Tiếng lục lạc

15/04/2015 - 19:44

PNO - PN - Đêm qua tôi mơ thấy mình nằm trên thảm cỏ, lá cây bạch đàn rụng xuống sau từng cơn gió. Mùi lá cây hăng hắc quyện với mùi cỏ non xanh đưa tôi vào cổ tích. Tiếng lục lạc của đàn trâu đang băng qua đám hoa sim. Tôi say sưa những đám mây đủ hình thù bay bồng bềnh trên bầu trời trong xanh. Để rồi chỉ một lúc sau, lòng hụt hẫng vô cùng khi những hình thù ấy tan biến, tản đi theo gió. Sáng tỉnh dậy, tôi như vẫn nghe thấy tiếng lục lạc vang lên.

edf40wrjww2tblPage:Content

Tieng luc lac

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Hồi ấy, những ngày hè được nghỉ học, tôi thường dậy rất sớm. Sau khi giúp mẹ quét sân để phơi sắn, tôi leo tót lên cây xoan trước cổng ngó qua nhà đứa bạn thân í ới gọi đi chăn trâu. Tôi đeo chiếc túi cước bên hông, để trong túi quyển sách giáo khoa, vài khúc mía, gói kẹo bột và bộ que để chơi trò “que mốt que mai”.

Thỉnh thoảng chúng tôi “mở tiệc” trên đồi. Cả nhóm cùng xúm vào chuẩn bị nồi niêu. Đứa mang lạc, đứa xin bố mẹ gạo, muối… Bẻ những nhánh củi khô, kê ba hòn đá lớn, chúng tôi tạo bếp. Cơm trên đồi ngon hơn cơm nhà. Đứa này nhìn đứa kia nhem nhuốc mặt, cùng cười nắc nẻ. Ăn xong rồi nằm lăn ra cỏ, đọc cho nhau nghe những bài trong sách giáo khoa. “Ê! Ngọng líu ngọng lô mà cũng đòi đọc thơ”. “Sao đoạn này miêu tả kỳ cục vậy?”... Rồi cả bọn cùng bàn về… tương lai: “Sau này lớn lên sẽ làm gì?”.

Hồi đó vì thèm ăn kẹo mút mà tôi mơ lớn lên mở nhà máy kẹo. Thằng Đen bảo sau này sẽ làm kỹ sư chế tạo ô tô. Cái Hạnh còi nói chen vào “tao muốn làm cô giáo”. Giờ gặp nhau, nhắc lại mới hay, chẳng có đứa nào theo đuổi những giấc mơ thuở nhỏ. Thằng Đen giờ chững chạc trong bộ quân phục màu xanh. Hạnh trở thành nữ biên kịch xinh đẹp và chẳng còn còi nữa. Tôi không thể làm “chủ nhà máy kẹo” như mong ước thuở nhỏ. Có điều, tôi chẳng bao giờ quên mua kẹo cho mình vào những ngày buồn để tìm lại tiếng cười giòn tan xen lẫn tiếng lục lạc trên đồi quê mênh mông.

 KHANG VŨ

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI