Ngẫm nghĩ lúc ru con

07/04/2019 - 17:00

PNO - Đến một ngày, ngày cực kỳ đẹp trời, suy nghĩ ấy… đột ngột thay đổi cái xoạch. Ấy là lúc các đấng mày râu… đưa vợ đi đẻ.

1.

Khi hay tin bạn vừa có con đầu lòng, nhà biên kịch Đoàn Tuấn đã điện thoại chung vui và tâm tình: “Từ đây, bạn có dịp trải nghiệm cảm giác như bao người khác”. Cảm giác ấy là gì? Thật khó có thể trình bày một cách mạch lạc, đầy đủ. Đơn giản, chỉ vì anh đang chập chững bước từng bước đầu tiên. Chẳng khác gì một người đang bắt đầu tận mắt nhìn thấy hạt mầm đã trổ, mơn mởn lá xanh và từng ngày nâng niu, chăm chút bằng tất cả lòng thành. Rồi ngày sau sẽ thế nào? Câu hỏi này những ai đang là “lính phòng không” đã có bao giờ nghĩ đến?

Ngam nghi luc ru con

2.

Thì đấy, hãy nghĩ lại xem, có phải thời trai trẻ, lúc còn hừng hực máu nóng, họ những tưởng chỉ cần co chân nhảy một phát là có thể chạm đến trời và trên tay hái đầy mây trắng; những tưởng chỉ cần há miệng ra có thể nốc cạn mọi suối sông trên cõi nhân gian. Và đáng thương thay, cũng đáng yêu thay, họ đã mơ mơ màng màng: Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất/ Không có chi bè bạn nối cùng ta/ Bởi ghen trời, ta ngạo nghễ xông pha/ Lên vút thẳm, đứng trên nghìn đỉnh núi (Xuân Diệu). Ảo tưởng (hay mộng tưởng?) này rất cần cho người trẻ tuổi.

Đã trẻ thì phải có ước mơ. Có ước mơ mới có hành động. Hành động nào lại không có trở lực chông gai, khó khăn phía trước? Với tuổi trẻ, họ sẵn sàng đối mặt, không nản chí. Sở dĩ thế, vì bấy giờ họ không bị ràng buộc nào cả, ít ra so với những ai đã có vợ con. 

Nói gọn một lời rằng, cái thời trai trẻ ấy, nhiều đấng “nam nhi chi chí” đã nghĩ mình: Thông minh nhất nam tử/ Yếu vi thiên hạ kỳ. Thông minh đã đành, nhưng mình phải có gì khác hơn thiên hạ chứ. Ôi! Tuyệt vời cho khát vọng tuổi trẻ. Đã thế, họ còn nghĩ rằng, sau này, cưới vợ sinh con thì ngay cả con mình cũng vậy. Ắt phải là bậc kỳ tài trong thiên hạ, thậm chí còn phải hơn cả mình nữa. Con hơn cha là nhà có phúc. Do nghĩ như thế nên không ít phụ huynh kỳ vọng vào con. Họ nghĩ rằng, những gì mình đã làm, con mình sẽ là người nối tiếp rực rỡ hơn, hoành tráng hơn; những gì mình chưa làm xong, con mình sẽ gánh lấy và hoàn thành phận sự vẻ vang ấy.  

Thế nhưng đến một ngày, ngày cực kỳ đẹp trời, suy nghĩ ấy… đột ngột thay đổi cái xoạch. 

Ấy là lúc các đấng mày râu… đưa vợ đi đẻ. Lúc thấp thỏm đợi ngoài phòng chờ, họ nghĩ như đã từng nghĩ như trên? Không hề. Dù có là gì thì suy nghĩ của họ vào khoảnh khắc thiêng liêng ấy đều giống y chang nhau: “Mẹ tròn con vuông”. Được thế là một diễm phúc. Ừ, thì cứ cho là thế. Nhưng rồi, biết đâu khi ẵm bồng lấy hình hài bé bỏng trên tay là của mình, chắc chắn của mình thì kỳ vọng “yếu vi thiên hạ kỳ” lại trỗi dậy? Hầu hết thay đổi hẳn mục tiêu chỉ vì ý thức về phận sự làm cha, làm chồng dần dần choáng ngợp trong tâm tưởng. 

Nhiều người thời trai trẻ đã từng say đắm, hào hứng tán thành, trong đó có anh. Suy nghĩ ấy, bây giờ thế nào? Vẫn thế nhưng không còn là mối quan tâm như trước nữa. Nào riêng gì anh, nhiều người cũng đồng cảnh ngộ. Mối quan tâm của họ đã thu hẹp lại trong một tầm tay. Tầm tay ấy chỉ từ anh đến hình hài bé bỏng đang nằm trong nôi oe oe từng ngày. Trước kia, anh những ngóng nhìn ra chín ngàn thế giới, bây giờ, chỉ nhìn vào sự sống của chính anh đã tượng hình tiếng khóc rôm rả từng ngày bồng bế trên tay. 

Thế đấy, nói thật anh rất khâm phục và ngưỡng mộ những ai vừa lo toan mái ấm, vừa vươn cánh tay phụng sự cộng đồng, dám hy sinh thân mình, hạnh phúc riêng tư vì nghĩa lớn. Tinh thần nghĩa hiệp này, thời nào cũng quý. Họ vẫn nuôi lấy ước mơ đầu đời, không bỏ cuộc nửa chừng. Trong khi đó, biết bao nhiêu người, trong đó có anh, nay đã nhạt dần suy nghĩ của thời trẻ: “Yếu vi thiên hạ kỳ”. 

Rõ ràng, một khi có vợ, nói đúng hơn là lúc có con, người ta sẽ khác xưa nhiều lắm.

Ngam nghi luc ru con
 

3.

Khác thế nào? 

Mỗi người sẽ có câu trả lời. Với anh, đơn giản rằng thật ra… không gì khác. Vì rằng, bất kỳ phụ huynh nào một khi đã tạo dựng được mái ấm bình yên, an lành, nuôi con khỏe dạy con ngoan, với họ đã là một kỳ tích. Ừ, bình thường đấy nhưng ấy thế, chỉ xin nói rằng, những “nợ tang bồng, xông pha bút trận, gắng gỏi kiếm cung…” đã từng canh cánh thời trẻ, so ra nhọc nhằn ấy cũng chẳng là “cái đinh” gì đâu. 

Mà này, có phải một trong những yếu tố tạo nên niềm vui sống vẫn là hài lòng với những gì đang có? Đúng thế, chẳng việc gì phải so sánh với ai khác. Trong cõi trời đất mênh mông vô cùng, rộng lớn vô tận thì mỗi người có một lựa chọn lấy sự hài lòng, có thể người này khác người kia. Không sao cả. Với anh, cũng như các bậc phụ huynh khác, một khi được trải nghiệm cảm giác lúc có con thì cũng chính “yếu vi thiên hạ kỳ”. 

Lê Minh Quốc

 
Array ( [news_id] => 130811 [news_title] => Ngẫm nghĩ lúc ru con [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 153819_14-shutterstock-1034137159-22349255.jpg [news_subcontent] => Đến một ngày, ngày cực kỳ đẹp trời, suy nghĩ ấy… đột ngột thay đổi cái xoạch. Ấy là lúc các đấng mày râu… đưa vợ đi đẻ. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Đến một ngày, ngày cực kỳ đẹp trời, suy nghĩ ấy… đột ngột thay đổi cái xoạch. Ấy là lúc các đấng mày râu… đưa vợ đi đẻ. [news_content] =>

1.

Khi hay tin bạn vừa có con đầu lòng, nhà biên kịch Đoàn Tuấn đã điện thoại chung vui và tâm tình: “Từ đây, bạn có dịp trải nghiệm cảm giác như bao người khác”. Cảm giác ấy là gì? Thật khó có thể trình bày một cách mạch lạc, đầy đủ. Đơn giản, chỉ vì anh đang chập chững bước từng bước đầu tiên. Chẳng khác gì một người đang bắt đầu tận mắt nhìn thấy hạt mầm đã trổ, mơn mởn lá xanh và từng ngày nâng niu, chăm chút bằng tất cả lòng thành. Rồi ngày sau sẽ thế nào? Câu hỏi này những ai đang là “lính phòng không” đã có bao giờ nghĩ đến?

Ngam nghi luc ru con

2.

Thì đấy, hãy nghĩ lại xem, có phải thời trai trẻ, lúc còn hừng hực máu nóng, họ những tưởng chỉ cần co chân nhảy một phát là có thể chạm đến trời và trên tay hái đầy mây trắng; những tưởng chỉ cần há miệng ra có thể nốc cạn mọi suối sông trên cõi nhân gian. Và đáng thương thay, cũng đáng yêu thay, họ đã mơ mơ màng màng: Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất/ Không có chi bè bạn nối cùng ta/ Bởi ghen trời, ta ngạo nghễ xông pha/ Lên vút thẳm, đứng trên nghìn đỉnh núi (Xuân Diệu). Ảo tưởng (hay mộng tưởng?) này rất cần cho người trẻ tuổi.

Đã trẻ thì phải có ước mơ. Có ước mơ mới có hành động. Hành động nào lại không có trở lực chông gai, khó khăn phía trước? Với tuổi trẻ, họ sẵn sàng đối mặt, không nản chí. Sở dĩ thế, vì bấy giờ họ không bị ràng buộc nào cả, ít ra so với những ai đã có vợ con. 

Nói gọn một lời rằng, cái thời trai trẻ ấy, nhiều đấng “nam nhi chi chí” đã nghĩ mình: Thông minh nhất nam tử/ Yếu vi thiên hạ kỳ. Thông minh đã đành, nhưng mình phải có gì khác hơn thiên hạ chứ. Ôi! Tuyệt vời cho khát vọng tuổi trẻ. Đã thế, họ còn nghĩ rằng, sau này, cưới vợ sinh con thì ngay cả con mình cũng vậy. Ắt phải là bậc kỳ tài trong thiên hạ, thậm chí còn phải hơn cả mình nữa. Con hơn cha là nhà có phúc. Do nghĩ như thế nên không ít phụ huynh kỳ vọng vào con. Họ nghĩ rằng, những gì mình đã làm, con mình sẽ là người nối tiếp rực rỡ hơn, hoành tráng hơn; những gì mình chưa làm xong, con mình sẽ gánh lấy và hoàn thành phận sự vẻ vang ấy.  

Thế nhưng đến một ngày, ngày cực kỳ đẹp trời, suy nghĩ ấy… đột ngột thay đổi cái xoạch. 

Ấy là lúc các đấng mày râu… đưa vợ đi đẻ. Lúc thấp thỏm đợi ngoài phòng chờ, họ nghĩ như đã từng nghĩ như trên? Không hề. Dù có là gì thì suy nghĩ của họ vào khoảnh khắc thiêng liêng ấy đều giống y chang nhau: “Mẹ tròn con vuông”. Được thế là một diễm phúc. Ừ, thì cứ cho là thế. Nhưng rồi, biết đâu khi ẵm bồng lấy hình hài bé bỏng trên tay là của mình, chắc chắn của mình thì kỳ vọng “yếu vi thiên hạ kỳ” lại trỗi dậy? Hầu hết thay đổi hẳn mục tiêu chỉ vì ý thức về phận sự làm cha, làm chồng dần dần choáng ngợp trong tâm tưởng. 

Nhiều người thời trai trẻ đã từng say đắm, hào hứng tán thành, trong đó có anh. Suy nghĩ ấy, bây giờ thế nào? Vẫn thế nhưng không còn là mối quan tâm như trước nữa. Nào riêng gì anh, nhiều người cũng đồng cảnh ngộ. Mối quan tâm của họ đã thu hẹp lại trong một tầm tay. Tầm tay ấy chỉ từ anh đến hình hài bé bỏng đang nằm trong nôi oe oe từng ngày. Trước kia, anh những ngóng nhìn ra chín ngàn thế giới, bây giờ, chỉ nhìn vào sự sống của chính anh đã tượng hình tiếng khóc rôm rả từng ngày bồng bế trên tay. 

Thế đấy, nói thật anh rất khâm phục và ngưỡng mộ những ai vừa lo toan mái ấm, vừa vươn cánh tay phụng sự cộng đồng, dám hy sinh thân mình, hạnh phúc riêng tư vì nghĩa lớn. Tinh thần nghĩa hiệp này, thời nào cũng quý. Họ vẫn nuôi lấy ước mơ đầu đời, không bỏ cuộc nửa chừng. Trong khi đó, biết bao nhiêu người, trong đó có anh, nay đã nhạt dần suy nghĩ của thời trẻ: “Yếu vi thiên hạ kỳ”. 

Rõ ràng, một khi có vợ, nói đúng hơn là lúc có con, người ta sẽ khác xưa nhiều lắm.

Ngam nghi luc ru con
 

3.

Khác thế nào? 

Mỗi người sẽ có câu trả lời. Với anh, đơn giản rằng thật ra… không gì khác. Vì rằng, bất kỳ phụ huynh nào một khi đã tạo dựng được mái ấm bình yên, an lành, nuôi con khỏe dạy con ngoan, với họ đã là một kỳ tích. Ừ, bình thường đấy nhưng ấy thế, chỉ xin nói rằng, những “nợ tang bồng, xông pha bút trận, gắng gỏi kiếm cung…” đã từng canh cánh thời trẻ, so ra nhọc nhằn ấy cũng chẳng là “cái đinh” gì đâu. 

Mà này, có phải một trong những yếu tố tạo nên niềm vui sống vẫn là hài lòng với những gì đang có? Đúng thế, chẳng việc gì phải so sánh với ai khác. Trong cõi trời đất mênh mông vô cùng, rộng lớn vô tận thì mỗi người có một lựa chọn lấy sự hài lòng, có thể người này khác người kia. Không sao cả. Với anh, cũng như các bậc phụ huynh khác, một khi được trải nghiệm cảm giác lúc có con thì cũng chính “yếu vi thiên hạ kỳ”. 

Lê Minh Quốc

[news_source] => [news_tag] => lần đầu làm cha,ru con ngủ,đưa vợ đi đẻ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2019-04-07 17:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2019-04-07 17:00:00 [news_relate_news] => 124031,130796,130797 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/hon-nhan-gia-dinh/ngam-nghi-luc-ru-con-153819/ [news_urlid] => 153819 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 782 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/ngam-nghi-luc-ru-con-a130811.html [tag] => lần đầu làm charu con ngủđưa vợ đi đẻ [daynews2] => 2019-04-07 17:00 [daynews] => 07/04/2019 - 17:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.