Câu chuyện đầu tư: Người bạn thuở hàn vi đẩy tôi vào bẫy lừa

25/05/2026 - 06:00

PNO - 2 tỷ đồng đối với tôi là cả gia sản, nhưng với khối tài sản khổng lồ của bạn lúc đó, nó chỉ là một hạt cát nhỏ. Vậy mà bạn chọn cách ngoảnh mặt làm ngơ.

Ãnh minh họa: Shutterstock
Ãnh minh họa: Shutterstock

Chúng tôi là những đứa con của dải đất miền Trung nắng gió, cùng chung một khát vọng đổi đời khi dắt díu nhau vào Nam lập nghiệp. Cái nghèo lúc ban đầu chính là sợi dây buộc chặt chúng tôi lại thành một nhóm bạn, luôn đùm bọc, chia nhau từng ổ bánh mì, từng đồng tiền trọ giữa Sài Gòn hoa lệ nhưng đầy khắc nghiệt.

Trong nhóm, có một người bạn nền tảng vững vàng hơn nhờ vào Nam trước. Bạn tốt nghiệp trung cấp, khi mở công ty xây dựng và làm ăn khấm khá, bạn đã không quên anh em.

Lúc đó, tôi đang làm giáo viên dạy hợp đồng cho một trường tư, lương rất thấp. Bạn khuyên tôi nghỉ việc để mở công ty cung ứng vật liệu, làm đối tác vệ tinh cho bạn. Nghe lời bạn, vợ chồng tôi về hẳn miền Tây sinh sống để thuận tiện cho việc khai thác nguồn hàng. Thời gian đầu, bạn giúp tôi rất nhiều, từ việc kết nối đối tác đến cả việc hỗ trợ cho vay tiền trước mua nhà.

Những năm đó, chúng tôi cùng nhau làm ăn phát đạt, công ty tôi phát triển một thì bạn phát triển mười, mở rộng thị trường từ TPHCM đến các tỉnh miền Tây. Tôi không hề đố kỵ, ngược lại luôn biết ơn và mừng cho sự thành công của bạn. Tôi cứ nghĩ mối thâm tình từ thuở hàn vi này sẽ là vĩnh cửu.

Thế nhưng, sự giàu có quá nhanh dường như đã thay đổi bản chất một con người. Bạn bắt đầu dấn thân vào nhiều lĩnh vực khác, làm việc có phần bất chấp hơn.

Năm 2024, bạn tìm gặp tôi và nói rằng công ty tổng của bạn vừa trúng một dự án hạ tầng lớn. Vì muốn tạo điều kiện cho tôi, bạn hứa sẽ giao cho công ty của tôi làm nhà thầu phụ cung ứng độc quyền cho toàn bộ dự án. Tuy nhiên, để đúng quy trình và làm hồ sơ năng lực bảo chứng với chủ đầu tư, bạn yêu cầu công ty tôi phải ký hợp đồng hợp tác và nộp vào một khoản vốn đối ứng trị giá 2 tỷ đồng. Bạn khẳng định dự án này chắc thắng, bạn sẽ đứng sau bảo đảm phía sau.

Bằng tất cả lòng tin và sự biết ơn dành cho người đã từng nâng đỡ mình, tôi mang căn nhà duy nhất đi thế chấp ngân hàng để lấy 2 tỷ đồng giao cho bạn. Tôi đâu ngờ, dự án đó thực chất là một "vũng bùn" đầy rủi ro pháp lý. Dự án sau đó gặp trục trặc lớn, các đối tác chính của bạn lần lượt dính vào vòng lao lý. 2 tỷ đồng của tôi bốc hơi hoàn toàn theo sai phạm của họ, còn căn nhà của tôi đứng trước nguy cơ bị ngân hàng xiết nợ.

Khi tôi hoảng loạn liên lạc, bạn chỉ buông một câu lạnh lùng: "Tôi cũng bị kẹt thế, không làm chủ được tình hình, đành chịu".

Thời điểm đó là những ngày tháng đen tối nhất cuộc đời tôi. Vợ tôi mới sinh con nhỏ, gia đình rơi vào cảnh mất nhà, mất vốn, nợ nần bủa vây, con cái nheo nhóc. Tôi gọi điện, nhắn tin cho bạn vô số lần, không phải để đòi hỏi, mà chỉ mong bạn với tư cách là người khởi xướng, có thể cho tôi một hướng giải quyết hoặc một chút hỗ trợ để gia đình tôi qua cơn hoạn nạn. Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng và thờ ơ đáng sợ.

Tôi biết rất rõ rằng: 2 tỷ đồng đối với tôi là cả gia sản, nhưng với khối tài sản khổng lồ của bạn lúc đó, nó chỉ là một hạt cát nhỏ. Vậy mà bạn chọn cách ngoảnh mặt làm ngơ.

Đến nay đã 2 năm trôi qua. Nhờ sự cắn răng nỗ lực, vay mượn từ người thân, bạn bè, vợ chồng tôi đã dần gỡ gạc lại được chút vốn liếng để trang trải cuộc sống qua ngày. Chúng tôi và người bạn ấy đã vĩnh viễn không còn đi chung một con đường, cũng chẳng còn là bạn.

Điều khiến tôi cay đắng và đau đáu nhất đến tận bây giờ không phải là số tiền đã mất, mà là một câu hỏi: Vì sao một người từng sẵn sàng cứu giúp tôi lúc cả 2 còn tay trắng, lại có thể nhẫn tâm đẩy tôi vào đường cùng?

Hóa ra, ranh giới giữa ân nhân và kẻ phản bội đôi khi không nằm ở bản chất con người lúc gian khó, mà nằm ở sức cám dỗ của đồng tiền?

Hồng Khánh

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI