Tôi biết ơn những buổi họp lớp

28/11/2020 - 05:47

PNO - Với tôi, bạn bè là những món quà bất ngờ và quý giá. Đến giờ tôi mới thật sự hiểu, tình yêu có hạn sử dụng, còn tình bạn là mãi mãi.

Đang "mùa họp lớp", lên Facebook ngày nào tôi cũng thấy có hình bạn bè về quê dự hội trường, hay tổ chức các chuyến du lịch xa để gặp gỡ, vui vầy bên nhau. Vì vậy, đọc các bài viết về mặt trái của họp lớp trên Báo Phụ Nữ, tôi ngỡ ngàng. Tôi không tin những chuyện như vậy lại phổ biến đến mức có những người vợ ghen tuông, không muốn chồng đi họp lớp.

Tôi là mẹ đơn thân với hai cô con gái nhỏ, nhà nội và cha bọn nhỏ không chút đoái hoài hay chu cấp, nhà ngoại thương con thương cháu nhưng nghèo nên chẳng giúp được gì. Mình tôi bươn chải nên không khi nào lên giường trước 0 giờ, trước khi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ chỉ ước lo cho hai con được ăn no mặc ấm.

Những chuyện như đi họp lớp, tôi nghe và cho nó... trôi qua tai. Thật ra tôi cũng náo nức muốn gặp lại các bạn, nên đôi lần tôi đã lấy cái áo dài thời học sinh ra ướm thử, thấy rộng rinh, còn kỳ công ngồi bóp eo, nhưng rồi lại ngậm ngùi treo vào chỗ cũ. 

Nói trắng là tôi mặc cảm. Ngày xưa đi học, tôi không xinh xắn cũng không học giỏi, chỉ làng nhàng mờ nhạt. Lớn lên cũng thế, nên tôi vắng hay có mặt cũng chẳng gây nên xáo động gì. Mười mấy năm, có ai còn nhớ từng có tôi chung lớp?

Chưa kể tôi lại gặp bất hạnh trong hôn nhân, ly hôn bốn năm nay nhưng tôi vẫn co rúm người trước những câu nói "bị chồng bỏ". Đến gặp các bạn, biết hoàn cảnh của tôi, có ai thông cảm hay sẽ là những ánh mắt dè bỉu coi thường?

Các bạn đi họp lớp vài lần thì phát hiện... thiếu tôi - Ảnh minh họa
Các bạn đi họp lớp vài lần thì phát hiện... thiếu tôi - Ảnh minh họa

Hóa ra tôi lầm. Hai năm đầu, các bạn không nhận ra là thiếu tôi. Nhưng đến năm thứ ba, khi chuyện họp lớp đã thành thông lệ, tên tôi được xướng lên. và không biết các bạn đã tìm những đâu mà một nhóm bạn kéo đến tận nhà tôi.

Tất nhiên khi ấy tôi có muốn trốn cũng không được. Tôi trân mình chờ những lời chê bai trách móc, những ánh mắt coi khinh, đến rót nước mời bạn tôi cũng không làm được. Bạn bè tôi ai cũng váy xòe, áo dài, còn tôi trong bộ đồ thun mặc nhà tối màu đã cũ.

"Nể mày thật đấy, nuôi hai đứa con thật chẳng dễ dàng gì!"

"Ngày trước mày yếu đuối nhút nhát lắm, giờ mày thật mạnh mẽ!"

"Nhìn đi, cả bức tường kín mít giấy khen của hai đứa nhỏ. Chẳng bù cho con tao, học bảy năm nay chưa từng được tấm giấy khen nào!"

Mỗi người một câu, tôi chợt thấy lòng mình ấm áp dần, thấy bản thân không đến nỗi kém cỏi và tầm thường. Trước khi kéo nhau đi, các bạn tôi để lại một cái phong bì, nói là quà khuyến học cho hai đứa nhỏ cùng một tờ giấy ghi những số điện thoại mà họ nghĩ mẹ con tôi cần, số của bác sĩ Hưng, của cô giáo Tuyết dạy Anh văn, của Huy lớp trưởng, của... và dặn, có chuyện gì cứ gọi bất kể đêm hôm, đừng quan tâm đến chi phí. 

Kể từ đó, con tôi được giúp đỡ chuyện học hành, mỗi tháng mẹ con tôi nhận được thuốc bổ, sách vở, đồ chơi, con gái lớn được tặng xe đạp, con gái nhỏ được tặng đồng phục... Bạn không nề hà đêm hôm chạy hai chục cây số vào bệnh viện khi nghe tin con tôi ốm. Bạn thì giới thiệu việc khác cho tôi, gần nhà hơn, thu nhập ổn định hơn để tôi tiện đưa đón hai đứa nhỏ.

Và lần họp lớp năm sau, tôi đã có mặt, tự tin đến trước mặt các bạn cũ với diện mạo khác, tư thế khác và tâm tình rất khác.

Chúng tôi vẫn gọi nhau là mày tao, ông bà y hồi xưa. Đám con trai vẫn láu lỉnh khoác vai các bạn nữ, cười giỡn gọi "em ơi!", và sau đó là tiếng kêu oai oái khi bị bạn nữ dậm lên chân hay cho một cái nhéo cháy da.

Lúc này tôi cũng biết ngày xưa trong lớp có mấy đôi thầm thích nhau, nhưng giờ ai cũng gia đình con cái. Họ quay lại tình bạn và không ngại huỵch toẹt: "Hồi xưa nhìn mày ngăm ngăm duyên lắm, nay mày trắng như xài Omo, tao hết thích rồi!" hay: "Bà dậy thì thành công rực rỡ nha, biết trước vầy hồi đó tôi tán bà rồi!"

Tôi đã đi họp lớp với tâm thế khác hẳn
Chúng tôi cũng nhắc lại mối tình đầu một cách vui vẻ, rồi thôi, chuyển sang tâm thế bạn bè vô tư trong sáng - Ảnh minh họa

Họp lớp, với ai đó là những chuyện "chán không buồn kể" hay là những chuyện "không dám kể với ai", riêng với tôi, họp lớp, hay nói đúng hơn là những người bạn cũ đã làm thay đổi cuộc sống của mẹ con tôi. Với tôi, bạn bè là những món quà bất ngờ và quý giá. Họ nói tôi không cần một mình mạnh mẽ, tôi có quyền yếu đuối một chút vì các bạn tôi luôn ở cạnh. Thậm chí bố mẹ tôi ở quê đau yếu, bạn cũng nhờ người giúp đỡ, trông giúp hai con gái cho tôi yên tâm về quê thăm cha mẹ.

Ban đầu chỉ là bạn bè gặp nhau, kỳ họp lớp năm vừa rồi, chúng tôi mở rộng ra cả vợ chồng con cái để “biết nhau là người thân”. Hai con tôi thêm bạn bè và có dịp đến gặp từng người để nói lời cảm ơn.

Đến giờ tôi mới thật sự hiểu rằng, tình yêu có hạn sử dụng, còn tình bạn là mãi mãi.

Trang Thu (Thủ Đức, TPHCM)

 

 

 
Array ( [news_id] => 1422658 [news_title] => Tôi biết ơn những buổi họp lớp [news_title_seo] => Tôi biết ơn những buổi họp lớp [news_supertitle] => [news_picture] => toi-biet-on-nhung-buoi-hop-lop_1606509107.png [news_subcontent] => Với tôi, bạn bè là những món quà bất ngờ và quý giá. Đến giờ tôi mới thật sự hiểu, tình yêu có hạn sử dụng, còn tình bạn là mãi mãi. [news_subcontent_seo] => Với tôi, bạn bè là những món quà bất ngờ và quý giá. Đến giờ tôi mới thật sự hiểu, tình yêu có hạn sử dụng, còn tình bạn là mãi mãi. [news_headline] => Với tôi, bạn bè là những món quà bất ngờ và quý giá. Đến giờ tôi mới thật sự hiểu, tình yêu có hạn sử dụng, còn tình bạn là mãi mãi. [news_content] =>

Đang "mùa họp lớp", lên Facebook ngày nào tôi cũng thấy có hình bạn bè về quê dự hội trường, hay tổ chức các chuyến du lịch xa để gặp gỡ, vui vầy bên nhau. Vì vậy, đọc các bài viết về mặt trái của họp lớp trên Báo Phụ Nữ, tôi ngỡ ngàng. Tôi không tin những chuyện như vậy lại phổ biến đến mức có những người vợ ghen tuông, không muốn chồng đi họp lớp.

Tôi là mẹ đơn thân với hai cô con gái nhỏ, nhà nội và cha bọn nhỏ không chút đoái hoài hay chu cấp, nhà ngoại thương con thương cháu nhưng nghèo nên chẳng giúp được gì. Mình tôi bươn chải nên không khi nào lên giường trước 0 giờ, trước khi nhắm mắt chìm vào giấc ngủ chỉ ước lo cho hai con được ăn no mặc ấm.

Những chuyện như đi họp lớp, tôi nghe và cho nó... trôi qua tai. Thật ra tôi cũng náo nức muốn gặp lại các bạn, nên đôi lần tôi đã lấy cái áo dài thời học sinh ra ướm thử, thấy rộng rinh, còn kỳ công ngồi bóp eo, nhưng rồi lại ngậm ngùi treo vào chỗ cũ. 

Nói trắng là tôi mặc cảm. Ngày xưa đi học, tôi không xinh xắn cũng không học giỏi, chỉ làng nhàng mờ nhạt. Lớn lên cũng thế, nên tôi vắng hay có mặt cũng chẳng gây nên xáo động gì. Mười mấy năm, có ai còn nhớ từng có tôi chung lớp?

Chưa kể tôi lại gặp bất hạnh trong hôn nhân, ly hôn bốn năm nay nhưng tôi vẫn co rúm người trước những câu nói "bị chồng bỏ". Đến gặp các bạn, biết hoàn cảnh của tôi, có ai thông cảm hay sẽ là những ánh mắt dè bỉu coi thường?

Các bạn đi họp lớp vài lần thì phát hiện... thiếu tôi - Ảnh minh họa
Các bạn đi họp lớp vài lần thì phát hiện... thiếu tôi - Ảnh minh họa

Hóa ra tôi lầm. Hai năm đầu, các bạn không nhận ra là thiếu tôi. Nhưng đến năm thứ ba, khi chuyện họp lớp đã thành thông lệ, tên tôi được xướng lên. và không biết các bạn đã tìm những đâu mà một nhóm bạn kéo đến tận nhà tôi.

Tất nhiên khi ấy tôi có muốn trốn cũng không được. Tôi trân mình chờ những lời chê bai trách móc, những ánh mắt coi khinh, đến rót nước mời bạn tôi cũng không làm được. Bạn bè tôi ai cũng váy xòe, áo dài, còn tôi trong bộ đồ thun mặc nhà tối màu đã cũ.

"Nể mày thật đấy, nuôi hai đứa con thật chẳng dễ dàng gì!"

"Ngày trước mày yếu đuối nhút nhát lắm, giờ mày thật mạnh mẽ!"

"Nhìn đi, cả bức tường kín mít giấy khen của hai đứa nhỏ. Chẳng bù cho con tao, học bảy năm nay chưa từng được tấm giấy khen nào!"

Mỗi người một câu, tôi chợt thấy lòng mình ấm áp dần, thấy bản thân không đến nỗi kém cỏi và tầm thường. Trước khi kéo nhau đi, các bạn tôi để lại một cái phong bì, nói là quà khuyến học cho hai đứa nhỏ cùng một tờ giấy ghi những số điện thoại mà họ nghĩ mẹ con tôi cần, số của bác sĩ Hưng, của cô giáo Tuyết dạy Anh văn, của Huy lớp trưởng, của... và dặn, có chuyện gì cứ gọi bất kể đêm hôm, đừng quan tâm đến chi phí. 

Kể từ đó, con tôi được giúp đỡ chuyện học hành, mỗi tháng mẹ con tôi nhận được thuốc bổ, sách vở, đồ chơi, con gái lớn được tặng xe đạp, con gái nhỏ được tặng đồng phục... Bạn không nề hà đêm hôm chạy hai chục cây số vào bệnh viện khi nghe tin con tôi ốm. Bạn thì giới thiệu việc khác cho tôi, gần nhà hơn, thu nhập ổn định hơn để tôi tiện đưa đón hai đứa nhỏ.

Và lần họp lớp năm sau, tôi đã có mặt, tự tin đến trước mặt các bạn cũ với diện mạo khác, tư thế khác và tâm tình rất khác.

Chúng tôi vẫn gọi nhau là mày tao, ông bà y hồi xưa. Đám con trai vẫn láu lỉnh khoác vai các bạn nữ, cười giỡn gọi "em ơi!", và sau đó là tiếng kêu oai oái khi bị bạn nữ dậm lên chân hay cho một cái nhéo cháy da.

Lúc này tôi cũng biết ngày xưa trong lớp có mấy đôi thầm thích nhau, nhưng giờ ai cũng gia đình con cái. Họ quay lại tình bạn và không ngại huỵch toẹt: "Hồi xưa nhìn mày ngăm ngăm duyên lắm, nay mày trắng như xài Omo, tao hết thích rồi!" hay: "Bà dậy thì thành công rực rỡ nha, biết trước vầy hồi đó tôi tán bà rồi!"

Tôi đã đi họp lớp với tâm thế khác hẳn
Chúng tôi cũng nhắc lại mối tình đầu một cách vui vẻ, rồi thôi, chuyển sang tâm thế bạn bè vô tư trong sáng - Ảnh minh họa

Họp lớp, với ai đó là những chuyện "chán không buồn kể" hay là những chuyện "không dám kể với ai", riêng với tôi, họp lớp, hay nói đúng hơn là những người bạn cũ đã làm thay đổi cuộc sống của mẹ con tôi. Với tôi, bạn bè là những món quà bất ngờ và quý giá. Họ nói tôi không cần một mình mạnh mẽ, tôi có quyền yếu đuối một chút vì các bạn tôi luôn ở cạnh. Thậm chí bố mẹ tôi ở quê đau yếu, bạn cũng nhờ người giúp đỡ, trông giúp hai con gái cho tôi yên tâm về quê thăm cha mẹ.

Ban đầu chỉ là bạn bè gặp nhau, kỳ họp lớp năm vừa rồi, chúng tôi mở rộng ra cả vợ chồng con cái để “biết nhau là người thân”. Hai con tôi thêm bạn bè và có dịp đến gặp từng người để nói lời cảm ơn.

Đến giờ tôi mới thật sự hiểu rằng, tình yêu có hạn sử dụng, còn tình bạn là mãi mãi.

Trang Thu (Thủ Đức, TPHCM)

 

 

[news_source] => [news_tag] => họp lớp,ly hôn,mẹ đơn thân,tình cũ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-11-27 00:19:01 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-11-28 05:47:15 [news_relate_news] => 1422251,129891,129656, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => nho-to-tam-su [newcate_code2] => chia-nhung-noi-niem [news_copyright] => 0 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 0 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/toi-biet-on-nhung-buoi-hop-lop-a1422658.html [tag] => họp lớply hônmẹ đơn thântình cũ [daynews2] => 2020-11-28 05:47 [daynews] => 28/11/2020 - 05:47 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Sấp ngửa vay tiền lo tết

    Sấp ngửa vay tiền lo tết

    21-01-2021 05:08

    Nói ra thì nhiều người cười chê, nhưng năm nào vợ chồng chị cũng vay mượn một khoản trước tết, để rồi ngay sau tết hì hục cày trả nợ.

  • Yêu… lưng chừng!

    Yêu… lưng chừng!

    20-01-2021 13:38

    Chị tôn thờ tình yêu nhưng không tin tưởng bất kỳ ai. Chị mâu thuẫn khi khao khát yêu thương nhưng lại luôn hoài nghi, soi xét.

  • Có nên trì hoãn ly hôn?

    Có nên trì hoãn ly hôn?

    20-01-2021 05:23

    4 năm chung sống thì gần 2 năm là mâu thuẫn, cãi vã và ly thân. Nhưng lúc này hoàn cảnh của em bi đát quá, làm sao nuôi con?

  • Một lần hất đổ mâm cơm

    Một lần hất đổ mâm cơm

    19-01-2021 11:23

    Tôi đã đánh mất hình ảnh nàng dâu ngoan hiền trong mắt nội ngoại, cũng buồn cũng xấu mặt lắm chứ, nhưng con giun xéo lắm cũng quằn...

  • Có rủi mới gặp may

    Có rủi mới gặp may

    19-01-2021 05:00

    Anh bị thất nghiệp. Đây không phải là tin bất ngờ, bởi ban giám đốc đã họp và thông báo trước gần ba tháng.

  • Chẳng đủ gần để mà giận dỗi

    Chẳng đủ gần để mà giận dỗi

    18-01-2021 14:40

    Chị dọn dẹp xong cũng đã rất muộn, lên đến phòng thì anh ngủ rồi, mùi rượu xông lên nồng nặc.

  • Căng thẳng với ba mẹ vợ

    Căng thẳng với ba mẹ vợ

    18-01-2021 05:50

    Việc chung sống với cha mẹ vợ làm mối quan hệ giữa hai thế hệ ngày càng xấu, các con thì đang lớn lên trong một môi trường không tốt.

  • Vợ cứng rắn, chồng bất ngờ “hạ mình”

    Vợ cứng rắn, chồng bất ngờ “hạ mình”

    17-01-2021 14:13

    Giá như chồng biết hạ mình, biết nhận cái sai sớm hơn, biết thương vợ con sớm hơn, thì có lẽ chị sẽ mềm lòng khi anh quay đầu.

  • Tôi trắng tay vì tiền ảo

    Tôi trắng tay vì tiền ảo

    17-01-2021 05:15

    Tôi vừa trải qua một cú vấp sấp mặt. Tôi bị lừa cả tình và tiền.

  • Vợ chân dài thì... không biết mệt?

    Vợ chân dài thì... không biết mệt?

    16-01-2021 10:26

    Có thật là “trường túc bất chi lao”? Phụ nữ chân dài không biết mệt?

  • Làm sao mập mà vẫn… ổn?

    Làm sao mập mà vẫn… ổn?

    16-01-2021 05:37

    Bà chị chồng suốt ngày bạo hành tinh thần em kiểu như: “mập quá khó đẻ”, “giảm cân đi cho dễ có bầu”, “trời ơi chưa có bầu mà đã vậy”...

  • Viết mấy chữ “xin lỗi con” rồi bỏ con ngoài đường, thông cảm được không?

    Viết mấy chữ “xin lỗi con” rồi bỏ con ngoài đường, thông cảm được không?

    15-01-2021 12:09

    Mấy dòng chữ như “xin lỗi con”, “tha thứ cho mẹ”… chẳng thể tìm sự cảm thông, mà chỉ lấp liếm tội ác.

  • Sống chậm để thật sự sống

    Sống chậm để thật sự sống

    15-01-2021 05:51

    Một năm mới đến, nghĩa là chúng ta lại thêm một tuổi, sức khỏe sẽ kém đi một chút và sức chịu đựng cũng thế.

  • Sức mạnh bất khả chiến bại

    Sức mạnh bất khả chiến bại

    14-01-2021 15:06

    Thượng đế đã ban tặng cho phụ nữ một đặc ân: tình yêu thương con vô bờ bến. Nó trở thành sức mạnh bất khả chiến bại.

  • Cô đơn trong nhà

    Cô đơn trong nhà

    14-01-2021 05:00

    Khi tôi đi sớm về muộn, cô ấy ghen bóng ghen gió. Có khi vợ không nói gì với tôi cả tuần, mặc tôi cố gắng thế nào.

  • "Thả" chồng đi làm xa

    "Thả" chồng đi làm xa

    13-01-2021 19:15

    Cứ ngỡ để chồng đi xa làm ăn để thu vén cho gia đình, ai ngờ anh lại đối xử với mẹ con tôi như vậy...

  • Hủy cưới vì thương

    Hủy cưới vì thương

    13-01-2021 10:27

    Anh giấu gia đình, giấu tất cả mọi người, cắt liên lạc hoàn toàn và không gặp em nữa.

  • Anh trai quậy, tôi bị nhà chồng hủy hôn

    Anh trai quậy, tôi bị nhà chồng hủy hôn

    13-01-2021 05:29

    Quen nhau bốn năm, thiệp cưới đã in, hình cưới đã chụp. Chúng tôi còn lên kế hoạch đi tuần trăng mật ở đâu, vậy mà...