Giá trị của tôi dừng lại ở con số 300 ngàn đồng

05/04/2026 - 10:00

PNO - Trong nhóm chat gia đình, hễ tôi lên tiếng hỏi thăm, cả khung chat bỗng im bặt rồi mọi người thản nhiên tiếp tục câu chuyện khác như thể tôi chưa từng hiện diện.

Ảnh minh hoạ: Freepik
Ảnh minh hoạ: Freepik

Lấy chồng xa, gia cảnh nhà chồng lại đông anh em, thiếu thốn đủ bề, vợ chồng tôi cứ mãi loay hoay trong vòng xoáy cơm áo gạo tiền. Tôi chưa bao giờ ngửa tay xin ai một đồng, cũng chưa từng làm phiền lòng cha mẹ ruột, vậy mà sự nghèo khó lại trở thành cái tội trong mắt những người ruột thịt. Trong nhóm chat gia đình, tôi như một bóng ma. Khi các anh chị khoe ảnh tiệc tùng, xe cộ, mọi người rôm rả chúc tụng. Nhưng chỉ cần tôi lên tiếng hỏi thăm, cả khung chat bỗng im bặt rồi mọi người thản nhiên tiếp tục câu chuyện khác như thể tin nhắn của tôi chưa từng hiện diện.

Đỉnh điểm là dịp giỗ ông nội vừa qua. Mẹ nhắn tin bảo các con đóng góp, các anh chị đều đồng loạt gửi ảnh chuyển khoản 1 triệu đồng. Vợ chồng tôi chắt bóp mãi mới gửi được 300 ngàn đồng kèm lời xin lỗi vì điều kiện eo hẹp. Cha mẹ tôi lần lượt "thả tim" xác nhận cho tất cả mọi người, trừ tôi. Cái màn hình lạnh lẽo không một phản hồi ấy khiến lòng tôi cay đắng tột cùng. Hóa ra trong chính gia đình mình, giá trị của một đứa con lại được cân đo đong đếm bằng con số trên biên lai chuyển khoản. Tôi cảm thấy tủi thân và lạc lõng đến mức chỉ muốn rời khỏi nhóm ấy ngay lập tức nhưng lại sợ mang tiếng là đứa con bất hiếu, tuyệt tình.

Tôi nên tiếp tục cố gắng hàn gắn và duy trì sự hiện diện của mình trong gia đình này hay nên chọn cách im lặng và sống cuộc đời riêng để bớt đau lòng?

Thúy Ngân

Bạn có nỗi niềm? Hãy viết thư tâm sự, chia sẻ tình huống khó khăn, những trăn trở đang đè nặng tâm trí bạn.

Bạn có kinh nghiệm sống? Hãy gửi những lời tư vấn, góc nhìn sáng suốt hoặc những lời động viên, chia sẻ cho các tình huống.

Mời bạn nhập câu hỏi hoặc lời tư vấn trong khung chat cuối bài rồi nhấn “Gửi bình luận”.

Ban Biên tập Báo Phụ nữ TPHCM

Chat với Hạnh Dung
Ý KIẾN BẠN ĐỌC(9)
  • Hải Oanh Cách đây 3 giờ

    Giỗ ở xa không về được, góp 300 ngàn cũng bình thường, chẳng ít đâu. Cứ lễ nghĩa bày ra cho lắm xong người mất rồi đâu hưởng được nữa, toàn do người còn sống vẽ vời.

  • Diệu Linh Cách đây 3 giờ

    Thương chị, xin được ôm chị một cái nhé. Cuộc đời này công bằng lắm, chị không được một tình thân trọn vẹn của nhà ngoại thì chị sẽ được bù đắp bằng chồng thương con ngoan. Cố lên nhé!

  • Hồng Nhung Cách đây 3 giờ

    Sao lại có bố mẹ như thế được nhỉ? Chẳng nhẽ con gái không phải con, con nghèo thì không phải con mình à? Ngón tay có ngón dài ngón ngắn, sao lại cư xử thế với giọt máu của chính mình?

  • Ngọc Thu Cách đây 3 giờ

    Ôi con gái tôi cũng lấy chồng xa, tôi thương con còn chẳng hết. Mình lớn tuổi nhưng vẫn còn sức khoẻ, tôi luôn cố gắng để không phải làm phiền tới con cái. Nước mắt chảy xuôi mà, mình sinh con ra nuôi con lớn là trách nhiệm của cha mẹ. Còn con cái khi trưởng thành chúng nó cũng phải như mình ngày đó, có trách nhiệm với chồng con chúng nó. Nợ đồng lần. Nuôi con đâu phải cầu mong báo đáp, con nó đâu được quyền chọn cha mẹ, chọn gia đình nó sinh ra đâu. Khi con tới với thế giới này hoàn toàn do chúng ta - người làm cha mẹ sắp đặt. Thế nên đừng yêu cầu, đòi hỏi con cái vì nếu con quá sức mà ảnh hưởng hạnh phúc riêng của nó thì người làm mẹ còn xót xa gấp bội. Tôi có tôi còn cho thêm con, chưa bao giờ tôi bắt con phải báo hiếu mình cả. Hiếu thuận là ở tấm lòng, chỉ cần con có thương mẹ cha, có nghĩ về, hỏi han chia sẻ là mãn nguyện.

  • Diệu Mai Cách đây 6 giờ

    Cha mẹ đẻ mà cũng thật...thực dụng quá đi

  • Minh Như Cách đây 7 giờ

    Nếu im lặng giúp bạn bớt đau, âu đây cũng là một cách sống thông minh đáng để chọn.

  • Tùng Cách đây 7 giờ

    Bạn ơi, việc bạn giữ khoảng cách, tập trung vào cuộc sống riêng, không có nghĩa là bất hiếu. Trái lại, đó là cách bạn trưởng thành và bảo vệ tâm hồn, để không bị cuốn theo những tổn thương vô lý.

  • Yến Ngọc Cách đây 7 giờ

    Đây không phải lỗi của bạn, bạn đã làm hết sức trong khả năng, nhưng xã hội nhỏ bé trong gia đình đôi khi lại khắc nghiệt hơn cả ngoài kia.

  • Trầm Cách đây 7 giờ

    Cảm giác bị bỏ rơi ngay trong chính gia đình ruột thịt là một thứ đau khổ không lời nào tả hết. Không phải vì bạn nghèo, mà vì người ta đã dùng tiền để đo giá trị con người. Thật cay đắng khi sự quan tâm, sự hiện diện của bạn lại bị phớt lờ chỉ vì bạn không có nhiều để đóng góp. Coi như bạn xui khi lỡ sinh ra trong một gia đình như vậy đi!

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI