Năm nay con không về giỗ ba

07/07/2021 - 16:24

PNO - Rồi một ngày, khi kể cho ai nghe những mẩu chuyện này, tôi phải bắt đầu bằng mấy chữ: “Hồi đó, hồi ba còn sống...”.

Nhớ hồi khoảng bảy tuổi, tôi có đôi dép mới, ba hỏi: “Sao dép con không lành trơn mà lại có nhiều lỗ nhỏ?”. Tôi nhăn trán suy nghĩ và nói: “Chắc người ta làm dép có nhiều lỗ hình bông hoa cho đẹp”.

Ba hỏi: “Còn lý do gì nữa?”. “Dạ chắc là để... gió luồn vào cho mát chân đó ba”, tôi trả lời. “Còn gì nữa không?”, ba vẫn hỏi, tôi chịu, không nghĩ ra. 

Sáng sớm hôm sau, vừa ngủ dậy, tôi nhào lại bên ba trả lời tiếp: “Còn để đỡ tốn nhựa sản xuất dép nữa ba, nên giá cũng rẻ hơn chút. Còn để giúp phân biệt người mang dép là con gái hay con trai nữa ba”.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Ba khen câu trả lời hay và bảo ráng tập tìm thêm ý như vậy, lớn lên sẽ học giỏi văn. Nhưng ba có lưu ý nhỏ: “Mai mốt đừng nhào vào người ba hay bất cứ ông nào lúc ổng đang... cạo râu!”. 

Năm 14 tuổi, tôi đi kéo lưới với ba, không may đạp trúng lưỡi hái nằm sẵn dưới bùn. Máu từ bàn chân tuôn ra nhiều. Ba hốt hoảng bỏ lưới, trèo lên bờ hái đọt chuối non nhai đắp vào vết thương. Thường ba chậm chạp rề rà mà sao lúc đó ba thần tốc dữ.

Máu rỉ rả, trôi cả lớp “thần dược” đọt chuối. Ba vừa ôm lưới, vừa ôm nồi cá kéo được, nói tôi leo lên lưng ba cõng về. Tôi không chịu cho ba cõng, quyết tự lội ruộng băng đồng về, bùn ngập cả vết thương.

Với mớ tôm cá ăn hằng ngày, ba cứ dành phần mấy loại cá “hiền hiền” cho tôi. “Con đừng ăn đồ phong ngứa, con gái mà để bàn chân lồi thịt như cái núi lửa xấu lắm!” - ba dặn.

Sau này ba bị bệnh, thở khó khăn, tôi đỡ ba ngồi dậy cho dễ thở. Hai cha con nói chuyện xuyên đêm. Tôi thử hỏi: “Ba thấy tính tình của con sao?”. Ba nói: “Trung thành, trung thực, tốt bụng”.

Tôi giỡn: “Ủa! Thường người ta khen mấy chú chó trung thành với chủ, giờ ba nói con trung thành, tự nhiên con có cảm giác sao mình giống chú chó cưng vầy nè? À mà tính tình của con còn có điểm gì nữa hả ba? Ba tìm thêm ý đi, mai mốt mới viết văn hay được chứ!”.

Ba im lặng hồi lâu, cố cho qua cơn thở ngặt, nói: “Nhiêu đó đủ rồi”. Ba tôi tai biến đã 12 năm, mắc nhiều bệnh, đầu óc nhớ quên lẫn lộn mà nhận xét con gái cũng... trúng ghê.

Rồi một ngày, khi kể cho ai nghe những mẩu chuyện này, tôi phải bắt đầu bằng mấy chữ: “Hồi đó, hồi ba còn sống...”.

Như hôm nay, ngoài kia lực lượng chức năng nỗ lực chống chọi với dịch bệnh, tôi không có chuyên môn gì để trực tiếp chung tay, chỉ ngồi ngoan trong nhà, kể cho các con nghe chuyện thời thơ ấu của mình, chuyện hồi xưa ông ngoại…

Cơn mưa nặng hạt ập đến, nhắc sắp tới ngày giỗ ba ở quê nhà. Buổi chiều ngày giỗ ba hằng năm thường mưa nên mẹ tôi lăng xăng chuẩn bị sẵn đồ ăn cho các con sớm quay về thành phố.

Tôi gọi điện thoại cho mẹ, gửi nén hương lòng cho ba, năm nay vì COVID-19, gia đình nhỏ của con không về được… 

Tô Diệu Hiền

 
Array ( [news_id] => 1439290 [news_title] => Năm nay con không về giỗ ba [news_title_seo] => Năm nay con không về giỗ ba [news_supertitle] => [news_picture] => nam-nay-con-khong-ve-gio-ba_1591625646576.jpg [news_subcontent] => Rồi một ngày, khi kể cho ai nghe những mẩu chuyện này, tôi phải bắt đầu bằng mấy chữ: “Hồi đó, hồi ba còn sống...”. [news_subcontent_seo] => Rồi một ngày, khi kể cho ai nghe những mẩu chuyện này, tôi phải bắt đầu bằng mấy chữ: “Hồi đó, hồi ba còn sống...”. [news_headline] => Rồi một ngày, khi kể cho ai nghe những mẩu chuyện này, tôi phải bắt đầu bằng mấy chữ: “Hồi đó, hồi ba còn sống...”. [news_content] =>

Nhớ hồi khoảng bảy tuổi, tôi có đôi dép mới, ba hỏi: “Sao dép con không lành trơn mà lại có nhiều lỗ nhỏ?”. Tôi nhăn trán suy nghĩ và nói: “Chắc người ta làm dép có nhiều lỗ hình bông hoa cho đẹp”.

Ba hỏi: “Còn lý do gì nữa?”. “Dạ chắc là để... gió luồn vào cho mát chân đó ba”, tôi trả lời. “Còn gì nữa không?”, ba vẫn hỏi, tôi chịu, không nghĩ ra. 

Sáng sớm hôm sau, vừa ngủ dậy, tôi nhào lại bên ba trả lời tiếp: “Còn để đỡ tốn nhựa sản xuất dép nữa ba, nên giá cũng rẻ hơn chút. Còn để giúp phân biệt người mang dép là con gái hay con trai nữa ba”.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Ba khen câu trả lời hay và bảo ráng tập tìm thêm ý như vậy, lớn lên sẽ học giỏi văn. Nhưng ba có lưu ý nhỏ: “Mai mốt đừng nhào vào người ba hay bất cứ ông nào lúc ổng đang... cạo râu!”. 

Năm 14 tuổi, tôi đi kéo lưới với ba, không may đạp trúng lưỡi hái nằm sẵn dưới bùn. Máu từ bàn chân tuôn ra nhiều. Ba hốt hoảng bỏ lưới, trèo lên bờ hái đọt chuối non nhai đắp vào vết thương. Thường ba chậm chạp rề rà mà sao lúc đó ba thần tốc dữ.

Máu rỉ rả, trôi cả lớp “thần dược” đọt chuối. Ba vừa ôm lưới, vừa ôm nồi cá kéo được, nói tôi leo lên lưng ba cõng về. Tôi không chịu cho ba cõng, quyết tự lội ruộng băng đồng về, bùn ngập cả vết thương.

Với mớ tôm cá ăn hằng ngày, ba cứ dành phần mấy loại cá “hiền hiền” cho tôi. “Con đừng ăn đồ phong ngứa, con gái mà để bàn chân lồi thịt như cái núi lửa xấu lắm!” - ba dặn.

Sau này ba bị bệnh, thở khó khăn, tôi đỡ ba ngồi dậy cho dễ thở. Hai cha con nói chuyện xuyên đêm. Tôi thử hỏi: “Ba thấy tính tình của con sao?”. Ba nói: “Trung thành, trung thực, tốt bụng”.

Tôi giỡn: “Ủa! Thường người ta khen mấy chú chó trung thành với chủ, giờ ba nói con trung thành, tự nhiên con có cảm giác sao mình giống chú chó cưng vầy nè? À mà tính tình của con còn có điểm gì nữa hả ba? Ba tìm thêm ý đi, mai mốt mới viết văn hay được chứ!”.

Ba im lặng hồi lâu, cố cho qua cơn thở ngặt, nói: “Nhiêu đó đủ rồi”. Ba tôi tai biến đã 12 năm, mắc nhiều bệnh, đầu óc nhớ quên lẫn lộn mà nhận xét con gái cũng... trúng ghê.

Rồi một ngày, khi kể cho ai nghe những mẩu chuyện này, tôi phải bắt đầu bằng mấy chữ: “Hồi đó, hồi ba còn sống...”.

Như hôm nay, ngoài kia lực lượng chức năng nỗ lực chống chọi với dịch bệnh, tôi không có chuyên môn gì để trực tiếp chung tay, chỉ ngồi ngoan trong nhà, kể cho các con nghe chuyện thời thơ ấu của mình, chuyện hồi xưa ông ngoại…

Cơn mưa nặng hạt ập đến, nhắc sắp tới ngày giỗ ba ở quê nhà. Buổi chiều ngày giỗ ba hằng năm thường mưa nên mẹ tôi lăng xăng chuẩn bị sẵn đồ ăn cho các con sớm quay về thành phố.

Tôi gọi điện thoại cho mẹ, gửi nén hương lòng cho ba, năm nay vì COVID-19, gia đình nhỏ của con không về được… 

Tô Diệu Hiền

[news_source] => [news_tag] => ký ức tuổi thơ,nhớ ba,giỗ ba,covid - 19 [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-07-07 00:19:59 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-07-07 16:24:01 [news_relate_news] => 40874,96800,92952, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => chuyen-nha [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 1927 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/nam-nay-con-khong-ve-gio-ba-a1439290.html [tag] => ký ức tuổi thơnhớ bagiỗ bacovid 19 [daynews2] => 2021-07-07 16:24 [daynews] => 07/07/2021 - 16:24 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Lặn lội xa xứ một mình nuôi con

    Lặn lội xa xứ một mình nuôi con

    30-11-2021 06:00

    Nhiều bà mẹ đơn thân người Philippines đến Việt Nam sống và làm việc, phần lớn họ là giáo viên.

  • Rát mặt, chán ngán khi sống cùng... cái bật lửa

    Rát mặt, chán ngán khi sống cùng... cái bật lửa

    29-11-2021 17:39

    Mỗi lần mâu thuẫn lên đỉnh điểm, chị H. hạ quyết tâm “chuyến này nhất định ly hôn”, nhưng rồi đâu lại vào đó...

  • Dạy con bây giờ khó lắm thay

    Dạy con bây giờ khó lắm thay

    29-11-2021 10:42

    Câu "cha mẹ sinh con trời sinh tính" phải chăng để bào chữa cho sự bất lực của cha mẹ khi con cái không như mình muốn.

  • Người phải thay đổi là mẹ

    Người phải thay đổi là mẹ

    29-11-2021 05:47

    Tôi ly hôn, một mình nuôi con. Hà Nội, vừa rồi giãn cách nên tôi gửi con cho ông bà ngoại. Khi Hà Nội ổn định hơn, tôi về đón con.

  • Nỗi đau chạm đáy ắt sẽ bật lên

    Nỗi đau chạm đáy ắt sẽ bật lên

    28-11-2021 16:54

    Nỗi đau một khi chạm đáy ắt nó phải đi lên. Không một ai bất hạnh mãi nếu như bản thân họ thật sự mong mỏi hạnh phúc.

  • Sách nấu ăn châu Á của má chồng Tây

    Sách nấu ăn châu Á của má chồng Tây

    28-11-2021 10:08

    Tuần trước, sang thăm và phụ má chồng dọn nhà. Bà cho tôi một số sách nấu ăn còn mới để mang về.

  • Ở nhà với con thì làm gì cho hết ngày?

    Ở nhà với con thì làm gì cho hết ngày?

    28-11-2021 05:46

    “Ở nhà nuôi con, chơi với con thì làm gì cho hết ngày?”. Nhận xét này là của chung nhiều người, ngay cả chồng của bạn cũng nghĩ thế thôi.

  • Nếu chồng an phận, vợ nên vẫy vùng

    Nếu chồng an phận, vợ nên vẫy vùng

    27-11-2021 17:28

    Nếu lấy một người chồng không có chí tiến thủ, thì người vợ phải mạnh mẽ, chứ thỏa hiệp theo thì khổ cả đời?

  • Nỗi khổ cháy túi và chật nhà hậu "Black Friday"

    Nỗi khổ cháy túi và chật nhà hậu "Black Friday"

    27-11-2021 09:26

    Khi kinh tế khắp nơi bị ảnh hưởng nặng nề bởi đại dịch COVID-19, mua sắm vô tội vạ xem chừng có lỗi với những người đang gặp khó khăn hơn mình.

  • Ly thân vì "cô Vy"

    Ly thân vì "cô Vy"

    27-11-2021 05:44

    Không ai đoán trước ngày mình trở thành F, khi nào đụng độ với “cô Vy”. Các cuộc “ly thân tình thế” đã xảy ra dưới nhiều mái nhà.

  • Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    Bà vợ…Bao Thanh Thiên

    26-11-2021 18:09

    Đàn ông từ cổ chí kim tưởng rằng chỉ đàn bà phức tạp mới khiến đàn ông khốn khổ. Tôi xin dâng hiến câu chuyện về bà vợ Bao Thanh Thiên này!

  • Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    Bước chênh vênh sang tuổi người lớn

    26-11-2021 11:47

    Chênh vênh là cảm giác của người đọc khi cầm trên tay cuốn "Giã từ thơ ngây" của nhà văn Hàn Quốc Park Hyun-wook.

  • Dậy sớm uống trà với ba

    Dậy sớm uống trà với ba

    26-11-2021 05:00

    Tôi đã ngồi uống trà cùng ba từ khi chất liệu nhóm bếp của ông là trấu, mùn cưa, củi khô, than, rồi sau này là bếp gas, bếp điện…

  • Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    Chi tiêu thế nào mới giữ được hạnh phúc?

    25-11-2021 12:00

    Tiền nhiều hay tiền ít không phải là yếu tố quyết định hạnh phúc của các cặp đôi. Mà cách chi tiêu, sử dụng đồng tiền mới là yếu tố tiên quyết.

  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.

  • Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    24-11-2021 06:06

    Mỗi lần chạm tay vào cành lan, cành hồng, lòng tôi biết ơn mẹ chồng vô cùng. Mẹ luôn chở che, yêu thương và dõi chúng tôi.