10 năm qua, tôi vẫn chỉ là "con đĩ của chồng"...

10/03/2016 - 07:40

PNO - Chỉ 1 câu thôi mà đã làm tôi đau điếng: "Trước khi lấy tôi, cô đã là 1 con đĩ, tưởng được tôi cứu vớt rồi thì phải biết điều chứ!" .

Tôi năm nay 36 tuổi, lấy chồng được 10 năm, con trai lớn đã 8 tuổi và bé gái út cũng bước sang tuổi thứ 5. Chồng tôi hơn tôi 4 tuổi, làm chủ thầu xây dựng. Nói chung cuộc sống nhà đình tôi tương đối ổn về kinh tế.

Cuộc sống nếu cứ thế diễn ra, chồng nhận được công trình đều, vợ vẫn có việc làm thì cũng chẳng đến nỗi. Nhưng kinh tế suy thoái, công việc không còn được suôn sẻ nữa, nỗi lo cơm áo gạo tiền đè nặng thành ra tôi bất đắc dĩ trở thành « con đĩ » trong mắt chồng. Nhưng vì lý do gì đi chăng nữa, tôi cũng không thể tha thứ hay quên đi những lời độc ác đó từ chồng.

Lấy chồng là mối tình thứ 2. Cũng phải mất một thời gian để tôi có thể mở lòng ra với chồng. Thấy anh là người chững chạc, tốt tính lại nghề nghiệp vừng vàng nên tôi đã chọn anh làm chồng. Thật lòng lúc ấy vẫn chưa thực sự yêu anh, nhưng chợt nghĩ là con gái thì lấy người yêu mình còn hơn là lấy người mình yêu. Vậy là tôi đồng ý làm vợ anh.

10 nam qua, toi van chi la
Anh ta đã thẳng cánh tát tôi 1 cái đau điếng. (Ảnh minh họa)

 Trước khi cưới, để lòng mình không còn vướng bận chuyện cũ, tôi tâm sự hết chuyện của mình với chồng. Từ tuổi thơ khổ sở của mình ra sao, cho tới chuyện tình sâu nặng với người cũ thế nào. Rồi tới cả chuyện lẽ ra tôi không nên nói, tôi cũng nói. Đó là việc tôi không còn trinh tiết. Kể chuyện lần đó cũng là để anh xác định lại. Nếu chấp nhận và vẫn yêu thương tôi thì anh sẽ cưới tôi về làm vợ còn không coi như lối thoát cho cả 2. Tránh trường hợp để cưới nhau về rồi mới đay nghiến, chì chiết nhau. Như vậy sẽ rất khổ sở. Vậy mà…

8 năm cưới chồng, làm vợ, làm mẹ, tôi vẫn thấy mình thật may mắn vì có được anh – người chồng biết thương yêu và có trách nhiệm với gia đình. Nhưng khoảng 2 năm trở lại đây cuộc sống của tôi bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt. Kinh tế suy thoái, ngành xây dựng đứng yên tại chỗ. Việc này đồng nghĩa với việc kinh tế gia đình tôi có phần suy giảm. Dần dần nó trở thành suy kiệt khi tôi cũng bị mất việc vì giảm biên chế. Cuộc sống thì trăm ngàn vạn thứ phải cần đến tiền, trong khi cả 2 đều ở tình trạng đóng băng thất nghiệp. Cuộc sống bí bách, giật gấu vá vai thành ra mọi chuyện phát sinh.

Chán nản vì không nhận được công trình, có nhận được thì làm mãi chẳng lấy được tiền, chồng tôi bắt đầu bê tha, tệ nạn. Sáng tối rượu chè, bài bạc rồi lại tụ tập. Tôi tìm việc tạm bán hàng trên phố với đồng lương ít ỏi 4 triệu/tháng để lo chi tiêu, con cái.

Rồi gần đây, chẳng biết từ đâu anh lại biết chuyện người yêu cũ của tôi về nước (sau khi chia tay tôi, anh ấy đi lao động nước ngoài đến nay mới về). Vậy là cuộc sống của thêm phần ngột ngạt với sự quản lý, ghen tuông của chồng. Đi đâu làm gì cũng phải báo cáo anh. Anh ghen tới nỗi, bắt tôi ở nhà không cho đi bán hàng nữa. Nhưng như thế thì biết sống làm sao nên tôi vẫn nhất quyết đi làm. Lời qua tiếng lại, tôi bực mình mới nói: "Loại đàn ông không lo được cho cả nhà thì phải để tôi đi làm kiếm đồng rau cháu chứ!". Có chút động chạm tới lòng sĩ diện, anh ta đã thẳng cánh tát tôi 1 cái đau điếng. Anh ta nói tôi kiếm cớ ra ngoài để đi với người cũ. "Cô lại kiếm cớ để hẹn hò, để lại lên giường với thằng kia ôn kỉ niệm à?".

Tôi giận lắm nhưng chỉ biết nín nhịn. Chẳng may, tối đó đang tâm sự với cô bạn thân về chuyện nhà mình: "Đúng là lấy người mình không yêu, bất hạnh thật !". Chẳng may anh ta nghe được, lại hằm hằm lao vào giằng điện thoại và tát tôi 1 lần nữa. Lần này, tôi cũng nhảy lên tát lại anh ta cho bỏ cái thói vũ phu ấy. Cũng chẳng hiểu sức mạnh ở đâu mà tôi lại dám làm như thế. Vì từ trước tới giờ, lúc nào tôi cũng ngoan ngoãn như một con mèo con với chồng. Hay nói đúng hơn, là tôi sống với cái kiểu rất biết thân biết phận của mình. Chẳng gì thì người ta cũng là người cứu vớt quá khứ dang dở của tôi.

Trong cơn cuồng nộ ấy, anh ta có nhắc lại chuyện cũ. Chỉ 1 câu thôi mà đã làm tôi đau điếng: "Trước khi lấy tôi, cô đã là 1 con đĩ, tưởng được tôi cứu vớt rồi thì phải biết điều chứ! Bây giờ thấy nó về lại nhớ nghề à?". Đau đớn trước những lời của người mà tôi đã gọi làm chồng bấy lâu.

Ghen đến mức này thì thật lòng không còn gì để nói. Sống với nhau cả chục năm, bao cố gắng, bao hy sinh nhưng trong mắt chồng tôi vẫn chỉ là một con đĩ. Cuộc đời thật đắng cay !

  • Chi Mai
 
Array ( [news_id] => 29138 [news_title] => 10 năm qua, tôi vẫn chỉ là "con đĩ của chồng"... [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => [news_subcontent] => Chỉ 1 câu thôi mà đã làm tôi đau điếng: "Trước khi lấy tôi, cô đã là 1 con đĩ, tưởng được tôi cứu vớt rồi thì phải biết điều chứ!" . [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Chỉ 1 câu thôi mà đã làm tôi đau điếng: "Trước khi lấy tôi, cô đã là 1 con đĩ, tưởng được tôi cứu vớt rồi thì phải biết điều chứ!" . [news_content] =>

Tôi năm nay 36 tuổi, lấy chồng được 10 năm, con trai lớn đã 8 tuổi và bé gái út cũng bước sang tuổi thứ 5. Chồng tôi hơn tôi 4 tuổi, làm chủ thầu xây dựng. Nói chung cuộc sống nhà đình tôi tương đối ổn về kinh tế.

Cuộc sống nếu cứ thế diễn ra, chồng nhận được công trình đều, vợ vẫn có việc làm thì cũng chẳng đến nỗi. Nhưng kinh tế suy thoái, công việc không còn được suôn sẻ nữa, nỗi lo cơm áo gạo tiền đè nặng thành ra tôi bất đắc dĩ trở thành « con đĩ » trong mắt chồng. Nhưng vì lý do gì đi chăng nữa, tôi cũng không thể tha thứ hay quên đi những lời độc ác đó từ chồng.

Lấy chồng là mối tình thứ 2. Cũng phải mất một thời gian để tôi có thể mở lòng ra với chồng. Thấy anh là người chững chạc, tốt tính lại nghề nghiệp vừng vàng nên tôi đã chọn anh làm chồng. Thật lòng lúc ấy vẫn chưa thực sự yêu anh, nhưng chợt nghĩ là con gái thì lấy người yêu mình còn hơn là lấy người mình yêu. Vậy là tôi đồng ý làm vợ anh.

10 nam qua, toi van chi la
Anh ta đã thẳng cánh tát tôi 1 cái đau điếng. (Ảnh minh họa)

 Trước khi cưới, để lòng mình không còn vướng bận chuyện cũ, tôi tâm sự hết chuyện của mình với chồng. Từ tuổi thơ khổ sở của mình ra sao, cho tới chuyện tình sâu nặng với người cũ thế nào. Rồi tới cả chuyện lẽ ra tôi không nên nói, tôi cũng nói. Đó là việc tôi không còn trinh tiết. Kể chuyện lần đó cũng là để anh xác định lại. Nếu chấp nhận và vẫn yêu thương tôi thì anh sẽ cưới tôi về làm vợ còn không coi như lối thoát cho cả 2. Tránh trường hợp để cưới nhau về rồi mới đay nghiến, chì chiết nhau. Như vậy sẽ rất khổ sở. Vậy mà…

8 năm cưới chồng, làm vợ, làm mẹ, tôi vẫn thấy mình thật may mắn vì có được anh – người chồng biết thương yêu và có trách nhiệm với gia đình. Nhưng khoảng 2 năm trở lại đây cuộc sống của tôi bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt. Kinh tế suy thoái, ngành xây dựng đứng yên tại chỗ. Việc này đồng nghĩa với việc kinh tế gia đình tôi có phần suy giảm. Dần dần nó trở thành suy kiệt khi tôi cũng bị mất việc vì giảm biên chế. Cuộc sống thì trăm ngàn vạn thứ phải cần đến tiền, trong khi cả 2 đều ở tình trạng đóng băng thất nghiệp. Cuộc sống bí bách, giật gấu vá vai thành ra mọi chuyện phát sinh.

Chán nản vì không nhận được công trình, có nhận được thì làm mãi chẳng lấy được tiền, chồng tôi bắt đầu bê tha, tệ nạn. Sáng tối rượu chè, bài bạc rồi lại tụ tập. Tôi tìm việc tạm bán hàng trên phố với đồng lương ít ỏi 4 triệu/tháng để lo chi tiêu, con cái.

Rồi gần đây, chẳng biết từ đâu anh lại biết chuyện người yêu cũ của tôi về nước (sau khi chia tay tôi, anh ấy đi lao động nước ngoài đến nay mới về). Vậy là cuộc sống của thêm phần ngột ngạt với sự quản lý, ghen tuông của chồng. Đi đâu làm gì cũng phải báo cáo anh. Anh ghen tới nỗi, bắt tôi ở nhà không cho đi bán hàng nữa. Nhưng như thế thì biết sống làm sao nên tôi vẫn nhất quyết đi làm. Lời qua tiếng lại, tôi bực mình mới nói: "Loại đàn ông không lo được cho cả nhà thì phải để tôi đi làm kiếm đồng rau cháu chứ!". Có chút động chạm tới lòng sĩ diện, anh ta đã thẳng cánh tát tôi 1 cái đau điếng. Anh ta nói tôi kiếm cớ ra ngoài để đi với người cũ. "Cô lại kiếm cớ để hẹn hò, để lại lên giường với thằng kia ôn kỉ niệm à?".

Tôi giận lắm nhưng chỉ biết nín nhịn. Chẳng may, tối đó đang tâm sự với cô bạn thân về chuyện nhà mình: "Đúng là lấy người mình không yêu, bất hạnh thật !". Chẳng may anh ta nghe được, lại hằm hằm lao vào giằng điện thoại và tát tôi 1 lần nữa. Lần này, tôi cũng nhảy lên tát lại anh ta cho bỏ cái thói vũ phu ấy. Cũng chẳng hiểu sức mạnh ở đâu mà tôi lại dám làm như thế. Vì từ trước tới giờ, lúc nào tôi cũng ngoan ngoãn như một con mèo con với chồng. Hay nói đúng hơn, là tôi sống với cái kiểu rất biết thân biết phận của mình. Chẳng gì thì người ta cũng là người cứu vớt quá khứ dang dở của tôi.

Trong cơn cuồng nộ ấy, anh ta có nhắc lại chuyện cũ. Chỉ 1 câu thôi mà đã làm tôi đau điếng: "Trước khi lấy tôi, cô đã là 1 con đĩ, tưởng được tôi cứu vớt rồi thì phải biết điều chứ! Bây giờ thấy nó về lại nhớ nghề à?". Đau đớn trước những lời của người mà tôi đã gọi làm chồng bấy lâu.

Ghen đến mức này thì thật lòng không còn gì để nói. Sống với nhau cả chục năm, bao cố gắng, bao hy sinh nhưng trong mắt chồng tôi vẫn chỉ là một con đĩ. Cuộc đời thật đắng cay !

  • Chi Mai
  • [news_source] => [news_tag] => bạc bẽo,hôn nhân tan vỡ,ghen tuông [news_status] => 6 [news_createdate] => 2016-03-10 07:40:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2016-03-10 07:40:00 [news_relate_news] => 29098 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/10-nam-qua-toi-van-chi-la-con-di-cua-chong-70678/ [news_urlid] => 70678 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 16057 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/10-nam-qua-toi-van-chi-la-con-di-cua-chong--a29138.html [tag] => bạc bẽohôn nhân tan vỡghen tuông [daynews2] => 2016-03-10 07:40 [daynews] => 10/03/2016 - 07:40 )
    news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...

  • Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc

    Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc 

    21-10-2020 08:05

    Không phải hình ảnh những phụ nữ có cuộc đời êm ả hay tiện nghi. Đó có thể chỉ là khoảnh khắc họ là họ, điềm nhiên mỉm cười giữa cực nhọc.

  • Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    21-10-2020 08:00

    Mỗi mùa bão lũ ngặt nghèo, người ta lại thấy những người đàn bà “keo kiệt” miền Trung ấy lừng lững đứng lên, nối tiếp sự sống trong cái kiệt cùng.

  • Phút dùng dằng của người thứ 3

    Phút dùng dằng của người thứ 3

    21-10-2020 05:15

    Cô nhớ đến việc chồng ngoại tình. Người mạnh mẽ như cô tưởng chừng không đứng vững. Vợ anh hiền lành yếu đuối, liệu có vượt qua nỗi đau bị phản bội?

  • Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ

    Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ 

    20-10-2020 14:29

    Mấy ngày nay tôi không thể gọi cho mẹ để chúc mừng 20/10, mẹ đang bận bịu cùng cô bác trong làng gói bánh tét gửi cho người vùng lũ.

  • Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    20-10-2020 11:11

    Đàn bà cứ mãi gồng mình lên cho thành đạt, chu toàn, hiện đại, trẻ trung… lúc nào đó nhìn lại chỉ còn một trái tim mệt mỏi kiệt sức.

  • Nữ chiến sĩ mũ nồi xanh Việt Nam ở Trung Phi

    Nữ chiến sĩ mũ nồi xanh Việt Nam ở Trung Phi

    20-10-2020 08:29

    Trong màu áo đỏ sao vàng chị vẫn thường khoác lên mình có bóng hình của mẹ, của cha, của gia đình, cùng những người thân yêu...