PNO - Trong nhóm chat gia đình, hễ tôi lên tiếng hỏi thăm, cả khung chat bỗng im bặt rồi mọi người thản nhiên tiếp tục câu chuyện khác như thể tôi chưa từng hiện diện.
| Chia sẻ bài viết: |
Hải Oanh Cách đây 3 giờ
Giỗ ở xa không về được, góp 300 ngàn cũng bình thường, chẳng ít đâu. Cứ lễ nghĩa bày ra cho lắm xong người mất rồi đâu hưởng được nữa, toàn do người còn sống vẽ vời.
Diệu Linh Cách đây 3 giờ
Thương chị, xin được ôm chị một cái nhé. Cuộc đời này công bằng lắm, chị không được một tình thân trọn vẹn của nhà ngoại thì chị sẽ được bù đắp bằng chồng thương con ngoan. Cố lên nhé!
Hồng Nhung Cách đây 3 giờ
Sao lại có bố mẹ như thế được nhỉ? Chẳng nhẽ con gái không phải con, con nghèo thì không phải con mình à? Ngón tay có ngón dài ngón ngắn, sao lại cư xử thế với giọt máu của chính mình?
Ngọc Thu Cách đây 3 giờ
Ôi con gái tôi cũng lấy chồng xa, tôi thương con còn chẳng hết. Mình lớn tuổi nhưng vẫn còn sức khoẻ, tôi luôn cố gắng để không phải làm phiền tới con cái. Nước mắt chảy xuôi mà, mình sinh con ra nuôi con lớn là trách nhiệm của cha mẹ. Còn con cái khi trưởng thành chúng nó cũng phải như mình ngày đó, có trách nhiệm với chồng con chúng nó. Nợ đồng lần. Nuôi con đâu phải cầu mong báo đáp, con nó đâu được quyền chọn cha mẹ, chọn gia đình nó sinh ra đâu. Khi con tới với thế giới này hoàn toàn do chúng ta - người làm cha mẹ sắp đặt. Thế nên đừng yêu cầu, đòi hỏi con cái vì nếu con quá sức mà ảnh hưởng hạnh phúc riêng của nó thì người làm mẹ còn xót xa gấp bội. Tôi có tôi còn cho thêm con, chưa bao giờ tôi bắt con phải báo hiếu mình cả. Hiếu thuận là ở tấm lòng, chỉ cần con có thương mẹ cha, có nghĩ về, hỏi han chia sẻ là mãn nguyện.
Diệu Mai Cách đây 6 giờ
Cha mẹ đẻ mà cũng thật...thực dụng quá đi
Minh Như Cách đây 7 giờ
Nếu im lặng giúp bạn bớt đau, âu đây cũng là một cách sống thông minh đáng để chọn.
Tùng Cách đây 7 giờ
Bạn ơi, việc bạn giữ khoảng cách, tập trung vào cuộc sống riêng, không có nghĩa là bất hiếu. Trái lại, đó là cách bạn trưởng thành và bảo vệ tâm hồn, để không bị cuốn theo những tổn thương vô lý.
Yến Ngọc Cách đây 7 giờ
Đây không phải lỗi của bạn, bạn đã làm hết sức trong khả năng, nhưng xã hội nhỏ bé trong gia đình đôi khi lại khắc nghiệt hơn cả ngoài kia.
Trầm Cách đây 7 giờ
Cảm giác bị bỏ rơi ngay trong chính gia đình ruột thịt là một thứ đau khổ không lời nào tả hết. Không phải vì bạn nghèo, mà vì người ta đã dùng tiền để đo giá trị con người. Thật cay đắng khi sự quan tâm, sự hiện diện của bạn lại bị phớt lờ chỉ vì bạn không có nhiều để đóng góp. Coi như bạn xui khi lỡ sinh ra trong một gia đình như vậy đi!
Cưới nhau 5 năm, tôi mang tiếng có chồng thu nhập khá nhưng chưa bao giờ cầm được lương của chồng.
Trước đây, em từng đủ dũng cảm rời đi. Bây giờ, em cũng cần đủ kiên định để bước tới trọn vẹn hoặc dứt khoát đóng lại cánh cửa đó.
Dạy con trai cách nói lời từ chối một phụ nữ cũng quan trọng như việc dạy con cách ngỏ lời yêu.
Tủi thân mà nước mắt cứ chảy ngược vào trong, hóa ra đâu phải cứ cho đi, cứ thương là sẽ nhận lại sự quan tâm tương xứng.
Em không còn cảm xúc yêu thương với chồng nữa. Người ta không thể cứ mở lòng mãi với một người đã nhiều lần làm mình thất vọng.
Sống thử là để xem có hợp nhau không. Và hiện tại, chị đã có câu trả lời...
Trước khi kết hôn, tôi ước đi làm về có cơm canh nóng hổi, vợ đợi cửa. Thực tế ngược lại: tôi vừa làm đầu bếp, vừa làm người giúp việc.
Người ta đến với nhau để thấy nhẹ lòng hơn chứ không phải để học cách chịu đựng thêm một kiểu thiếu hụt khác.
Tiền vàng tích lũy không phải để cất trong két sắt mà để giúp cuộc sống của chúng ta lúc về già an toàn, thoải mái và dễ chịu.
Từ một hành động xuất phát từ sự quan tâm chân thành, tôi bỗng bị nhìn nhận như một kẻ làm màu trước tập thể.
Việc anh thường xuyên xa nhà không phải là lỗi nhưng chắc chắn sẽ để lại trong lòng vợ anh một khoảng trống rất lớn.
Nếu anh ấy thực sự thay đổi, thời gian sẽ đứng về phía anh ấy. Nếu không, chính thời gian cũng sẽ giúp chị nhìn ra rõ hơn về một con người.
Sở thích của tôi và vợ rất lệch pha. Tôi thèm sáng đạp xe cùng hội bạn, uống cà phê bàn thế sự nhưng vợ tôi muốn vợ chồng dính như sam.
Phía trước còn nhiều năm cuộc đời, đừng tự biến mình thành bà nội trợ không công, sống chung nhà với một người đàn ông phản bội và cạn kiệt cảm xúc.
Một mối quan hệ đúng sẽ không khiến em phải đứng yên lâu như vậy. Nó sẽ tiến tới hoặc kết thúc, chứ không kéo dài trong lặng lẽ và lưng chừng.
Tôi rủ em về sống chung và vẽ ra đủ thứ về viễn cảnh tương lai nhưng sau 2 tháng thì thấy ngột ngạt và mới biết mình chưa sẵn sàng.
Nghi ngờ chồng ghen tuông hoang tưởng, chị cần đưa đi khám để có kết luận chính thức từ bác sĩ chuyên khoa thay vì suy đoán.
Sự lệ thuộc của chồng cũ vào chị, dù vô tình hay có chủ ý, đều không phù hợp, không nên tiếp diễn.