Người phụ nữ ngừng chạy để làm mẹ

14/04/2016 - 10:27

PNO - Giá như tụi em có một đứa con, đêm kiếm tiền, ngày em luyện tập, rồi sẽ lại băng băng trên đường đua, mang huy chương về cho đất nước”.

Cô gái rụt rè mời chúng tôi mua vé số; tay trái chỉ còn mỏm cụt nhưng vẫn giúp được cô sắp xếp lại xấp vé số sau khi khách chọn. cô ít nói, gương mặt hơi buồn, thoăn thoắt trên chiếc xe đạp cũ tấp ra tấp vào các hàng quán, đám đông để mời khách mua… ít ai biết, cô là Đinh Thị Len, SN 1987, quê Thái Bình, từng là vận động viên (VĐV) của đoàn thể thao Người khuyết tật Việt Nam tham dự hai kỳ Asean Para Games 2011 và 2014, mang về nhiều tấm huy chương quý giá.

Ngừng chạy để làm mẹ

Một ngày của Len bắt đầu từ 16 giờ, đến đại lý vé số lấy 300 tờ và rong ruổi khắp các hàng quán trên đường Lê Văn Khương (Q.12), Đặng Thúc Vịnh (H.Hóc Môn) cho đến khi bán hết, lọc cọc đạp xe về, kết thúc một ngày mưu sinh. Nhịp sống quen thuộc này đã gắn với Len hơn bốn tháng nay, kể từ khi vợ chồng cô quyết định dắt díu nhau vào TP.HCM bắt đầu một hành trình mới: mưu sinh và tìm một đứa con.

Tôi theo Len đến nơi cô đang sống (ấp 7, xã Đông Thạnh, H.Hóc Môn, TP.HCM) - một căn phòng trọ cất trên khu đất chuẩn bị giải tỏa, chắp vá bằng những tấm tôn mục nát và vài tấm xốp trắng để ngăn cái nóng phương Nam hầm hập. Phòng trống hoác, không giường tủ, không đồ gia dụng, chỉ có duy nhất cái ti vi cũ đặt chông chênh trên chiếc ghế tre. Len phân bua: “Nóng nực tí nhưng được cái giá rẻ, cả tiền phòng và điện nước mỗi tháng chưa đến một triệu đồng, tiền kiếm được còn lại em dồn vào việc chạy chữa để tìm một đứa con".

Nguoi phu nu ngung chay de lam me
"Giá như tụi em có một đứa con, đêm kiếm tiền, ngày luyện tập, rồi sẽ băng băng trên đường đua..."

"Chúng em lấy nhau hai năm rồi”. Câu chuyện đang dang dở, bỗng nghe tiếng xe đạp thắng két trước phòng. Tôi nhìn ra, một người đàn ông gầy gò, đen nhẻm cười tươi, ú ớ chào khách. Len giải thích: “Chồng em. Anh bị câm điếc bẩm sinh, vất vả lắm mới được người ta cho phụ hồ, mới làm hơn nửa tháng, tranh thủ về nhà ăn cơm rồi đi làm tiếp”. Bữa trưa dọn ra, chỉ thấy hai trứng vịt luộc chấm nước mắm, tô canh bầu lõng bõng, hai vợ chồng cùng ăn, mồ hôi như tắm.

Cuộc sống đời thường khác xa với những hình ảnh của Đinh Thị Len khi được xướng tên trên bục vinh quang ở hai kỳ ASEAN Para Games, khiến chúng tôi nhói lòng. Những huy chương, những chiếc áo khoác, những bộ đồ mặc thi đấu vẫn được Len gìn giữ kỹ ở một góc phòng…

Khát khao trở lại đường đua

Lẽ nào Len vĩnh viễn rời đường đua? Không! Tôi đã thấy ánh mắt Len sáng lên khi kể về những ngày thi đấu, những khoảng thời gian tập trung cùng đội tuyển điền kinh người khuyết tật Việt Nam. Chồng Len cũng hào hứng, hãnh diện không kém. Anh hét to, thỉnh thoảng tranh chiếc điện thoại trên tay Len, ngón tay lướt liên tục trên màn hình để khoe những thành tích của vợ.

Những tiếng “ớ ơ ơ” liên tục phát ra, được Len phiên dịch “vợ tập thể lực”, “vợ đi nước ngoài”, “vợ chạy về nhì, về ba nè, rồi lãnh thưởng”. Tiếc là anh không biết chữ, không biết nói, lại không nghe được nên tôi cũng chẳng biết phải diễn đạt thế nào để anh hiểu: “Vợ anh rất giỏi! Tôi rất cảm phục. Hãy cố gắng vun đắp, rồi hai người sẽ ổn thôi!”.

Nhìn sang Len, thấy mắt cô ươn ướt. Len tâm sự: “Em vẫn khao khát được chạy trở lại, được đạt thành tích để thấy mình có ích. Em vẫn tham gia CLB Người khuyết tật trẻ TP.HCM, thỉnh thoảng vẫn đến gặp thầy và bạn bè cho đỡ nhớ. Bây giờ không dám chạy nhiều, phải dành thời gian kiếm tiền chữa bệnh hiếm muộn.

Giá như tụi em có một đứa con, đêm kiếm tiền, ngày em luyện tập, rồi sẽ lại băng băng trên đường đua, mang huy chương về cho đất nước”. Tiếng “giá như” của Len nghe sao chua xót quá. “Vừa kiếm tiền, em vừa có thể tập luyện vào buổi sáng?”. Len cười: “Không dám chị ạ, phải giữ gìn sức khỏe cho chuyện sinh đẻ. Lỡ có bầu mà tập thì còn gì...”.

Tôi rời nhà Len, vẫn ám ảnh mùi thuốc bắc nồng nặc trong căn phòng nóng bức, hình ảnh hai cái trứng vịt và nồi canh bầu lõng bõng. Rồi hình ảnh anh chồng gầy gò bên chiếc xe đạp cũ bị xẹp lốp. Xẹp lốp thôi mà hai vợ chồng cuống lên vì Len sợ chiều nay không có xe đi bán…

Thu Hồng

 
Array ( [news_id] => 91169 [news_title] => Người phụ nữ ngừng chạy để làm mẹ [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => Giá như tụi em có một đứa con, đêm kiếm tiền, ngày em luyện tập, rồi sẽ lại băng băng trên đường đua, mang huy chương về cho đất nước”. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Giá như tụi em có một đứa con, đêm kiếm tiền, ngày em luyện tập, rồi sẽ lại băng băng trên đường đua, mang huy chương về cho đất nước”. [news_content] =>

Cô gái rụt rè mời chúng tôi mua vé số; tay trái chỉ còn mỏm cụt nhưng vẫn giúp được cô sắp xếp lại xấp vé số sau khi khách chọn. cô ít nói, gương mặt hơi buồn, thoăn thoắt trên chiếc xe đạp cũ tấp ra tấp vào các hàng quán, đám đông để mời khách mua… ít ai biết, cô là Đinh Thị Len, SN 1987, quê Thái Bình, từng là vận động viên (VĐV) của đoàn thể thao Người khuyết tật Việt Nam tham dự hai kỳ Asean Para Games 2011 và 2014, mang về nhiều tấm huy chương quý giá.

Ngừng chạy để làm mẹ

Một ngày của Len bắt đầu từ 16 giờ, đến đại lý vé số lấy 300 tờ và rong ruổi khắp các hàng quán trên đường Lê Văn Khương (Q.12), Đặng Thúc Vịnh (H.Hóc Môn) cho đến khi bán hết, lọc cọc đạp xe về, kết thúc một ngày mưu sinh. Nhịp sống quen thuộc này đã gắn với Len hơn bốn tháng nay, kể từ khi vợ chồng cô quyết định dắt díu nhau vào TP.HCM bắt đầu một hành trình mới: mưu sinh và tìm một đứa con.

Tôi theo Len đến nơi cô đang sống (ấp 7, xã Đông Thạnh, H.Hóc Môn, TP.HCM) - một căn phòng trọ cất trên khu đất chuẩn bị giải tỏa, chắp vá bằng những tấm tôn mục nát và vài tấm xốp trắng để ngăn cái nóng phương Nam hầm hập. Phòng trống hoác, không giường tủ, không đồ gia dụng, chỉ có duy nhất cái ti vi cũ đặt chông chênh trên chiếc ghế tre. Len phân bua: “Nóng nực tí nhưng được cái giá rẻ, cả tiền phòng và điện nước mỗi tháng chưa đến một triệu đồng, tiền kiếm được còn lại em dồn vào việc chạy chữa để tìm một đứa con".

Nguoi phu nu ngung chay de lam me
"Giá như tụi em có một đứa con, đêm kiếm tiền, ngày luyện tập, rồi sẽ băng băng trên đường đua..."

"Chúng em lấy nhau hai năm rồi”. Câu chuyện đang dang dở, bỗng nghe tiếng xe đạp thắng két trước phòng. Tôi nhìn ra, một người đàn ông gầy gò, đen nhẻm cười tươi, ú ớ chào khách. Len giải thích: “Chồng em. Anh bị câm điếc bẩm sinh, vất vả lắm mới được người ta cho phụ hồ, mới làm hơn nửa tháng, tranh thủ về nhà ăn cơm rồi đi làm tiếp”. Bữa trưa dọn ra, chỉ thấy hai trứng vịt luộc chấm nước mắm, tô canh bầu lõng bõng, hai vợ chồng cùng ăn, mồ hôi như tắm.

Cuộc sống đời thường khác xa với những hình ảnh của Đinh Thị Len khi được xướng tên trên bục vinh quang ở hai kỳ ASEAN Para Games, khiến chúng tôi nhói lòng. Những huy chương, những chiếc áo khoác, những bộ đồ mặc thi đấu vẫn được Len gìn giữ kỹ ở một góc phòng…

Khát khao trở lại đường đua

Lẽ nào Len vĩnh viễn rời đường đua? Không! Tôi đã thấy ánh mắt Len sáng lên khi kể về những ngày thi đấu, những khoảng thời gian tập trung cùng đội tuyển điền kinh người khuyết tật Việt Nam. Chồng Len cũng hào hứng, hãnh diện không kém. Anh hét to, thỉnh thoảng tranh chiếc điện thoại trên tay Len, ngón tay lướt liên tục trên màn hình để khoe những thành tích của vợ.

Những tiếng “ớ ơ ơ” liên tục phát ra, được Len phiên dịch “vợ tập thể lực”, “vợ đi nước ngoài”, “vợ chạy về nhì, về ba nè, rồi lãnh thưởng”. Tiếc là anh không biết chữ, không biết nói, lại không nghe được nên tôi cũng chẳng biết phải diễn đạt thế nào để anh hiểu: “Vợ anh rất giỏi! Tôi rất cảm phục. Hãy cố gắng vun đắp, rồi hai người sẽ ổn thôi!”.

Nhìn sang Len, thấy mắt cô ươn ướt. Len tâm sự: “Em vẫn khao khát được chạy trở lại, được đạt thành tích để thấy mình có ích. Em vẫn tham gia CLB Người khuyết tật trẻ TP.HCM, thỉnh thoảng vẫn đến gặp thầy và bạn bè cho đỡ nhớ. Bây giờ không dám chạy nhiều, phải dành thời gian kiếm tiền chữa bệnh hiếm muộn.

Giá như tụi em có một đứa con, đêm kiếm tiền, ngày em luyện tập, rồi sẽ lại băng băng trên đường đua, mang huy chương về cho đất nước”. Tiếng “giá như” của Len nghe sao chua xót quá. “Vừa kiếm tiền, em vừa có thể tập luyện vào buổi sáng?”. Len cười: “Không dám chị ạ, phải giữ gìn sức khỏe cho chuyện sinh đẻ. Lỡ có bầu mà tập thì còn gì...”.

Tôi rời nhà Len, vẫn ám ảnh mùi thuốc bắc nồng nặc trong căn phòng nóng bức, hình ảnh hai cái trứng vịt và nồi canh bầu lõng bõng. Rồi hình ảnh anh chồng gầy gò bên chiếc xe đạp cũ bị xẹp lốp. Xẹp lốp thôi mà hai vợ chồng cuống lên vì Len sợ chiều nay không có xe đi bán…

Thu Hồng

[news_source] => [news_tag] => làm mẹ,mưu sinh,ASEAN Para Games,vận động viên Đinh Thị Len,hạnh phúc,Hôn nhân [news_status] => 6 [news_createdate] => 2016-04-14 10:27:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2016-04-14 10:27:00 [news_relate_news] => 29683,91151,91160 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/nep-nha/nguoi-phu-nu-ngung-chay-de-lam-me-72882/ [news_urlid] => 72882 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 701 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/nguoi-phu-nu-ngung-chay-de-lam-me-a91169.html [tag] => làm mẹmưu sinhASEAN Para Gamesvận động viên Đinh Thị Lenhạnh phúcHôn nhân [daynews2] => 2016-04-14 10:27 [daynews] => 14/04/2016 - 10:27 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Những thói quen nhỏ giữ tình yêu lớn

    Những thói quen nhỏ giữ tình yêu lớn

    02-12-2021 11:43

    Dưới đây là một số thói quen của các cặp đôi hạnh phúc. Bạn có thể áp dụng để thấu hiểu và gắn bó hơn nữa với người bạn đời.

  • Bà mẹ “bá đạo”

    Bà mẹ “bá đạo”

    02-12-2021 06:00

    Tôi có vài cách để lũ trẻ không chúi mũi vào các thiết bị thông minh vuốt vuốt xem xem cả ngày. Chúng còn gọi tôi là bà mẹ “bá đạo”.

  • Có thể yêu mà không ghen?

    Có thể yêu mà không ghen?

    01-12-2021 18:28

    Không phải chị không cảm nhận được sự chân thành của anh, nhưng sự quyến luyến người cũ dù với bất cứ lý do gì cũng khiến chị thấy bất an.

  • Đằng sau giận dữ

    Đằng sau giận dữ

    01-12-2021 10:16

    Làm sao để loại bỏ cảm xúc tiêu cực nếu vợ/chồng cứ đem đến những điều khiến ta phiền lòng?

  • Hoa nở trên bậc thềm

    Hoa nở trên bậc thềm

    01-12-2021 05:54

    Bây giờ là tháng Mười âm lịch, lại văng vẳng bên tai tôi lời dự báo “Áp thấp nhiệt đới có thể mạnh lên thành bão, gây mưa lũ khắp miền Trung”.

  • Chữa tật “thích là lấy”

    Chữa tật “thích là lấy”

    30-11-2021 17:37

    “Cứ chiều con, sẽ tạo thói quen thích gì được nấy, rồi lớn lên sinh tính tắt mắt, thấy cái gì thích là cầm về”. Vợ nói thế, và tôi phải nghe.

  • Chân thành ra đi còn hơn ở lại lừa dối

    Chân thành ra đi còn hơn ở lại lừa dối

    30-11-2021 12:49

    Người còn yêu sẽ níu kéo, kiểm soát người đã hết yêu. Và nếu người đã hết yêu tặc lưỡi thì cả hai sẽ sống tiếp một cuộc đời tẻ nhạt.

  • Lặn lội xa xứ một mình nuôi con

    Lặn lội xa xứ một mình nuôi con

    30-11-2021 06:00

    Nhiều bà mẹ đơn thân người Philippines đến Việt Nam sống và làm việc, phần lớn họ là giáo viên.

  • Rát mặt, chán ngán khi sống cùng... cái bật lửa

    Rát mặt, chán ngán khi sống cùng... cái bật lửa

    29-11-2021 17:39

    Mỗi lần mâu thuẫn lên đỉnh điểm, chị H. hạ quyết tâm “chuyến này nhất định ly hôn”, nhưng rồi đâu lại vào đó...

  • Dạy con bây giờ khó lắm thay

    Dạy con bây giờ khó lắm thay

    29-11-2021 10:42

    Câu "cha mẹ sinh con trời sinh tính" phải chăng để bào chữa cho sự bất lực của cha mẹ khi con cái không như mình muốn.

  • Người phải thay đổi là mẹ

    Người phải thay đổi là mẹ

    29-11-2021 05:47

    Tôi ly hôn, một mình nuôi con. Hà Nội, vừa rồi giãn cách nên tôi gửi con cho ông bà ngoại. Khi Hà Nội ổn định hơn, tôi về đón con.

  • Nỗi đau chạm đáy ắt sẽ bật lên

    Nỗi đau chạm đáy ắt sẽ bật lên

    28-11-2021 16:54

    Nỗi đau một khi chạm đáy ắt nó phải đi lên. Không một ai bất hạnh mãi nếu như bản thân họ thật sự mong mỏi hạnh phúc.

  • Sách nấu ăn châu Á của má chồng Tây

    Sách nấu ăn châu Á của má chồng Tây

    28-11-2021 10:08

    Tuần trước, sang thăm và phụ má chồng dọn nhà. Bà cho tôi một số sách nấu ăn còn mới để mang về.

  • Ở nhà với con thì làm gì cho hết ngày?

    Ở nhà với con thì làm gì cho hết ngày?

    28-11-2021 05:46

    “Ở nhà nuôi con, chơi với con thì làm gì cho hết ngày?”. Nhận xét này là của chung nhiều người, ngay cả chồng của bạn cũng nghĩ thế thôi.

  • Nếu chồng an phận, vợ nên vẫy vùng

    Nếu chồng an phận, vợ nên vẫy vùng

    27-11-2021 17:28

    Nếu lấy một người chồng không có chí tiến thủ, thì người vợ phải mạnh mẽ, chứ thỏa hiệp theo thì khổ cả đời?

  • Nỗi khổ cháy túi và chật nhà hậu "Black Friday"

    Nỗi khổ cháy túi và chật nhà hậu "Black Friday"

    27-11-2021 09:26

    Khi kinh tế khắp nơi bị ảnh hưởng nặng nề bởi đại dịch COVID-19, mua sắm vô tội vạ xem chừng có lỗi với những người đang gặp khó khăn hơn mình.

  • Ly thân vì "cô Vy"

    Ly thân vì "cô Vy"

    27-11-2021 05:44

    Không ai đoán trước ngày mình trở thành F, khi nào đụng độ với “cô Vy”. Các cuộc “ly thân tình thế” đã xảy ra dưới nhiều mái nhà.

  • Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    26-11-2021 18:09

    Đàn ông từ cổ chí kim tưởng rằng chỉ đàn bà phức tạp mới khiến đàn ông khốn khổ. Tôi xin dâng hiến câu chuyện về bà vợ Bao Thanh Thiên này!