Có bố thật tuyệt

29/02/2016 - 14:27

PNO - Có những khi bức bí trong cuộc sống, không phải vì không còn thương yêu nhau, mà vì thấy không làm sao thoát khỏi chiếc vòng lẩn quẩn hết lương...

Trưa muộn, mẹ và con tỉnh dậy sau giấc ngủ mê mệt trong âm thanh ồn ào nhốn nháo của bệnh viện. Bước chân xuống giường, mẹ ái ngại khi nghĩ phải chạy xe 15km về để giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa, rồi phải đi mua thức ăn nấu nướng sao cho hợp khẩu vị người bệnh là con và người khó tính là bố con. Rồi chạy trở lại bệnh viện cho con ăn.

Mẹ bất giác nén tiếng thở dài vì từ trước giờ bố con không phải là người chịu khó. Với bố, mỗi tháng đưa mẹ nửa phần lương là đủ tiêu chuẩn làm người đàn ông tốt rồi, mọi chuyện vặt vãnh nhà cửa, bếp núc, con bệnh đau và chi tiêu thiếu đủ… đều là “chuyện đàn bà”. Nay con bệnh phải nằm viện, bao nhiêu việc lại dồn lên vai nên mẹ càng mệt.

Nhưng kìa… trong góc nhà vệ sinh, một tấm lưng áo xanh đang lom khom, đôi tay lắc lắc. Người ấy quay ra hỏi: “Em dậy rồi à? Hai giờ rồi đấy nhưng thấy em ngủ say quá nên không gọi dậy ăn trưa. Anh ăn rồi, sẵn tiện giặt mớ đồ”.

Trong khi mẹ còn ngắc ngứ hỏi cơm đâu mà ăn, lấy gì mà giặt thì bố con cười hì hì: “Cơm chay từ thiện còn nóng lắm. Ăn rất ngon. Ra căng-tin bệnh viện mua cái thau và bịch xà bông giặt đại cho em đỡ mệt. Con thì có cháo sườn dì nó vừa mang đến”.

Co bo that tuyet
Ảnh minh họa

Mẹ nghe một luồng thương yêu chảy mạnh trong tim. Thì ra, bố con không phải là người vô tâm luôn khoán trắng “chuyện đàn bà” cho vợ như trước giờ mẹ nghĩ. Mà là bố chưa có cơ hội để gánh vác thôi. Trong khi mẹ và con ăn trưa thì bố đi phơi quần áo. Sân phơi bệnh viện rộng và xa với những sào dây kẽm thẳng tít tắp và lổn nhổn quần áo bệnh nhân. Mẹ dặn với theo “coi chừng gió bay lộn hết nha anh”. Bố cười khì chìa ra xấp kẹp nhựa “có bảo bối rồi. Gió không bay được đâu”. À… thì ra bố con cũng biết dùng kẹp để phơi đồ ấy chứ!

Phơi xong trở vô, bố hỏi mẹ “Bà xã à, bao nhiêu một bộ đồ phụ nữ vậy?”. Mẹ đáp hơn trăm ngàn thôi. “Mai mốt em mua vài bộ mặc nhé. Quần áo em cũ hết rồi”. Mẹ định “vặc” lại, tiền dư đâu mà mua, mỗi tháng nhà mình… “Lúc nãy có anh Toàn bạn anh tới thăm con mình. Toàn rủ anh từ tháng sau tới quán Ốc Lác của nó giữ xe. Từ sáu giờ chiều tới chín giờ tối, mỗi tháng nó gửi anh hai triệu. Anh tính đi, bà xã thấy sao?”

Mẹ chỉ lặng im, không biết nói câu gì. Chuyện làm thêm ba tiếng đồng hồ, quả thật nó không lớn, cũng xêm xêm thời gian ra ngoài uống vài ly từ trước giờ của bố. Nhưng nếu đi làm thì… có phải là mẹ bóc lột sức lao động bố con không nhỉ?

Con có biết không, thật ra mẹ và bố đều đi làm nhưng nhà ta chưa dư dả được, con sáu tuổi rồi nhưng mẹ vẫn chưa dám sinh em bé. Vì ở quê còn bà nội già ngoài tám mươi với nhiều bệnh tật, cô út thì di chứng sốt bại liệt nên yếu một tay không làm lụng gì nhiều. Hàng tháng, bố đưa mẹ vài triệu đồng, còn cũng chừng ấy gửi về biếu nội nhưng mỗi khi trái gió trở trời, cả nội và út bệnh, mẹ phải gồng gánh thêm không ít.

Có những khi bức bí trong cuộc sống, không phải vì không còn thương yêu nhau, mà vì thấy không làm sao thoát khỏi chiếc vòng lẩn quẩn hết lương - chưa hết tháng - hết tháng - lại ứng lương. Mẹ đã nghĩ đến việc hay là tự mình nuôi con, cứ làm bà mẹ đơn thân thử xem có “chết thằng Tây” nào không? Chứ sao mẹ cũng là phụ nữ, cũng xinh đẹp, siêng năng mà vẫn chưa bao giờ bằng chị bằng em dù là một đôi giày mới? Thà không chồng đi, có thiếu thốn gì cũng dễ lý giải, dễ được cảm thông hơn.

 
Array ( [news_id] => 28990 [news_title] => Có bố thật tuyệt [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => Có những khi bức bí trong cuộc sống, không phải vì không còn thương yêu nhau, mà vì thấy không làm sao thoát khỏi chiếc vòng lẩn quẩn hết lương... [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Có những khi bức bí trong cuộc sống, không phải vì không còn thương yêu nhau, mà vì thấy không làm sao thoát khỏi chiếc vòng lẩn quẩn hết lương... [news_content] =>

Trưa muộn, mẹ và con tỉnh dậy sau giấc ngủ mê mệt trong âm thanh ồn ào nhốn nháo của bệnh viện. Bước chân xuống giường, mẹ ái ngại khi nghĩ phải chạy xe 15km về để giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa, rồi phải đi mua thức ăn nấu nướng sao cho hợp khẩu vị người bệnh là con và người khó tính là bố con. Rồi chạy trở lại bệnh viện cho con ăn.

Mẹ bất giác nén tiếng thở dài vì từ trước giờ bố con không phải là người chịu khó. Với bố, mỗi tháng đưa mẹ nửa phần lương là đủ tiêu chuẩn làm người đàn ông tốt rồi, mọi chuyện vặt vãnh nhà cửa, bếp núc, con bệnh đau và chi tiêu thiếu đủ… đều là “chuyện đàn bà”. Nay con bệnh phải nằm viện, bao nhiêu việc lại dồn lên vai nên mẹ càng mệt.

Nhưng kìa… trong góc nhà vệ sinh, một tấm lưng áo xanh đang lom khom, đôi tay lắc lắc. Người ấy quay ra hỏi: “Em dậy rồi à? Hai giờ rồi đấy nhưng thấy em ngủ say quá nên không gọi dậy ăn trưa. Anh ăn rồi, sẵn tiện giặt mớ đồ”.

Trong khi mẹ còn ngắc ngứ hỏi cơm đâu mà ăn, lấy gì mà giặt thì bố con cười hì hì: “Cơm chay từ thiện còn nóng lắm. Ăn rất ngon. Ra căng-tin bệnh viện mua cái thau và bịch xà bông giặt đại cho em đỡ mệt. Con thì có cháo sườn dì nó vừa mang đến”.

Co bo that tuyet
Ảnh minh họa

Mẹ nghe một luồng thương yêu chảy mạnh trong tim. Thì ra, bố con không phải là người vô tâm luôn khoán trắng “chuyện đàn bà” cho vợ như trước giờ mẹ nghĩ. Mà là bố chưa có cơ hội để gánh vác thôi. Trong khi mẹ và con ăn trưa thì bố đi phơi quần áo. Sân phơi bệnh viện rộng và xa với những sào dây kẽm thẳng tít tắp và lổn nhổn quần áo bệnh nhân. Mẹ dặn với theo “coi chừng gió bay lộn hết nha anh”. Bố cười khì chìa ra xấp kẹp nhựa “có bảo bối rồi. Gió không bay được đâu”. À… thì ra bố con cũng biết dùng kẹp để phơi đồ ấy chứ!

Phơi xong trở vô, bố hỏi mẹ “Bà xã à, bao nhiêu một bộ đồ phụ nữ vậy?”. Mẹ đáp hơn trăm ngàn thôi. “Mai mốt em mua vài bộ mặc nhé. Quần áo em cũ hết rồi”. Mẹ định “vặc” lại, tiền dư đâu mà mua, mỗi tháng nhà mình… “Lúc nãy có anh Toàn bạn anh tới thăm con mình. Toàn rủ anh từ tháng sau tới quán Ốc Lác của nó giữ xe. Từ sáu giờ chiều tới chín giờ tối, mỗi tháng nó gửi anh hai triệu. Anh tính đi, bà xã thấy sao?”

Mẹ chỉ lặng im, không biết nói câu gì. Chuyện làm thêm ba tiếng đồng hồ, quả thật nó không lớn, cũng xêm xêm thời gian ra ngoài uống vài ly từ trước giờ của bố. Nhưng nếu đi làm thì… có phải là mẹ bóc lột sức lao động bố con không nhỉ?

Con có biết không, thật ra mẹ và bố đều đi làm nhưng nhà ta chưa dư dả được, con sáu tuổi rồi nhưng mẹ vẫn chưa dám sinh em bé. Vì ở quê còn bà nội già ngoài tám mươi với nhiều bệnh tật, cô út thì di chứng sốt bại liệt nên yếu một tay không làm lụng gì nhiều. Hàng tháng, bố đưa mẹ vài triệu đồng, còn cũng chừng ấy gửi về biếu nội nhưng mỗi khi trái gió trở trời, cả nội và út bệnh, mẹ phải gồng gánh thêm không ít.

Có những khi bức bí trong cuộc sống, không phải vì không còn thương yêu nhau, mà vì thấy không làm sao thoát khỏi chiếc vòng lẩn quẩn hết lương - chưa hết tháng - hết tháng - lại ứng lương. Mẹ đã nghĩ đến việc hay là tự mình nuôi con, cứ làm bà mẹ đơn thân thử xem có “chết thằng Tây” nào không? Chứ sao mẹ cũng là phụ nữ, cũng xinh đẹp, siêng năng mà vẫn chưa bao giờ bằng chị bằng em dù là một đôi giày mới? Thà không chồng đi, có thiếu thốn gì cũng dễ lý giải, dễ được cảm thông hơn.

[news_source] => [news_tag] => phụ nữ,con nằm viện,tình yêu,gia đình,Hôn nhân [news_status] => 6 [news_createdate] => 2016-02-29 14:27:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2016-02-29 14:27:00 [news_relate_news] => 28970,28976 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/co-bo-that-tuyet-70093/ [news_urlid] => 70093 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1784 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/co-bo-that-tuyet-a28990.html [tag] => phụ nữcon nằm việntình yêugia đìnhHôn nhân [daynews2] => 2016-02-29 14:27 [daynews] => 29/02/2016 - 14:27 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Người phụ nữ khéo léo

    Người phụ nữ khéo léo

    28-10-2020 05:56

    Phụ nữ có thể không đẹp, không rực rỡ trên đường công danh, nhưng nếu khéo léo, có khi họ chẳng cần loay hoay định nghĩa hạnh phúc là gì!

  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...