Quát mắng, đay nghiến khi con đánh mất đồ là hành động cực sai lầm của ba mẹ

09/10/2018 - 08:47

PNO - Chị hầu như mất kiểm soát cảm xúc của mình. Chị hăm dọa sẽ không bao giờ sắm sửa cái gì “vô ích” cho con nữa!

Hôm đó trời mưa, chị đến đón con hơi trễ, thấy Xù giấu diếm hai cánh tay phía sau. Chị bực mình quát hỏi, con bé chầm chậm xòe ra các ngón tay đã bị ngâm nước “móp” hết. Không cần con “khai báo”, chị cũng dư biết là nãy giờ Xù tranh thủ vọc nước, đến mức da tay bị nhợt nhạt, nhăn nhúm lại. Nhìn nét mặt mẹ, Xù thừa biết là chị rất bực, nên im lặng không dám nói năng gì.

Nhà ở xa, hôm đó lại kẹt xe dữ dội, nên phải khá lâu hai mẹ con mới về đến nơi. Vậy mà, vừa tới cửa, con thảng thốt kêu lên: "Mẹ ơi, con lỡ để quên đồng hồ ở sân, ngay chỗ học vẽ rồi!"

Chẳng cần phải nhiều trí tưởng tượng, chị cũng đủ hình dung ra, con bé tháo đồng hồ ra để nghịch nước cho… thoải mái, sau đó là quên đeo vào khi thấy mẹ đến đón. Đây đã là chiếc đồng hồ thứ hai kể từ đầu năm học mới. Cái trước đã nhanh chóng bị hư sau ít ngày sử dụng. Nên lần sau, chị đã gắng mua cho con chiếc đồng hồ tốt hơn, tuy là đồ trẻ con nhưng cũng khá mắc tiền…

Quat mang, day nghien khi con danh mat do la hanh dong cuc sai lam cua ba me
Con trẻ thường khiến ba mẹ bực mình vì thường xuyên làm mất đồ dùng. (Ảnh minh họa)

Tất nhiên là chị lập tức làm ầm lên. Chị vốn nóng tính, vừa tiếc của vừa bực mình, thừa hiểu là có quay lại tìm thì cũng chắc không còn nữa. Lúc giận, chị chẳng tiếc lời sỉ vả con bằng những ngôn từ khó nghe như “ăn hại, phá của, vô tích sự, chỉ muốn hành khổ người khác”. Rồi những lần con làm mất bút máy, mất áo khoác, mất nón… được mang ra “nhai lại”.

Xù cúi mặt nghe mẹ kể từng tội một bằng thái độ có phần hùng hổ. Ở đâu ra cái thứ con cái không biết quý công sức của cha chị như vậy kia chứ, nuôi tốn bao nhiêu cơm gạo, đã chẳng giúp được việc gì, mà còn… báo đời. Chị hầu như mất kiểm soát cảm xúc của mình. Chị hăm dọa sẽ không bao giờ sắm sửa cái gì “vô ích” cho con nữa, chỉ tổ lãng phí…

Xù vốn ưa đồng hồ. Từ lúc được mẹ sắm cho cái đồng hồ bằng nhựa màu hồng nhạt, có hai cây kim bé tí, con thường xuyên ngắm nghía coi giờ, tỏ ra vô cùng thích thú. Có đồng hồ, Xù chủ động nhắc mẹ giờ giấc đón đưa, tan học, nghĩ lại thấy khá tiện. Chị cũng hay hỏi giờ con, không phải chạy lên bấm điện thoại hoặc ngó lên tường nữa. Chị bần thần hình dung ra cảnh phải mua cái mới cho con, lòng bừng bừng khó chịu. Phải như nó hư hao gì thì còn đỡ tức, đằng này, vì nghịch ngợm mà con bé gây nên chuyện đáng tiếc như vậy, thật là không thể tha thứ nổi!

Xù ăn có chút cơm, rồi ngồi vào bàn học bài. Nhìn nét mặt con buồn rười rượi, chị bỗng thấy chạnh lòng, chợt nhớ ra, hẳn nỗi tiếc nuối của Xù còn lớn hơn của mẹ. Gần hai trăm ngàn đồng mua cái đồng hồ ấy, với chị, chỉ là chầu cà phê cơm trưa dành cho hai người, nhưng với Xù, đó là món quà to lớn, con đã mừng rỡ và yêu quý đồ vật ấy biết bao. Nỗi hụt hẫng vì mất mát của một đứa trẻ lên mười, hẳn sẽ vô cùng đậm sâu khi kèm theo đó là phản ứng thái quá đến khó tin của người chị đây mà…

Tận đến khi đi ngủ, chị mới dịu giọng hỏi han con vài câu, rồi bất ngờ khi thấy Xù bật khóc. Con nức nở xin lỗi mẹ. Ngay khoảnh khắc ấy, chị chợt thấy đau lòng, dưng không nhớ lại cái thời mới lớn, chị cũng được bà ngoại Xù tặng cho món trang sức be bé đầu tiên trong đời. Khỏi phải nói, chị đã sung sướng biết bao nhiêu, thường xuyên ngắm nghía nó, nâng niu vô cùng.

Vậy mà, chị đã nhanh chóng làm rơi mất đâu đó trong một lần chạy giỡn. May mắn thay, mẹ đã không một lời la rầy, chỉ nhắc nhở chị phải luôn nhớ cẩn thận, kèm theo câu an ủi rằng, thôi con đừng tiếc nữa, để mai mốt dư giả, mẹ mua cái mới cho… Chị nhớ lại cảm giác vừa hối hận vừa nuối tiếc xen lẫn với buồn phiền tự trách và lo sợ khi ấy đã nguôi ngoai nhiều, vì được mẹ vỗ về chia sẻ.

Quat mang, day nghien khi con danh mat do la hanh dong cuc sai lam cua ba me
Hãy bao dung và dịu dàng với con mỗi khi chúng làm mất đồ. (Ảnh minh họa)

Chẳng hiểu sao, cái ký ức thân thương và đáng giá ấy lại quay về quá muộn màng, để chị phải ân hận và xấu hổ vì đã đặt chút vật chất lên trên sự cảm thông và yêu thương dành cho con mình…

Hải Đường

 
Array ( [news_id] => 112388 [news_title] => Quát mắng, đay nghiến khi con đánh mất đồ là hành động cực sai lầm của ba mẹ [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 142584_con-lam-mat-do-6172202.jpg [news_subcontent] => Chị hầu như mất kiểm soát cảm xúc của mình. Chị hăm dọa sẽ không bao giờ sắm sửa cái gì “vô ích” cho con nữa! [news_subcontent_seo] => [news_headline] => Chị hầu như mất kiểm soát cảm xúc của mình. Chị hăm dọa sẽ không bao giờ sắm sửa cái gì “vô ích” cho con nữa! [news_content] =>

Hôm đó trời mưa, chị đến đón con hơi trễ, thấy Xù giấu diếm hai cánh tay phía sau. Chị bực mình quát hỏi, con bé chầm chậm xòe ra các ngón tay đã bị ngâm nước “móp” hết. Không cần con “khai báo”, chị cũng dư biết là nãy giờ Xù tranh thủ vọc nước, đến mức da tay bị nhợt nhạt, nhăn nhúm lại. Nhìn nét mặt mẹ, Xù thừa biết là chị rất bực, nên im lặng không dám nói năng gì.

Nhà ở xa, hôm đó lại kẹt xe dữ dội, nên phải khá lâu hai mẹ con mới về đến nơi. Vậy mà, vừa tới cửa, con thảng thốt kêu lên: "Mẹ ơi, con lỡ để quên đồng hồ ở sân, ngay chỗ học vẽ rồi!"

Chẳng cần phải nhiều trí tưởng tượng, chị cũng đủ hình dung ra, con bé tháo đồng hồ ra để nghịch nước cho… thoải mái, sau đó là quên đeo vào khi thấy mẹ đến đón. Đây đã là chiếc đồng hồ thứ hai kể từ đầu năm học mới. Cái trước đã nhanh chóng bị hư sau ít ngày sử dụng. Nên lần sau, chị đã gắng mua cho con chiếc đồng hồ tốt hơn, tuy là đồ trẻ con nhưng cũng khá mắc tiền…

Quat mang, day nghien khi con danh mat do la hanh dong cuc sai lam cua ba me
Con trẻ thường khiến ba mẹ bực mình vì thường xuyên làm mất đồ dùng. (Ảnh minh họa)

Tất nhiên là chị lập tức làm ầm lên. Chị vốn nóng tính, vừa tiếc của vừa bực mình, thừa hiểu là có quay lại tìm thì cũng chắc không còn nữa. Lúc giận, chị chẳng tiếc lời sỉ vả con bằng những ngôn từ khó nghe như “ăn hại, phá của, vô tích sự, chỉ muốn hành khổ người khác”. Rồi những lần con làm mất bút máy, mất áo khoác, mất nón… được mang ra “nhai lại”.

Xù cúi mặt nghe mẹ kể từng tội một bằng thái độ có phần hùng hổ. Ở đâu ra cái thứ con cái không biết quý công sức của cha chị như vậy kia chứ, nuôi tốn bao nhiêu cơm gạo, đã chẳng giúp được việc gì, mà còn… báo đời. Chị hầu như mất kiểm soát cảm xúc của mình. Chị hăm dọa sẽ không bao giờ sắm sửa cái gì “vô ích” cho con nữa, chỉ tổ lãng phí…

Xù vốn ưa đồng hồ. Từ lúc được mẹ sắm cho cái đồng hồ bằng nhựa màu hồng nhạt, có hai cây kim bé tí, con thường xuyên ngắm nghía coi giờ, tỏ ra vô cùng thích thú. Có đồng hồ, Xù chủ động nhắc mẹ giờ giấc đón đưa, tan học, nghĩ lại thấy khá tiện. Chị cũng hay hỏi giờ con, không phải chạy lên bấm điện thoại hoặc ngó lên tường nữa. Chị bần thần hình dung ra cảnh phải mua cái mới cho con, lòng bừng bừng khó chịu. Phải như nó hư hao gì thì còn đỡ tức, đằng này, vì nghịch ngợm mà con bé gây nên chuyện đáng tiếc như vậy, thật là không thể tha thứ nổi!

Xù ăn có chút cơm, rồi ngồi vào bàn học bài. Nhìn nét mặt con buồn rười rượi, chị bỗng thấy chạnh lòng, chợt nhớ ra, hẳn nỗi tiếc nuối của Xù còn lớn hơn của mẹ. Gần hai trăm ngàn đồng mua cái đồng hồ ấy, với chị, chỉ là chầu cà phê cơm trưa dành cho hai người, nhưng với Xù, đó là món quà to lớn, con đã mừng rỡ và yêu quý đồ vật ấy biết bao. Nỗi hụt hẫng vì mất mát của một đứa trẻ lên mười, hẳn sẽ vô cùng đậm sâu khi kèm theo đó là phản ứng thái quá đến khó tin của người chị đây mà…

Tận đến khi đi ngủ, chị mới dịu giọng hỏi han con vài câu, rồi bất ngờ khi thấy Xù bật khóc. Con nức nở xin lỗi mẹ. Ngay khoảnh khắc ấy, chị chợt thấy đau lòng, dưng không nhớ lại cái thời mới lớn, chị cũng được bà ngoại Xù tặng cho món trang sức be bé đầu tiên trong đời. Khỏi phải nói, chị đã sung sướng biết bao nhiêu, thường xuyên ngắm nghía nó, nâng niu vô cùng.

Vậy mà, chị đã nhanh chóng làm rơi mất đâu đó trong một lần chạy giỡn. May mắn thay, mẹ đã không một lời la rầy, chỉ nhắc nhở chị phải luôn nhớ cẩn thận, kèm theo câu an ủi rằng, thôi con đừng tiếc nữa, để mai mốt dư giả, mẹ mua cái mới cho… Chị nhớ lại cảm giác vừa hối hận vừa nuối tiếc xen lẫn với buồn phiền tự trách và lo sợ khi ấy đã nguôi ngoai nhiều, vì được mẹ vỗ về chia sẻ.

Quat mang, day nghien khi con danh mat do la hanh dong cuc sai lam cua ba me
Hãy bao dung và dịu dàng với con mỗi khi chúng làm mất đồ. (Ảnh minh họa)

Chẳng hiểu sao, cái ký ức thân thương và đáng giá ấy lại quay về quá muộn màng, để chị phải ân hận và xấu hổ vì đã đặt chút vật chất lên trên sự cảm thông và yêu thương dành cho con mình…

Hải Đường

[news_source] => [news_tag] => dạy con,làm cha mẹ,con đánh mất đồ [news_status] => 6 [news_createdate] => 2018-10-09 08:47:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2018-10-09 08:47:00 [news_relate_news] => 69911,109380 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/gia-dinh/quat-mang-day-nghien-khi-con-danh-mat-do-la-hanh-dong-cuc-sai-lam-cua-ba-me-142584/ [news_urlid] => 142584 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1097 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/quat-mang-day-nghien-khi-con-danh-mat-do-la-hanh-dong-cuc-sai-lam-cua-ba-me-a112388.html [tag] => dạy conlàm cha mẹcon đánh mất đồ [daynews2] => 2018-10-09 08:47 [daynews] => 09/10/2018 - 08:47 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    Mơ “không bị già nhanh, không phiền con”

    29-10-2020 05:45

    Ai rồi cũng đến đoạn đáng sợ của tuổi già. Sau cả đời vật lộn làm việc, nuôi con cái, ngẩng lên đã thấy mình yếu ớt, nhiều “khuyết điểm”...

  • Sài Gòn có làm ta hư?

    Sài Gòn có làm ta hư?

    28-10-2020 13:44

    Từ khi nào chẳng rõ, Sài Gòn đã trở thành nơi đắm đuối nhất cho những kẻ yêu tự do và khẳng khái sống cuộc đời của mình.

  • Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    Đàn ông làm gì giữa đại dịch?

    28-10-2020 09:43

    Đàn ông sẽ làm gì khi buộc phải ngồi không? Sẽ luôn có cách nếu họ thật sự muốn dứt ra khỏi màn hình điện thoại.

  • Người phụ nữ khéo léo

    Người phụ nữ khéo léo

    28-10-2020 05:56

    Phụ nữ có thể không đẹp, không rực rỡ trên đường công danh, nhưng nếu khéo léo, có khi họ chẳng cần loay hoay định nghĩa hạnh phúc là gì!

  • Đàn bà lên nóc nhà chống bão

    Đàn bà lên nóc nhà chống bão 

    27-10-2020 15:06

    Bão chưa vào mà gió đã ầm ầm, nhà tôi kín cửa vẫn nghe gió hú. Hàng xóm đang cấp tốc giúp nhau chằng mái nhà, chống bão.

  • Lương khô - ân tình ngày bão

    Lương khô - ân tình ngày bão

    27-10-2020 14:00

    Trong những ngày lũ của tuổi thơ tôi, lương khô không chỉ là món ăn mà còn là ân tình.

  • Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    Người đàn ông từng khuyên vợ… lấy chồng

    27-10-2020 09:59

    Nhắc lại những ngày tháng đằng đẵng đi tìm một mụn con, anh Ngô Kiên và chị Trần Phương, 38 tuổi, ở huyện Hoài Đức, Hà Nội, không khỏi xúc động.

  • Lễ rước rể của làng Tà Mun

    Lễ rước rể của làng Tà Mun

    27-10-2020 05:29

    Người Tà Mun theo chế độ mẫu hệ, các cô dâu phải “cưới chồng”. Chú rể được nhà gái rước về ở rể, ba năm sau đó mới được ra riêng.

  • Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    Nghẹt thở giành con từ… người giúp việc

    26-10-2020 10:39

    Trong nhiều năm bao đồng đi giới thiệu người giúp việc giùm bạn bè, tôi đã vô tình “mai mối” cho bạn tôi một cuộc giành con ngấm ngầm.

  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…