Việc gì khó, có chị dâu!

26/08/2021 - 13:55

PNO - Những ngày dịch giã này, ba mẹ con tôi được chị bảo bọc, chăm sóc như những ngày tôi nằm ổ. Hai con tôi hay hỏi: “Sao mợ Bảy thương ba mẹ con mình dữ vậy mẹ?”

Dịch ập đến TP.HCM khi tôi đưa hai con gái về nghỉ hè ở quê ngoại An Giang. Tôi phân vân: đưa hai con về thành phố lúc này thì tội hai bé, vì con đang có mùa hè rộn ràng, tự do và an toàn ở quê. Ở lại quê thì công việc tôi bị ngưng trệ, mất thu nhập.

Trong lúc tôi bối rối, chị dâu tôi xuất hiện và nói: “Về nguy hiểm lắm. Ba mẹ con Út ở lại đi, có chị”. 

30 năm qua, câu “có chị” của chị dâu đã giúp tôi vượt qua nhiều khúc quanh, biến cố của cuộc đời. Chị về làm dâu lúc tôi đang học lớp 10. Chị làm cỏ, cắt lúa, chài cá, giăng câu đủ cả, trong khi chị chỉ hơn tôi hai tuổi. 

Nhớ lần đầu gặp chị, tôi bị giọng nói rổn rảng của chị đánh thức trong sáng sớm. Tôi quạu vì buổi ngủ nướng hiếm hoi vào cuối tuần bị phá tan. Vậy là tôi không ưa chị với lý do hết sức định kiến ở quê: chưa cưới mà cô dâu đã đến nhà chồng và nói chuyện om sòm, không giữ ý, chứng tỏ “cô dâu này không phải dạng vừa”. 

Tôi hình dung chị là người thô kệch, vô duyên… và tôi không muốn chị là chị dâu. Đến ngày đón dâu tôi mới gặp mặt chị. Tôi ngỡ ngàng trước một cô gái mặt mũi thanh tú, xinh đẹp, rạng rỡ, chứ không như tôi hình dung. Chị mặc áo dài đỏ, đầu đội khăn voan trắng, tay ôm bó huệ với nụ cười e ấp. 

“Có chị” mẹ con tôi ấm lòng biết bao
“Có chị” mẹ con tôi ấm lòng biết bao

Chị vào nhà tôi như cô Tấm bước ra từ truyện cổ tích. Ngày nào tôi đi học về, cơm canh dọn sẵn, quần áo tinh tươm, nhà cửa sạch loáng. Chị khéo léo, nhanh nhẹn và nấu ăn rất ngon. Cả xóm đều khen nhà má tôi có phước, được dâu vừa khéo bếp núc, vừa giỏi đồng áng.

Chị có tuổi thơ rất vất vả. Mới bảy, tám tuổi chị với ba đã bơi xuồng đi cắt cỏ cho bò ăn từ một, hai giờ sáng. Nửa đêm, chị với ba thức dậy dắt bò đi cày ruộng, nấu cơm, đưa cơm cho ba má.

Rồi cứ mỗi mùa lúa hai lượt, cha con chị lại lùa đàn bò ra vô từ huyện Chợ Mới đến huyện Thoại Sơn (An Giang), phải vượt con sông Hậu với vàm Chắc Cà Đao nước chảy xiết, đầy hiểm trở. Chị thương cha mẹ làm lụng vất vả nên nghỉ học sớm và vô ruộng sống.

Chị thành nông dân giỏi khi mới hơn 10 tuổi, biết sạ lúa, sạ phân, xịt thuốc, cắt lúa, giăng câu, kéo vó… Và làn da mặn mòi của chị cũng có từ những năm tháng bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. 

Vì chị giỏi và đẹp, nên một người quen đã mai mối cho anh trai tôi. Ba má tôi nghe kể ưng liền. Ba tôi vô ruộng, thấy chị khiêng máy bơm nước ra đồng và lái tắc ráng như trong phim - ba về nói “con nhỏ giỏi hơn đàn ông”. Hai bên “thả gà” cho tìm hiểu nhau và nay, tròn 30 năm chị thành chị dâu của tôi.

Các chị gái của tôi lần lượt lấy chồng, nên nghiễm nhiên tôi đã điền chị vào “ô chị gái”. Chị sống chân tình, không màu mè và điểm chung này đã kết chặt chị em tôi, xóa đi khoảng cách chị dâu em chồng. 

Khi tôi quyết định đi học bổ túc văn hóa sau bốn năm bỏ ngang lớp 11. Bao người ngăn cản, trong đó có cả người thân, vì lý lẽ “Người ta học chính quy còn đi bán khoai lang, chuối nướng. Cưng học bổ túc thì làm được gì?”. Ba má tôi lung lay. Nhưng chị dâu vẫn khẳng định chắc nịch: “Con tin Út sẽ thành tài”. 

Tôi thi đậu đại học và chuẩn bị lên TP.HCM học. Lại những rào cản khác khi lời ra tiếng vào “tật nguyền như tôi có học cũng chẳng làm được gì”.

Và mọi người thay gia đình tôi làm phép tính “đầu tư học đại học bốn năm, tốn bèo nhất 100 triệu đồng (năm 1996), tính ra là hơn 30 cây vàng, học ra đi làm nghề dạy học thì 30 năm chưa lấy lại vốn”. Tôi định bỏ cuộc, chị dỗ dành: “Út đi học đi, có gì còn có chị”. 

“Có chị” là mỗi lần ra bưu điện nhận tiền ba má gửi, tôi thường có thêm 100.000 - 200.000 đồng của chị hoặc chị Hai kèm dòng chữ: “Út ráng học nghen, thèm gì nhớ ăn nghen, đừng có lo gì hết. Thiếu có chị”. 

Trong suốt bốn năm học, tôi thường xuyên nhận được thư của chị. Những dòng chữ nguệch ngoạc, đầy lỗi chính tả và luôn mở đầu bằng câu: “Út khỏe không?”.

Những bức thư ngắn - để viết ra với chị còn cực hơn đi cắt 10 công lúa - nhưng gửi gắm bao yêu thương. Những dòng chữ đó an ủi, vỗ về tôi rất nhiều và là sức mạnh để tôi vượt qua những khó khăn, mặc cảm.

Khi tôi ra trường, chị mua cho tôi chiếc xe Wave mới toanh, thay cho chiếc xe cũ chị Hai cho. Khi tôi thực hiện chuyến công tác xa đầu tiên, chị chở tôi bằng xe máy từ An Giang qua Kiên Lương, Kiên Giang. Đường toàn ổ voi, ổ… khủng long, vắng tanh đến nỗi mà mỗi lần gặp một con chó hai chị em mừng húm reo lên: “Chó kìa, chó kìa”.

Tôi có tật, đi xe máy, nắng lên, gió mát là ngủ như bị đánh thuốc mê. Chị kéo hai tay tôi vòng ôm eo chị, đầu tôi gục hẳn vào lưng chị. Sợ tôi té, chốc chốc chị lay tay tôi: “Út, út, nhìn kìa, chỗ này đẹp quá!”. 

Tôi ráng rướn mắt, nhưng cũng toàn là cái nắng chói chang trên đồng lúa xanh bạt ngàn. Rồi chị tha tôi tới đường biên Campuchia bằng đường đồng vì theo chị “có nhiều cái hay để Út viết bài lắm”.

Tận mắt nhìn dòng người đánh hàng từ chợ Gò Tà Mâu (Campuchia) băng đồng về Việt Nam, tôi đã có bài phóng sự này và nó là dấu ấn để tôi trở thành phóng viên chính thức của một tờ báo lớn của thành phố. 

Chị dâu tôi (bên trái) và mẹ con tôi
Chị dâu tôi (bên trái) và mẹ con tôi

Khi tôi sinh con - sinh đôi, suốt bảy tháng nghỉ thai sản, một tay chị cơm nước, giặt giũ và bảo bọc cho ba mẹ con. Chị như người mẹ, sáng chị thức sớm giặt hai thau quần áo của ba mẹ con và cả nhà.

Sau đó, chị đi chợ, nấu ăn rồi nấu thuốc cho tôi xông hơ. Chị cùng chị Hai cũng chăm lo hơ cho hai bé. Chị chăm sóc tôi ân cần, chu đáo và bao dung như một người mẹ.

30 năm qua, mỗi khi tôi về quê, sáng - trước khi đi chợ, chị đều hỏi một câu giống nhau: “Hôm nay Út ăn món gì?”. Hiện tôi đã U50, nhưng chị vẫn chăm chút cho tôi như khi còn là cô nữ sinh lớp 10 hồi mới gặp chị.

Những ngày dịch giã này, ba mẹ con tôi được chị bảo bọc, chăm sóc như những ngày tôi nằm ổ. Hai con tôi hay hỏi: “Sao mợ Bảy thương ba mẹ con mình dữ vậy mẹ?”. “Có chị” mẹ con tôi ấm lòng biết bao… 

Thùy Dương

 
Array ( [news_id] => 1444184 [news_title] => Việc gì khó, có chị dâu! [news_title_seo] => Việc gì khó, có chị dâu! [news_supertitle] => [news_picture] => viec-gi-kho-co-chi-dau_1629820217.jpg [news_subcontent] => Những ngày dịch giã, ba mẹ con tôi được chị chăm sóc như những ngày tôi nằm ổ. Hai con tôi hay hỏi: “Sao mợ Bảy thương mình dữ vậy mẹ?” [news_subcontent_seo] => Những ngày dịch giã, ba mẹ con tôi được chị chăm sóc như những ngày tôi nằm ổ. Hai con tôi hay hỏi: “Sao mợ Bảy thương mình dữ vậy mẹ?” [news_headline] => Những ngày dịch giã này, ba mẹ con tôi được chị bảo bọc, chăm sóc như những ngày tôi nằm ổ. Hai con tôi hay hỏi: “Sao mợ Bảy thương ba mẹ con mình dữ vậy mẹ?” [news_content] =>

Dịch ập đến TP.HCM khi tôi đưa hai con gái về nghỉ hè ở quê ngoại An Giang. Tôi phân vân: đưa hai con về thành phố lúc này thì tội hai bé, vì con đang có mùa hè rộn ràng, tự do và an toàn ở quê. Ở lại quê thì công việc tôi bị ngưng trệ, mất thu nhập.

Trong lúc tôi bối rối, chị dâu tôi xuất hiện và nói: “Về nguy hiểm lắm. Ba mẹ con Út ở lại đi, có chị”. 

30 năm qua, câu “có chị” của chị dâu đã giúp tôi vượt qua nhiều khúc quanh, biến cố của cuộc đời. Chị về làm dâu lúc tôi đang học lớp 10. Chị làm cỏ, cắt lúa, chài cá, giăng câu đủ cả, trong khi chị chỉ hơn tôi hai tuổi. 

Nhớ lần đầu gặp chị, tôi bị giọng nói rổn rảng của chị đánh thức trong sáng sớm. Tôi quạu vì buổi ngủ nướng hiếm hoi vào cuối tuần bị phá tan. Vậy là tôi không ưa chị với lý do hết sức định kiến ở quê: chưa cưới mà cô dâu đã đến nhà chồng và nói chuyện om sòm, không giữ ý, chứng tỏ “cô dâu này không phải dạng vừa”. 

Tôi hình dung chị là người thô kệch, vô duyên… và tôi không muốn chị là chị dâu. Đến ngày đón dâu tôi mới gặp mặt chị. Tôi ngỡ ngàng trước một cô gái mặt mũi thanh tú, xinh đẹp, rạng rỡ, chứ không như tôi hình dung. Chị mặc áo dài đỏ, đầu đội khăn voan trắng, tay ôm bó huệ với nụ cười e ấp. 

“Có chị” mẹ con tôi ấm lòng biết bao
“Có chị” mẹ con tôi ấm lòng biết bao

Chị vào nhà tôi như cô Tấm bước ra từ truyện cổ tích. Ngày nào tôi đi học về, cơm canh dọn sẵn, quần áo tinh tươm, nhà cửa sạch loáng. Chị khéo léo, nhanh nhẹn và nấu ăn rất ngon. Cả xóm đều khen nhà má tôi có phước, được dâu vừa khéo bếp núc, vừa giỏi đồng áng.

Chị có tuổi thơ rất vất vả. Mới bảy, tám tuổi chị với ba đã bơi xuồng đi cắt cỏ cho bò ăn từ một, hai giờ sáng. Nửa đêm, chị với ba thức dậy dắt bò đi cày ruộng, nấu cơm, đưa cơm cho ba má.

Rồi cứ mỗi mùa lúa hai lượt, cha con chị lại lùa đàn bò ra vô từ huyện Chợ Mới đến huyện Thoại Sơn (An Giang), phải vượt con sông Hậu với vàm Chắc Cà Đao nước chảy xiết, đầy hiểm trở. Chị thương cha mẹ làm lụng vất vả nên nghỉ học sớm và vô ruộng sống.

Chị thành nông dân giỏi khi mới hơn 10 tuổi, biết sạ lúa, sạ phân, xịt thuốc, cắt lúa, giăng câu, kéo vó… Và làn da mặn mòi của chị cũng có từ những năm tháng bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. 

Vì chị giỏi và đẹp, nên một người quen đã mai mối cho anh trai tôi. Ba má tôi nghe kể ưng liền. Ba tôi vô ruộng, thấy chị khiêng máy bơm nước ra đồng và lái tắc ráng như trong phim - ba về nói “con nhỏ giỏi hơn đàn ông”. Hai bên “thả gà” cho tìm hiểu nhau và nay, tròn 30 năm chị thành chị dâu của tôi.

Các chị gái của tôi lần lượt lấy chồng, nên nghiễm nhiên tôi đã điền chị vào “ô chị gái”. Chị sống chân tình, không màu mè và điểm chung này đã kết chặt chị em tôi, xóa đi khoảng cách chị dâu em chồng. 

Khi tôi quyết định đi học bổ túc văn hóa sau bốn năm bỏ ngang lớp 11. Bao người ngăn cản, trong đó có cả người thân, vì lý lẽ “Người ta học chính quy còn đi bán khoai lang, chuối nướng. Cưng học bổ túc thì làm được gì?”. Ba má tôi lung lay. Nhưng chị dâu vẫn khẳng định chắc nịch: “Con tin Út sẽ thành tài”. 

Tôi thi đậu đại học và chuẩn bị lên TP.HCM học. Lại những rào cản khác khi lời ra tiếng vào “tật nguyền như tôi có học cũng chẳng làm được gì”.

Và mọi người thay gia đình tôi làm phép tính “đầu tư học đại học bốn năm, tốn bèo nhất 100 triệu đồng (năm 1996), tính ra là hơn 30 cây vàng, học ra đi làm nghề dạy học thì 30 năm chưa lấy lại vốn”. Tôi định bỏ cuộc, chị dỗ dành: “Út đi học đi, có gì còn có chị”. 

“Có chị” là mỗi lần ra bưu điện nhận tiền ba má gửi, tôi thường có thêm 100.000 - 200.000 đồng của chị hoặc chị Hai kèm dòng chữ: “Út ráng học nghen, thèm gì nhớ ăn nghen, đừng có lo gì hết. Thiếu có chị”. 

Trong suốt bốn năm học, tôi thường xuyên nhận được thư của chị. Những dòng chữ nguệch ngoạc, đầy lỗi chính tả và luôn mở đầu bằng câu: “Út khỏe không?”.

Những bức thư ngắn - để viết ra với chị còn cực hơn đi cắt 10 công lúa - nhưng gửi gắm bao yêu thương. Những dòng chữ đó an ủi, vỗ về tôi rất nhiều và là sức mạnh để tôi vượt qua những khó khăn, mặc cảm.

Khi tôi ra trường, chị mua cho tôi chiếc xe Wave mới toanh, thay cho chiếc xe cũ chị Hai cho. Khi tôi thực hiện chuyến công tác xa đầu tiên, chị chở tôi bằng xe máy từ An Giang qua Kiên Lương, Kiên Giang. Đường toàn ổ voi, ổ… khủng long, vắng tanh đến nỗi mà mỗi lần gặp một con chó hai chị em mừng húm reo lên: “Chó kìa, chó kìa”.

Tôi có tật, đi xe máy, nắng lên, gió mát là ngủ như bị đánh thuốc mê. Chị kéo hai tay tôi vòng ôm eo chị, đầu tôi gục hẳn vào lưng chị. Sợ tôi té, chốc chốc chị lay tay tôi: “Út, út, nhìn kìa, chỗ này đẹp quá!”. 

Tôi ráng rướn mắt, nhưng cũng toàn là cái nắng chói chang trên đồng lúa xanh bạt ngàn. Rồi chị tha tôi tới đường biên Campuchia bằng đường đồng vì theo chị “có nhiều cái hay để Út viết bài lắm”.

Tận mắt nhìn dòng người đánh hàng từ chợ Gò Tà Mâu (Campuchia) băng đồng về Việt Nam, tôi đã có bài phóng sự này và nó là dấu ấn để tôi trở thành phóng viên chính thức của một tờ báo lớn của thành phố. 

Chị dâu tôi (bên trái) và mẹ con tôi
Chị dâu tôi (bên trái) và mẹ con tôi

Khi tôi sinh con - sinh đôi, suốt bảy tháng nghỉ thai sản, một tay chị cơm nước, giặt giũ và bảo bọc cho ba mẹ con. Chị như người mẹ, sáng chị thức sớm giặt hai thau quần áo của ba mẹ con và cả nhà.

Sau đó, chị đi chợ, nấu ăn rồi nấu thuốc cho tôi xông hơ. Chị cùng chị Hai cũng chăm lo hơ cho hai bé. Chị chăm sóc tôi ân cần, chu đáo và bao dung như một người mẹ.

30 năm qua, mỗi khi tôi về quê, sáng - trước khi đi chợ, chị đều hỏi một câu giống nhau: “Hôm nay Út ăn món gì?”. Hiện tôi đã U50, nhưng chị vẫn chăm chút cho tôi như khi còn là cô nữ sinh lớp 10 hồi mới gặp chị.

Những ngày dịch giã này, ba mẹ con tôi được chị bảo bọc, chăm sóc như những ngày tôi nằm ổ. Hai con tôi hay hỏi: “Sao mợ Bảy thương ba mẹ con mình dữ vậy mẹ?”. “Có chị” mẹ con tôi ấm lòng biết bao… 

Thùy Dương

[news_source] => [news_tag] => chị dâu em chồng,em chồng chị dâu,tình cảm gia đình [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-08-24 22:49:07 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-08-26 13:55:07 [news_relate_news] => 97302,19018,90044, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 3105 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/viec-gi-kho-co-chi-dau-a1444184.html [tag] => chị dâu em chồngem chồng chị dâutình cảm gia đình [daynews2] => 2021-08-26 13:55 [daynews] => 26/08/2021 - 13:55 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    25-11-2021 12:00

    Tiền nhiều hay tiền ít không phải là yếu tố quyết định hạnh phúc của các cặp đôi. Mà cách chi tiêu, sử dụng đồng tiền mới là yếu tố tiên quyết.

  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.

  • Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    24-11-2021 06:06

    Mỗi lần chạm tay vào cành lan, cành hồng, lòng tôi biết ơn mẹ chồng vô cùng. Mẹ luôn chở che, yêu thương và dõi chúng tôi.

  • Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    23-11-2021 11:14

    Nếu sống bên cạnh người phụ nữ nhạy cảm mà người đàn ông không “bắt sóng” kịp thì hẳn nhiên sẽ phải hứng nhiều phiền phức.

  • Hai giờ cật lực tìm mẹ

    Hai giờ cật lực tìm mẹ

    23-11-2021 05:52

    Hai giờ cật lực tìm hiểu mẹ, tôi mới chạm đến mẹ ở vùng hiu quạnh, cô độc nhất và hiểu các con đã quăng vào mẹ những vết đau thế nào.

  • Chị tôi bao năm không yêu ai

    Chị tôi bao năm không yêu ai

    22-11-2021 17:45

    Nếu chị tôi chùn bước trước lời can gián có phần mai mỉa của hàng xóm hoặc nghiêng ngả trước bao ong bướm chắc gì chị được như hôm nay.

  • Chồng gọi vợ là gì?

    Chồng gọi vợ là gì?

    22-11-2021 11:49

    Có lần, người bạn sừng sộ trong cơn say khi vợ gọi điện thoại: “Mày gọi tao làm gì? Mày nghĩ mày là mẹ tao hay sao?”.

  • Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    22-11-2021 05:58

    Luật pháp đã tiến nhiều bước trong lộ trình bảo vệ quyền riêng tư của trẻ em Việt Nam, song thực tế vẫn còn cách rất xa các điều luật.

  • Mẹ già lo chuyện cuối đời

    Mẹ già lo chuyện cuối đời

    21-11-2021 17:34

    Cứ khéo léo khơi gợi để bố mẹ tỏ bày, cảm giác được chia sẻ giúp những người lớn tuổi thấy mình được con cái yêu thương, quan tâm chu đáo.

  • Hết dịch nộp đơn ly hôn

    Hết dịch nộp đơn ly hôn

    21-11-2021 10:38

    Đến khi người của tòa án gọi lên hòa giải, Đức mới biết việc đầu tiên Xuân làm khi thành phố mở cửa sau giãn cách là nộp đơn ly hôn.

  • Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    21-11-2021 05:55

    Nhìn bọn trẻ hái chòi mòi, chơi đùa, tôi tạm quên đi nỗi lo dịch bệnh và vẫn tin rằng cuộc sống bình thường sẽ sớm trở lại.

  • Vợ chồng là tài sản của nhau?

    Vợ chồng là tài sản của nhau?

    20-11-2021 18:09

    Vợ chồng có lúc được ví như là tài sản của nhau. Có khi tài sản giảm, có lúc tăng, tùy theo cách tiêu pha, tiết kiệm, vun đắp của đôi lứa.

  • Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    20-11-2021 14:26

    Một vài câu nói có thể tạo nên sự thay đổi mạnh mẽ của một con người. Cô đã cho tôi lời động viên đúng lúc...

  • Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    20-11-2021 11:15

    Có uất ức, có hơn thua cũng là chuyện thường - con người ai không vậy. Nhưng có cần không cần phơi ra nỗi khổ của mình hay không?

  • Ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

    Ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

    20-11-2021 05:40

    Bạn tôi rất mê nấu nướng, chị tôi lại cho chồng con ăn ngoài là chính. Vậy ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

  • Nợ mẹ từ miếng cơm ghế…

    Nợ mẹ từ miếng cơm ghế…

    19-11-2021 19:47

    Thời tôi còn nhỏ, nhà nghèo khó, con đông, để tiết kiệm lúa gạo dành ăn cho giáp vụ, ngày nào mẹ cũng cho cả nhà ăn cơm ghế (cơm độn).