PNO - Cả nhà vội thuê xe riêng để về. Rời khách sạn, chị biết từ nay mọi thứ đã tắt, chỉ còn bóng đen phủ lên mái nhà chị.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
tathuy 05-07-2022 09:11:28
Xin chào bạn. Sự việc của gia đình tôi còn cay đắng hơn nhiều. tôi và chồng kết hôn được 9 năm có 2 cô con gái bé lớn 8 tuổi bé nhỏ 1 tuổi. Chồng tôi vốn có tính trăng hoa, từ khi sinh bé nhỏ tôi thấy chồng ngày càng lạ lẫm và đến đầu tháng 4 vừa rồi mọi chuyện như bong bóng xà phòng trở nên bung bét. Chồng tôi đã nhiều lần dụ dỗ cưỡng ép một bé học sinh lớp 8 ngay cạnh nhà tôi. Tôi sốc nặng đến mức có dấu hiệu tai biến gần như liệt nửa người bên trái. Tôi cũng đã cùng gia đình xử trí sự việc giống như bạn. Thế nhưng đổi lại chồng tôi không được như chồng bạn là biết hối lỗi biết ăn năn.Nngay sau khi giải quyết xong với gia đình nhà hàng xóm chồng tôi quay qua làm đơn ly hôn với tôi. Tôi cực kỳ choàng váng khi ngày càng biết rõ hơn về sự tha hóa trong con người chồng. Thất vọng buồn chán đan xen tôi đã ký đơn sau 2 lần lên tòa. Vợ chồng thuận tình ly hôn, tôi và bé gái nhỏ dọn ra khỏi nhà không một xu dính túi. Hện tại ly hôn chưa đầy 1 tháng, tôi thấy lòng bình yên đến lạ thường. trước đó tôi từng nghĩ đến chuyện chết đi cho khỏi nhục nhã, khỏi phải suy nghĩ... Thế nhưng, tôi từng nghĩ sau ly hôn sẽ phải suy sụp lắm, hóa ra không phải vậy, cũng có thế mình chưa cảm nhận được hết thế nhưng ít nhất bây giờ mình đã bình tâm hơn không dày vò chính mình khi đang còn làm vợ chồng. Mong bạn bình tâm suy nghĩ thấu đáo. nếu có thể tha thứ được hãy tha thứ để chồng còn lối mở trong cuộc sống cho bạn một sự thảnh thơi trong tâm hồn. Còn nếu không thể tha thứ thì hãy quyết đoán để không tự giày vò chính mình như bây giờ, đồng thời cũng không để cho người ta cơ hội đổ lỗi rằng vì vợ con xa lánh mà chồng ngày càng tha hóa. Hãy khẳng định rằng hành động thế nào là từ nhận thức và nhân cách chính người đó. Đừng bao giờ đổ lỗi do ngoại cảnh
Giờ đây tôi hiểu rằng, ly hôn là ly hôn, phân chia tài sản là một án riêng không liên quan gì đến án ly hôn.
Sau thời gian dài không thấy chồng động tĩnh gì, bà mới tá hỏa ông đã có “quỹ dự phòng”.
Không có gió bão, sương muối, cây con chỉ èo uột bật gốc mà thôi.
Ngày còn nhỏ ở quê, mỗi khi trời bắt đầu nóng hừng hực báo hiệu đầu hè, lũ trẻ chúng tôi biết đã đến mùa trâm chín.
Một tuổi già hẳn nhiên sẽ có bệnh tật, yếu ớt, không còn thông tuệ, nhưng sợ nhất chính là nghĩ việc mình sẽ trở thành gánh nặng trong mắt con cái.
Khi chồng bạn bỏ đi, cả thế giới của bạn sụp đổ. Giữa cơn sang chấn ấy là những lời khuyên: “Tuyệt đối đừng quan tâm đến hắn ta”, “Chặn hết đi”...
Không thiếu thốn vật chất, nhưng nhiều người già hiện phải sống chung với nỗi cô đơn vì thiếu người để trò chuyện hằng ngày trong chính ngôi nhà của mình.
Có những chuyến đi không nhằm chinh phục một miền đất mới mà để níu giữ những khoảnh khắc bên cha mẹ.
Mỗi khi nhìn mặt nước xanh ngắt, tôi vẫn thấy một phần tuổi thơ mình còn đâu đó trong từng gợn sóng.
Nghịch cảnh có thể đẩy phụ nữ vào bế tắc, nhưng tình yêu con lại trở thành động lực thúc đẩy người mẹ trở thành một phiên bản mạnh mẽ hơn.
50 tuổi, tôi kết hôn lần 2 sau nhiều năm sống một mình, và chỉ sau 1 tháng, tôi lại ly hôn lần nữa.
Sau khi Báo Phụ nữ TPHCM đăng chuyên đề “Tự chủ tài chính để nhẹ gánh tuổi già”, nhiều bạn đọc bày tỏ sự đồng tình.
Ở tuổi 68, mang nhiều bệnh và trong tay chẳng còn chút tài sản, chỉ sống dựa vào con, nhiều lúc tôi nghĩ quẩn.
Quan điểm chọn chồng cho con gái của một bà mẹ đơn thân đang làm dấy lên cuộc tranh luận về tình yêu và tiền bạc trong hôn nhân.
Không ít người nhận ra việc “mình nói mà cha mẹ không nghe, chỉ nghe… đa cấp” lại xuất phát từ việc nói chưa đúng cách, thiếu tôn trọng cha mẹ.
Thời gian có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng thật lạ, nó lại bất lực trước một vài dòng chữ viết tay chân thành.
Nhớ sao những mùa hè bên ngoại cùng con mương nhỏ cất giữ cả một trời tuổi thơ.
Mẹ nói Châu ăn học cho lắm rồi đòi hỏi cao. Châu phải nhìn những người đàn bà ôm con chạy trốn khi bị chồng rượt đánh mới sáng mắt ra