Những hoàng hôn hồng ấm

04/11/2021 - 18:46

PNO - Sau này, tôi đã gặp rất nhiều người, rung động và yêu cũng 2 - 3 người, nhưng mãi mãi không tìm được thứ tình cảm trong trẻo tựa buổi hoàng hôn hồng ấm năm đó.

Chuyển nhà, tôi lục lọi đống đồ cũ, dọn dẹp. Thùng này là sách và tài liệu học tập cả bốn năm đại học. Thùng kia đựng mớ tiểu thuyết đủ thể loại, cả những cuốn có chữ ký tác giả mà tôi phải lặn lội xa xôi mới có được. Thùng to ở góc kia là giày dép và quần áo cũ… 

Ánh mắt tôi dừng lại ở chiếc hộp xinh đẹp có dòng chữ “Bí mật không thể bật mí” ở tít đầu tủ. Những ký ức loáng thoáng hiện lên…

Trong hộp là cuốn lưu bút cấp II, cấp III, cuốn sổ nhạc tôi chép đầy những bài hát thường nghêu ngao với tụi bạn, cả những tấm hình chụp tập thể từ thời quàng khăn đỏ đến những tấm mặc áo dài trắng với thân hình ú nu… Và cả những bức thư tay vụng về chỉ một nét chữ, những cây bút chì khắc những dòng yêu thương đi bị gãy đôi từ lúc nào... Mối tình đầu của tôi đó.

Ảnh mang tính minh họa - Ảnh: Liêu Hà
Ảnh mang tính minh họa - Ảnh: Liêu Hà


Ngày ấy, tôi học lớp Tám, bạn học lớp Chín. Chúng tôi quen biết nhau khi cùng đội học sinh giỏi của trường. Bạn hay kèm tôi môn toán. Tôi giúp bạn môn văn và tiếng Anh. Bạn thường gọi tôi là “cô giáo cộc cằn”. 

Nhà bạn ngược đường với nhà tôi nhưng lúc nào tan học bạn cũng chịu khó đạp xe về cùng tôi rồi sau đó về nhà bạn. Đường về băng qua bao cánh đồng lúa vàng óng, bao buổi hoàng hôn, vòng xe cứ như mới quay đều hôm qua, còn lưu lại tiếng nói nói cười cười của hai đứa.

Ngày đó trong trường rộ lên phong trào khắc hình và chữ lên bút chì. Có đứa khắc đẹp lắm, khắc được đủ hình thù, khắc được cả chữ lên thân cây bút chì nữa. Bạn cũng lò mò học, khắc đứt cả tay. Cây bút đầu tiên bạn tặng tôi vào một chiều tan học có dòng chữ “cô giáo cộc cằn” nét còn thô và xấu xí.

Những cây bút sau này khắc đẹp hơn, bạn cẩn thận sơn chút sơn móng tay bóng để trông đẹp hơn. Bạn bảo đấy là quà cảm ơn vì được điểm 8 tập làm văn, bạn bảo đấy là quà cảm ơn vì được cô khen tiến bộ nhiều trong môn tiếng Anh. 

Bạn bảo: “Cô giáo khó tính cộc cằn thì học sinh mới nên người, phải không bé?” rồi bạn cười tít mắt. “Bé” - bạn gọi tôi là “bé” sao? Tôi còn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, hoàng hôn hồng ấm nhè nhẹ ôm ấp trái tim tôi.

Thi thoảng đến lớp, dưới ngăn bàn của tôi có khi thì hộp sữa, khi thì ổ bánh mì, khi lại bịch xoài, lúc túi bánh tráng trộn… Bạn thường đi sớm, để ở đấy, kèm theo mấy tờ giấy note hay lá thư tay luôn có những cái tái bút “ăn cho mau lớn”, “ăn cho mau mập”, “cảm ơn bà nhiều”… 

Những ngày cuối năm lớp Chín, bạn bận rộn với kỳ thi vào lớp Mười, dành nhiều thời gian để học nên chúng tôi ít gặp nhau. Tôi nhớ “cậu học trò” tóc ngố của tôi khi đang nghe thầy giảng bài, tôi thấy thấp thoáng hình ảnh của bạn qua khung cửa sổ phòng học. Chiều đó tôi học thể dục, hoạt động toát mồ hôi mà lòng cứ man mác buồn. Phượng bắt đầu trổ bông, con đường nay còn mình tôi lủi thủi đạp xe về nhà.

Ngày cuối năm học, tôi vui với bảng thành tích tốt, tạm biệt năm lớp Tám. Cả ngày hôm đó, tôi không thấy bạn đâu. 

Ít hôm sau, mẹ đưa tôi một cái hộp, nói là mẹ của bạn ấy gửi kèm lá thư tay với nét bút quen thuộc. Bạn ấy chuyển vào sống ở Sài Gòn, sẽ học cấp III ở đấy và không về quê nữa. Bạn bảo tôi hãy luôn vui vẻ và học thật giỏi. Bạn tặng tôi cây bút chì khắc dòng chữ “Cười nhiều, bé nhé!”. Tôi đã khóc rất nhiều khi ấy, tôi đã trách bạn vì đi không nói lời nào. Tôi thật sự đã rất ghét và muốn quên bạn ấy đi.

Những ngày cuối cấp II, tôi mượn lại cuốn sách để tìm tài liệu ôn tập thì một mẩu giấy cũ với dòng chữ quen thuộc rơi ra: “Học trò chờ cô giáo cộc cằn ở cổng sau nghen”. Thì ra, bạn có hẹn gặp tôi trước khi đi xa, mà tôi nào có hay. Tim tôi thắt lại, nước mắt tôi rơi từ lúc nào. Mẩu giấy đó bây giờ còn nhòe đi vài chữ ở đây. Nét mực loang lổ như lòng tôi bây giờ. Bạn đang ở đâu?

Tôi thật sự không biết có gọi đó là tình yêu hay không, chỉ đơn giản lúc ấy tôi đã cười rất nhiều, đã yêu những buổi hoàng hôn hồng ấm, đã mê cái đầu tóc ngố in trên khung cửa sổ kia và đã thổn thức vì một tiếng “cô giáo”, một tiếng “bé” bạn gọi thành tiếng đúng 
một lần.

Sau này, tôi đã gặp rất nhiều người, rung động và yêu cũng 2 - 3 người, nhưng mãi mãi không tìm được thứ tình cảm trong trẻo tựa buổi hoàng hôn hồng ấm năm đó, mãi mãi không tìm được “cậu học trò ngố” thứ hai nữa. 

Ngọc Trâm

 

 
Array ( [news_id] => 1449642 [news_title] => Những hoàng hôn hồng ấm [news_title_seo] => Những hoàng hôn hồng ấm [news_supertitle] => [news_picture] => nhung-hoang-hon-hong-am_1635699390.jpg [news_subcontent] => Sau này, tôi rung động và yêu cũng 2 - 3 người, nhưng mãi mãi không tìm được thứ tình cảm trong trẻo tựa buổi hoàng hôn hồng ấm năm đó. [news_subcontent_seo] => Sau này, tôi rung động và yêu cũng 2 - 3 người, nhưng mãi mãi không tìm được thứ tình cảm trong trẻo tựa buổi hoàng hôn hồng ấm năm đó. [news_headline] => Sau này, tôi đã gặp rất nhiều người, rung động và yêu cũng 2 - 3 người, nhưng mãi mãi không tìm được thứ tình cảm trong trẻo tựa buổi hoàng hôn hồng ấm năm đó. [news_content] =>

Chuyển nhà, tôi lục lọi đống đồ cũ, dọn dẹp. Thùng này là sách và tài liệu học tập cả bốn năm đại học. Thùng kia đựng mớ tiểu thuyết đủ thể loại, cả những cuốn có chữ ký tác giả mà tôi phải lặn lội xa xôi mới có được. Thùng to ở góc kia là giày dép và quần áo cũ… 

Ánh mắt tôi dừng lại ở chiếc hộp xinh đẹp có dòng chữ “Bí mật không thể bật mí” ở tít đầu tủ. Những ký ức loáng thoáng hiện lên…

Trong hộp là cuốn lưu bút cấp II, cấp III, cuốn sổ nhạc tôi chép đầy những bài hát thường nghêu ngao với tụi bạn, cả những tấm hình chụp tập thể từ thời quàng khăn đỏ đến những tấm mặc áo dài trắng với thân hình ú nu… Và cả những bức thư tay vụng về chỉ một nét chữ, những cây bút chì khắc những dòng yêu thương đi bị gãy đôi từ lúc nào... Mối tình đầu của tôi đó.

Ảnh mang tính minh họa - Ảnh: Liêu Hà
Ảnh mang tính minh họa - Ảnh: Liêu Hà


Ngày ấy, tôi học lớp Tám, bạn học lớp Chín. Chúng tôi quen biết nhau khi cùng đội học sinh giỏi của trường. Bạn hay kèm tôi môn toán. Tôi giúp bạn môn văn và tiếng Anh. Bạn thường gọi tôi là “cô giáo cộc cằn”. 

Nhà bạn ngược đường với nhà tôi nhưng lúc nào tan học bạn cũng chịu khó đạp xe về cùng tôi rồi sau đó về nhà bạn. Đường về băng qua bao cánh đồng lúa vàng óng, bao buổi hoàng hôn, vòng xe cứ như mới quay đều hôm qua, còn lưu lại tiếng nói nói cười cười của hai đứa.

Ngày đó trong trường rộ lên phong trào khắc hình và chữ lên bút chì. Có đứa khắc đẹp lắm, khắc được đủ hình thù, khắc được cả chữ lên thân cây bút chì nữa. Bạn cũng lò mò học, khắc đứt cả tay. Cây bút đầu tiên bạn tặng tôi vào một chiều tan học có dòng chữ “cô giáo cộc cằn” nét còn thô và xấu xí.

Những cây bút sau này khắc đẹp hơn, bạn cẩn thận sơn chút sơn móng tay bóng để trông đẹp hơn. Bạn bảo đấy là quà cảm ơn vì được điểm 8 tập làm văn, bạn bảo đấy là quà cảm ơn vì được cô khen tiến bộ nhiều trong môn tiếng Anh. 

Bạn bảo: “Cô giáo khó tính cộc cằn thì học sinh mới nên người, phải không bé?” rồi bạn cười tít mắt. “Bé” - bạn gọi tôi là “bé” sao? Tôi còn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, hoàng hôn hồng ấm nhè nhẹ ôm ấp trái tim tôi.

Thi thoảng đến lớp, dưới ngăn bàn của tôi có khi thì hộp sữa, khi thì ổ bánh mì, khi lại bịch xoài, lúc túi bánh tráng trộn… Bạn thường đi sớm, để ở đấy, kèm theo mấy tờ giấy note hay lá thư tay luôn có những cái tái bút “ăn cho mau lớn”, “ăn cho mau mập”, “cảm ơn bà nhiều”… 

Những ngày cuối năm lớp Chín, bạn bận rộn với kỳ thi vào lớp Mười, dành nhiều thời gian để học nên chúng tôi ít gặp nhau. Tôi nhớ “cậu học trò” tóc ngố của tôi khi đang nghe thầy giảng bài, tôi thấy thấp thoáng hình ảnh của bạn qua khung cửa sổ phòng học. Chiều đó tôi học thể dục, hoạt động toát mồ hôi mà lòng cứ man mác buồn. Phượng bắt đầu trổ bông, con đường nay còn mình tôi lủi thủi đạp xe về nhà.

Ngày cuối năm học, tôi vui với bảng thành tích tốt, tạm biệt năm lớp Tám. Cả ngày hôm đó, tôi không thấy bạn đâu. 

Ít hôm sau, mẹ đưa tôi một cái hộp, nói là mẹ của bạn ấy gửi kèm lá thư tay với nét bút quen thuộc. Bạn ấy chuyển vào sống ở Sài Gòn, sẽ học cấp III ở đấy và không về quê nữa. Bạn bảo tôi hãy luôn vui vẻ và học thật giỏi. Bạn tặng tôi cây bút chì khắc dòng chữ “Cười nhiều, bé nhé!”. Tôi đã khóc rất nhiều khi ấy, tôi đã trách bạn vì đi không nói lời nào. Tôi thật sự đã rất ghét và muốn quên bạn ấy đi.

Những ngày cuối cấp II, tôi mượn lại cuốn sách để tìm tài liệu ôn tập thì một mẩu giấy cũ với dòng chữ quen thuộc rơi ra: “Học trò chờ cô giáo cộc cằn ở cổng sau nghen”. Thì ra, bạn có hẹn gặp tôi trước khi đi xa, mà tôi nào có hay. Tim tôi thắt lại, nước mắt tôi rơi từ lúc nào. Mẩu giấy đó bây giờ còn nhòe đi vài chữ ở đây. Nét mực loang lổ như lòng tôi bây giờ. Bạn đang ở đâu?

Tôi thật sự không biết có gọi đó là tình yêu hay không, chỉ đơn giản lúc ấy tôi đã cười rất nhiều, đã yêu những buổi hoàng hôn hồng ấm, đã mê cái đầu tóc ngố in trên khung cửa sổ kia và đã thổn thức vì một tiếng “cô giáo”, một tiếng “bé” bạn gọi thành tiếng đúng 
một lần.

Sau này, tôi đã gặp rất nhiều người, rung động và yêu cũng 2 - 3 người, nhưng mãi mãi không tìm được thứ tình cảm trong trẻo tựa buổi hoàng hôn hồng ấm năm đó, mãi mãi không tìm được “cậu học trò ngố” thứ hai nữa. 

Ngọc Trâm

 

[news_source] => [news_tag] => mối tình đầu,mối tình học trò,cảm xúc đầu đời [news_status] => 6 [news_createdate] => 2021-10-31 23:52:03 [news_date] => [news_publicdate] => 2021-11-04 18:46:37 [news_relate_news] => 1445495,1430176, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 0 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_is_not_preroll] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/nhung-hoang-hon-hong-am-a1449642.html [tag] => mối tình đầumối tình học tròcảm xúc đầu đời [daynews2] => 2021-11-04 18:46 [daynews] => 04/11/2021 - 18:46 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Khi hôn nhân vắng tình yêu

    Khi hôn nhân vắng tình yêu

    25-11-2021 05:55

    Nên lựa chọn cách sống thật với cảm xúc hay trân trọng nghĩa vợ chồng? Người ta vẫn thường nói, hôn nhân hết tình nhưng còn nghĩa đó sao...

  • Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    Cảm ơn người cũ đã bỏ tôi

    24-11-2021 19:13

    Má dắt tôi âm thầm trốn lên Sài Gòn chờ sinh nở. Ba nói con gái ba không có thứ chửa hoang, ba xem như tôi "sút nôi" từ hồi nhỏ.

  • Anh có vợ chưa?

    Anh có vợ chưa?

    24-11-2021 11:41

    Anh ta có vợ chưa? - Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu phụ nữ đơn chiếc khi nhận thấy đàn ông có dấu hiệu tán tỉnh mình.

  • Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    Tiếp thu “giáo trình” từ mẹ chồng

    24-11-2021 06:06

    Mỗi lần chạm tay vào cành lan, cành hồng, lòng tôi biết ơn mẹ chồng vô cùng. Mẹ luôn chở che, yêu thương và dõi chúng tôi.

  • Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    Vợ nhạy cảm quá, chồng khó sống?

    23-11-2021 11:14

    Nếu sống bên cạnh người phụ nữ nhạy cảm mà người đàn ông không “bắt sóng” kịp thì hẳn nhiên sẽ phải hứng nhiều phiền phức.

  • Hai giờ cật lực tìm mẹ

    Hai giờ cật lực tìm mẹ

    23-11-2021 05:52

    Hai giờ cật lực tìm hiểu mẹ, tôi mới chạm đến mẹ ở vùng hiu quạnh, cô độc nhất và hiểu các con đã quăng vào mẹ những vết đau thế nào.

  • Chị tôi bao năm không yêu ai

    Chị tôi bao năm không yêu ai

    22-11-2021 17:45

    Nếu chị tôi chùn bước trước lời can gián có phần mai mỉa của hàng xóm hoặc nghiêng ngả trước bao ong bướm chắc gì chị được như hôm nay.

  • Chồng gọi vợ là gì?

    Chồng gọi vợ là gì?

    22-11-2021 11:49

    Có lần, người bạn sừng sộ trong cơn say khi vợ gọi điện thoại: “Mày gọi tao làm gì? Mày nghĩ mày là mẹ tao hay sao?”.

  • Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    Mẹ ơi, hãy tôn trọng con!

    22-11-2021 05:58

    Luật pháp đã tiến nhiều bước trong lộ trình bảo vệ quyền riêng tư của trẻ em Việt Nam, song thực tế vẫn còn cách rất xa các điều luật.

  • Mẹ già lo chuyện cuối đời

    Mẹ già lo chuyện cuối đời

    21-11-2021 17:34

    Cứ khéo léo khơi gợi để bố mẹ tỏ bày, cảm giác được chia sẻ giúp những người lớn tuổi thấy mình được con cái yêu thương, quan tâm chu đáo.

  • Hết dịch nộp đơn ly hôn

    Hết dịch nộp đơn ly hôn

    21-11-2021 10:38

    Đến khi người của tòa án gọi lên hòa giải, Đức mới biết việc đầu tiên Xuân làm khi thành phố mở cửa sau giãn cách là nộp đơn ly hôn.

  • Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    Tạm quên nỗi lo bệnh dịch với người bạn.. chòi mòi

    21-11-2021 05:55

    Nhìn bọn trẻ hái chòi mòi, chơi đùa, tôi tạm quên đi nỗi lo dịch bệnh và vẫn tin rằng cuộc sống bình thường sẽ sớm trở lại.

  • Vợ chồng là tài sản của nhau?

    Vợ chồng là tài sản của nhau?

    20-11-2021 18:09

    Vợ chồng có lúc được ví như là tài sản của nhau. Có khi tài sản giảm, có lúc tăng, tùy theo cách tiêu pha, tiết kiệm, vun đắp của đôi lứa.

  • Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    Nhờ cô chủ nhiệm mà tôi biết "30 chưa phải là tết"

    20-11-2021 14:26

    Một vài câu nói có thể tạo nên sự thay đổi mạnh mẽ của một con người. Cô đã cho tôi lời động viên đúng lúc...

  • Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    Lên mạng khoe khổ, khoe sở

    20-11-2021 11:15

    Có uất ức, có hơn thua cũng là chuyện thường - con người ai không vậy. Nhưng có cần không cần phơi ra nỗi khổ của mình hay không?

  • Ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

    Ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

    20-11-2021 05:40

    Bạn tôi rất mê nấu nướng, chị tôi lại cho chồng con ăn ngoài là chính. Vậy ăn nhà tốt hay ăn ngoài sướng?

  • Nợ mẹ từ miếng cơm ghế…

    Nợ mẹ từ miếng cơm ghế…

    19-11-2021 19:47

    Thời tôi còn nhỏ, nhà nghèo khó, con đông, để tiết kiệm lúa gạo dành ăn cho giáp vụ, ngày nào mẹ cũng cho cả nhà ăn cơm ghế (cơm độn).

  • Vừa làm mẹ vừa làm cô giáo

    Vừa làm mẹ vừa làm cô giáo

    19-11-2021 15:37

    Người thầy nếu muốn cầm tay, mở ra trí óc, thì trước hết phải hành động bằng cả trái tim mình.