ngay mai?
Ảnh mang tính minh họa - Nguồn: Internet

Cứ nghĩ chúng ta là của nhau, nên em vội vã lùi lịch hẹn hò, gặp gỡ để ưu tiên cho lịch học, lịch làm thêm, lịch đưa đứa cháu đi công viên, lịch dành một buổi cà phê, karaoke với nhóm bạn học cũ.

Em nghĩ mình làm đúng, vì suy cho cùng mọi việc chúng ta đang làm, dù là không bên nhau thì cũng đang vì nhau, vì một tương lai của hai ta. Ngày mai, ngày mốt, ngày kia, khi đôi ta chung một nhà, thời gian của em cũng là của anh. Chúng ta còn trẻ mà, vội vàng chi anh.

Chúng ta còn trẻ, có gì mà không chờ đợi được chứ. Trong đầu em ong ong câu nói ấy khi giữa trưa nắng quỵ xuống bên anh sau cuộc điện thoại nhận tin dữ báo anh bị tai nạn giao thông. Nắm chặt tay anh, em còn kịp nhớ đã mấy tháng rồi mình chưa gặp nhau.

Em còn kịp nhớ tuần trước đã nhất quyết từ chối cuộc hẹn đi uống nước với anh, vì công việc gấp ở công ty phải làm ngoài giờ. Em còn kịp nhớ đêm qua đang nói chuyện điện thoại với anh phải ngừng đột ngột vì cần giảng gấp bài toán cho em trai.

Gấp, gấp, gấp… Mọi thứ quanh em đều vội vã. Những người cần em đều vội vã. Nên em yên tâm để anh chờ đợi nơi cuối con đường. Vì em tin rằng chúng ta còn trẻ, trước sau gì cũng sẽ gặp nhau nơi ấy.

Nơi em sẽ dành trọn thời gian, tâm trí cho anh. Khi đã đạt được khá đầy đủ những ước mơ, công việc tốt, gia đình cha mẹ hai bên được chăm sóc chu đáo, thì chúng ta mới yên lòng hưởng trọn hạnh phúc riêng tư chứ anh.

Giờ anh hôn mê nơi bệnh viện. Mẹ anh trao em cuốn nhật ký anh viết dở đặt trên bàn làm việc: Em thương, anh vừa đọc cuốn Gặp lại chốn hồng trần sâu nhất, Bạch Lạc Mai đã viết: “Biết bao duyên trước thành quá khứ, thật ra thứ không nắm bắt được là thời gian róc rách chảy xuôi”…

Hóa ra, trái đất tròn mà thời gian thì lại thẳng. Ngồi nắm tay anh trong phòng cấp cứu mà em nhớ anh quay quắt. Nhớ đến nỗi, những khoảnh khắc đó, có dùng cả trời xanh làm gàu cũng không tát cạn được nỗi buồn…

Anh ơi, ngày mai, ngày mai - biết có còn ngày mai không anh?

Đồng Lâm Khánh Thủy

[news_source] => [news_tag] => có còn có ngày mai,hôn nhân,tình yêu,Tâm sự [news_status] => 6 [news_createdate] => 2015-10-25 08:11:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2015-10-25 08:11:00 [news_relate_news] => 26567 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/co-con-ngay-mai-62671/ [news_urlid] => 62671 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 4145 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/co-con-ngay-mai-a26574.html [tag] => có còn có ngày maihôn nhântình yêuTâm sự [daynews2] => 2015-10-25 08:11 [daynews] => 25/10/2015 - 08:11 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Đường vào viện dưỡng lão vẫn... xa vời

    Đường vào viện dưỡng lão vẫn... xa vời

    29-10-2020 10:11

    Giám đốc viện dưỡng lão có giấy phép số 01 của TP.HCM - Viện dưỡng lão Bình Mỹ - đã dùng chính sự nghiệp mình sáng lập, để phụng dưỡng mẹ già.

  • Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    29-10-2020 05:45

    Ai rồi cũng đến đoạn đáng sợ của tuổi già. Sau cả đời vật lộn làm việc, nuôi con cái, ngẩng lên đã thấy mình yếu ớt, nhiều “khuyết điểm”...

  • Sài Gòn có làm ta hư?

    Sài Gòn có làm ta hư?

    28-10-2020 13:44

    Từ khi nào chẳng rõ, Sài Gòn đã trở thành nơi đắm đuối nhất cho những kẻ yêu tự do và khẳng khái sống cuộc đời của mình.

  • Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    28-10-2020 09:43

    Đàn ông sẽ làm gì khi buộc phải ngồi không? Sẽ luôn có cách nếu họ thật sự muốn dứt ra khỏi màn hình điện thoại.

  • Người phụ nữ khéo léo

    Người phụ nữ khéo léo

    28-10-2020 05:56

    Phụ nữ có thể không đẹp, không rực rỡ trên đường công danh, nhưng nếu khéo léo, có khi họ chẳng cần loay hoay định nghĩa hạnh phúc là gì!

  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.