Cách phi công Mỹ sống sót sau khi bị bắn rơi trong lãnh thổ đối phương

05/04/2026 - 18:45

PNO - Ngày 5/4, Chính phủ Mỹ cho biết đã giải cứu được phi công bị bắn rơi trong lãnh thổ Iran. Đó là cuộc đua với thời gian và kỹ năng sinh tồn của phi công cũng như sự chuyên nghiệp trong từng chi tiết của đội giải cứu. CNN đã phỏng vấn chuyên gia Mỹ về chương trình huấn luyện phi công để giúp phi công Mỹ có thể sống sót sau khi bị bắn hạ trong lãnh thổ đối phương và chờ đợi đội giải cứu.

Ẩn mình: Cuộc chiến của sự vô hình

Trong các căn cứ huấn luyện, trước khi được phép bay vào những nhiệm vụ nguy hiểm, phi công Mỹ phải trải qua chương trình SERE – một trong những khóa huấn luyện sinh tồn khắc nghiệt nhất thế giới. Ở đó, họ không học cách chiến đấu bằng vũ khí, mà học cách tồn tại khi không còn gì trong tay. Họ bị đặt vào những kịch bản gần như tuyệt vọng: lạc giữa rừng sâu, thiếu nước, thiếu thức ăn, bị truy đuổi, bị cô lập. Từng kỹ năng nhỏ nhất đều được rèn luyện đến mức trở thành phản xạ – bởi trong thực tế, không có thời gian để suy nghĩ quá lâu.

Vì thế, khi chạm đất, mọi thứ diễn ra gần như theo bản năng đã được lập trình sẵn. Họ nhanh chóng tháo dây dù, thu gom thiết bị, xóa dấu vết và rời khỏi điểm rơi. Họ biết rằng, trong những phút đầu tiên ấy, đối phương có thể đã bắt đầu truy tìm. Và họ cũng biết mình phải đi đâu: không phải về phía con đường dễ thấy nhất, mà là nơi khó bị phát hiện nhất.

Ảnh chụp màn hình tài khoản MXH của TT Mỹ Donald Trump thông báo đã giải cứu được phi công
Ảnh chụp màn hình tài khoản của TT Mỹ Donald Trump trên MXH Truth Social thông báo đã giải cứu được phi công

Sau khi sống sót qua những giờ đầu tiên, nhiệm vụ tiếp theo là không bị phát hiện. Phi công được dạy: Di chuyển vào ban đêm, hạn chế ban ngày; tránh tiếp xúc với người lạ; lợi dụng địa hình như rừng rậm, đồi núi để che chắn.

Trong nhiều trường hợp, họ phải nằm im hàng giờ, thậm chí hàng ngày, chỉ để tránh một cuộc tuần tra. Đó là một cuộc chiến không tiếng súng – nơi kiên nhẫn quan trọng hơn cả vũ khí.

Những ngày tiếp theo – nếu phải kéo dài – chính là lúc những gì đã học trong SERE trở nên vô cùng hữu ích. Họ không chỉ “biết” cách tìm nước, mà đã từng trải qua cảm giác khát đến mức phải chắt chiu từng giọt sương. Họ không chỉ “được dạy” cách chịu đựng cái lạnh, mà đã từng ngủ giữa rừng, để cơ thể quen với việc thiếu thốn. Họ học cách ăn những thứ tối giản nhất mà thiên nhiên cung cấp, học cách giữ năng lượng, học cách để tâm trí không gục ngã trước sự cô độc.

Họ được dạy cách đọc địa hình như một bản đồ sống: nơi nào có thể ẩn nấp, nơi nào dễ bị lộ. Họ học cách di chuyển mà không để lại dấu vết, cách hòa mình vào môi trường xung quanh đến mức gần như “biến mất”. Trong nhiều tình huống, sự sống còn không nằm ở việc chạy nhanh, mà ở việc biết khi nào phải đứng yên, khi nào phải kiên nhẫn chờ đợi.

Ngay cả việc liên lạc cũng không phải là hành động đơn giản. Trong huấn luyện, họ được dạy rằng mỗi tín hiệu phát ra đều có thể là con dao hai lưỡi. Vì vậy, họ học cách sử dụng thiết bị đúng lúc, đúng cách – đủ để lực lượng cứu hộ nhận ra, nhưng không quá nhiều để trở thành mục tiêu. Đó là một sự cân bằng mong manh, chỉ có thể đạt được bằng kỷ luật và kinh nghiệm được tích lũy từ huấn luyện.

Chờ giải cứu: Cuộc đua với thời gian

Ngay khi một phi công mất liên lạc, các đội tìm kiếm và cứu nạn chiến đấu (Combat Search and Rescue) sẽ được triển khai. Đây là một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất: Trực thăng phải bay vào vùng có hỏa lực địch; Lực lượng đặc nhiệm có thể phải đột nhập sâu vào lãnh thổ đối phương.

Với phi công dưới mặt đất, mỗi giờ trôi qua là một phép thử tâm lý. Họ phải giữ bình tĩnh, tiết kiệm năng lượng và tin rằng mình sẽ được tìm thấy. Và trước hết họ phải sống sót đủ lâu. Và “đủ lâu” ấy không phải là may mắn, mà là kết quả của từng giờ, từng ngày được chuẩn bị từ trước – từ những bài tập tưởng như khắc nghiệt, từ những lần bị đặt vào tình huống khó khăn nhất để học cách vượt qua.

Phi công Mỹ được huấn luyện sống sót trong rừng sâu. Ảnh: Quân đội Mỹ.
Phi công Mỹ được huấn luyện sống sót trong rừng sâu - Ảnh: Quân đội Mỹ.

Ngay cả trong kịch bản xấu nhất, khi bị bắt, họ cũng không hoàn toàn bị động. Chương trình huấn luyện đã chuẩn bị cho họ khả năng chịu đựng thẩm vấn, giữ kín thông tin, và nuôi dưỡng một điều quan trọng: ý chí chờ đợi cơ hội. Bởi với họ, sống sót không chỉ là giữ mạng sống, mà còn là giữ vững những gì mình đại diện.

Từ bầu trời rực lửa đến mặt đất đầy bất trắc, hành trình của một phi công sau khi bị bắn rơi không chỉ là câu chuyện về bản năng, mà là câu chuyện về sự chuẩn bị. Mỗi bước đi, mỗi quyết định, mỗi lần nín thở giữa im lặng – tất cả đều là kết quả của một quá trình huấn luyện kéo dài, lặng lẽ nhưng quyết liệt.

Và sau tất cả, điều giúp họ trở về không chỉ là những cánh trực thăng cứu hộ, mà là chính những gì đã được rèn giũa từ trước đó: khả năng tồn tại, trong hoàn cảnh mà sự sống trở nên mong manh nhất.

Chiều Xuân (theo CNN)

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI