Lách mình qua cửa hẹp

08/11/2017 - 11:00

PNO - “Yêu, nhưng…” - chị bỏ lửng khi tôi hỏi về tình cảm với chồng. Mông lung nhìn khoảng không trước mặt, bất ngờ, gương mặt chị co rúm. Nỗi đau, sự tức giận - những chuyển biến cảm xúc dội ùa về từ câu chuyện chưa nguôi.

1. Căn nhà nhỏ bằng gỗ đơn độc dưới lũng sâu buôn Ma Vàng (xã Eahleo, huyện Eahleo, tỉnh Đắk Lắk) đã mục. Đưa tôi về “chốn xưa”, nhìn từng mảnh gỗ sút đinh, xiêu vẹo, chị Đinh Thị H. (SN 1988) thở dài: “Thiếu hơi người nên tan hoang quá”. “Anh gây án ở đâu?” - tôi vô duyên kéo chị về thời điểm một năm trước. Chị nặng nề chỉ tay ra cách nhà dăm bước chân.

Lách mình qua của hẹp
Căn nhà từng là tổ ấm của vợ chồng chị H.

Chiều đó, chị đi làm về, thấy L. (7 tuổi) rời nhà mình, ôm mặt khóc. Nhìn áo quần L. xộc xệch, linh tính chẳng lành, chị chặn đường: “Cháu sao thế?”. L. khóc to, ôm chặt chị: “Bác Hiệp đón con về rồi…”. Chị xin L. cho kiểm tra vùng kín. Sửng sốt, chị phẫn nộ nắm tay L. vào gặp chồng. “Ông vừa làm gì ông biết không?”. Không cần lời giải thích, chị quày quả cõng L. về nhà, lòng ngổn ngang với câu chồng nói với theo: “nó tự té trúng cục đá”.

Tháng 2/2017, TAND tỉnh Đắk Lắk tuyên Nguyễn Nho Hiệp (SN 1985) 18 năm tù, tội hiếp dâm trẻ em. “Ảnh nhìn tôi như thể mọi tội lỗi là do tôi gây ra. Nhiều người cũng hỏi sao không che giấu cho chồng, tôi không đáp. Họ đâu phải hỏi. Họ đang trách oán tôi” - chị kể. “Sao chị không che giấu cho chồng?” - tôi lặp lại. Chị nói: “Tôi ít học, chẳng biết luật pháp là gì, sau này mới biết che giấu cũng mang tội. Lúc đó tôi chỉ nghĩ ảnh bậy quá, không đúng đạo làm người. Cần gì học cao, cái đạo đó làm người là phải biết. Mình thấy sai thì phải lên tiếng”.

Dừng trước cửa nhà L., chị hít sâu, lắp bắp: “Ông Hiệp nhà tôi làm điều xằng bậy. Giờ tất cả là tùy cô”. Chén cơm trên tay mẹ L. rơi xuống đất. Chị cũng quỳ thụp xuống.

2. Từ ngày chồng bị bắt, nhiều tháng liền chị mất ngủ, cứ sụt sùi ôm hai con trong căn nhà gió lạnh lùa quanh. Những hình ảnh cách đó dăm bước chân cứ quẩn quanh làm khổ chị. Cha mẹ chị gọi, bảo: “Mẹ con bây về đây sống, ở đó làm gì cho buồn”. Hôm tòa tuyên án, anh trai chị cũng nói như để cả thiên hạ nghe: “Em đưa cháu về với cha mẹ. Nó làm ác, đi tù lâu vậy, hơi đâu mà chờ”. Chị trầm ngâm rồi ghé thẳng nhà mẹ chồng ngay sau khi từ tòa về: “Anh Hiệp đi tù, mẹ cho con đưa cháu về ở cùng, rồi con làm lụng nuôi con”.

Lách mình qua của hẹp
Chị H. hướng dẫn con học bài

Hiệp là trụ cột kinh tế gia đình. Vắng chồng gánh nặng đặt lên vai chị. Tôi nhìn bộ quần áo thùng thình chị mặc - món quà được một người quen cho, rồi nhìn bộ đồng phục cũ rách của hai con chị lúc chúng đi học về, xót xa. Thôn Ma Vàng chỉ vài chục nóc nhà. Hiệp từng nổi tiếng chịu khó - nghèo nhưng không để vợ con phải khổ. Nay, nhiều đêm con lên cơn đau bụng không dứt, chị ngồi thụp, nước mắt ngắn dài cầu trời cho con qua cơn đau. Mấy bận con sốt, giữa đêm, chị sấp ngửa cõng con vượt thung ra quốc lộ, đón xe đi bệnh viện.

Cay đắng chưa dừng lại. “Tiếng dữ đồn xa. Người ta hết trách lại xì xào tôi có vấn đề nên chồng mới vậy. Nhiều người còn tàn nhẫn, cá nhau ngủ với tôi xem tôi có bình thường” - chị rớm nước mắt. Vài bận quá uất ức, chị chờ con học xong, xin đôi giấy viết thư cho chồng. Trăm lần như một, vỏn vẹn một chữ  “anh” là chị ngưng, rồi mông lung, xóa. “Yêu nhiều lắm. Nhưng chữ  “anh” vừa xong cũng là lúc tôi uất nghẹn, thấy hận anh. Giờ tôi vẫn không hiểu sao anh lại làm vậy” - chị ôm mặt, bộc lòng.

3. Sau ngày xảy ra chuyện, L. được Chi hội Khoa học tâm lý - giáo dục Nhịp cầu Hạnh phúc (Q.3, TP.HCM) đón về TP.HCM nuôi dạy. Chị X. - mẹ em - thở dài: “Biết để con đi là tốt, nhưng không dưng mẹ con rời xa; nhớ con, chỉ biết khóc”.

Nỗi đau, sự mất mát của cả hai gia đình khiến chị H. từ cúi mặt trước miệng lưỡi nhân gian đã lách mình qua cửa hẹp, mạnh mẽ đứng lên. Tháng 4/2017, Hội LHPN tỉnh Đắk Lắk tổ chức hội thảo về xâm hại trẻ em. Dù mẹ chồng phản đối chuyện khơi lại vết thương lòng, chị quyết liệt: “Con muốn nhiều người biết. Biết đâu nhờ vậy, những đứa trẻ đâu đó không trở thành nạn nhân”.

Hôm ti vi đưa tin về hội thảo, mẹ chồng chị thở dài, chuyển kênh, bâng quơ: “Chuyện gì giấu được thì giấu. Nay mai, bọn nhỏ làm sao vào đời”. Chị thật lòng chia sẻ - các con chỉ biết cha đi tù, không biết “phạm tội hiếp dâm” là sao. Bởi thế, “cuộc chiến của sự thật, của chấp nhận rồi sẽ diễn ra ngay trong chính gia đình. Tôi sẽ giải thích cho con vào thời điểm thích hợp. Con có đau, mặc cảm, xấu hổ rồi cũng phải cùng tôi mạnh mẽ sống cho đúng đạo làm người” - chị nói, nhẹ tênh như thở khói lên trời. 

“Tôi tin anh rồi sẽ biết sai và làm lại. Còn tình vợ chồng, tới lúc đó, có khi tôi không phai mà chính anh sẽ lạt, hoặc cả hai. Nhưng, khi xác định về sống với mẹ chồng là tôi đã xác định chờ anh”.

Chị Đinh Thị H.

Tuyết Dân

 
Array ( [news_id] => 37908 [news_title] => Lách mình qua cửa hẹp [news_title_seo] => [news_supertitle] => [news_picture] => 115742_13-nha-8827860.jpg [news_subcontent] => “Yêu, nhưng…” - chị bỏ lửng khi tôi hỏi về tình cảm với chồng. Mông lung nhìn khoảng không trước mặt, bất ngờ, gương mặt chị co rúm. Nỗi đau, sự tức giận - những chuyển biến cảm xúc dội ùa về từ câu chuyện chưa nguôi. [news_subcontent_seo] => [news_headline] => “Yêu, nhưng…” - chị bỏ lửng khi tôi hỏi về tình cảm với chồng. Mông lung nhìn khoảng không trước mặt, bất ngờ, gương mặt chị co rúm. Nỗi đau, sự tức giận - những chuyển biến cảm xúc dội ùa về từ câu chuyện chưa nguôi. [news_content] =>

1. Căn nhà nhỏ bằng gỗ đơn độc dưới lũng sâu buôn Ma Vàng (xã Eahleo, huyện Eahleo, tỉnh Đắk Lắk) đã mục. Đưa tôi về “chốn xưa”, nhìn từng mảnh gỗ sút đinh, xiêu vẹo, chị Đinh Thị H. (SN 1988) thở dài: “Thiếu hơi người nên tan hoang quá”. “Anh gây án ở đâu?” - tôi vô duyên kéo chị về thời điểm một năm trước. Chị nặng nề chỉ tay ra cách nhà dăm bước chân.

Lách mình qua của hẹp
Căn nhà từng là tổ ấm của vợ chồng chị H.

Chiều đó, chị đi làm về, thấy L. (7 tuổi) rời nhà mình, ôm mặt khóc. Nhìn áo quần L. xộc xệch, linh tính chẳng lành, chị chặn đường: “Cháu sao thế?”. L. khóc to, ôm chặt chị: “Bác Hiệp đón con về rồi…”. Chị xin L. cho kiểm tra vùng kín. Sửng sốt, chị phẫn nộ nắm tay L. vào gặp chồng. “Ông vừa làm gì ông biết không?”. Không cần lời giải thích, chị quày quả cõng L. về nhà, lòng ngổn ngang với câu chồng nói với theo: “nó tự té trúng cục đá”.

Tháng 2/2017, TAND tỉnh Đắk Lắk tuyên Nguyễn Nho Hiệp (SN 1985) 18 năm tù, tội hiếp dâm trẻ em. “Ảnh nhìn tôi như thể mọi tội lỗi là do tôi gây ra. Nhiều người cũng hỏi sao không che giấu cho chồng, tôi không đáp. Họ đâu phải hỏi. Họ đang trách oán tôi” - chị kể. “Sao chị không che giấu cho chồng?” - tôi lặp lại. Chị nói: “Tôi ít học, chẳng biết luật pháp là gì, sau này mới biết che giấu cũng mang tội. Lúc đó tôi chỉ nghĩ ảnh bậy quá, không đúng đạo làm người. Cần gì học cao, cái đạo đó làm người là phải biết. Mình thấy sai thì phải lên tiếng”.

Dừng trước cửa nhà L., chị hít sâu, lắp bắp: “Ông Hiệp nhà tôi làm điều xằng bậy. Giờ tất cả là tùy cô”. Chén cơm trên tay mẹ L. rơi xuống đất. Chị cũng quỳ thụp xuống.

2. Từ ngày chồng bị bắt, nhiều tháng liền chị mất ngủ, cứ sụt sùi ôm hai con trong căn nhà gió lạnh lùa quanh. Những hình ảnh cách đó dăm bước chân cứ quẩn quanh làm khổ chị. Cha mẹ chị gọi, bảo: “Mẹ con bây về đây sống, ở đó làm gì cho buồn”. Hôm tòa tuyên án, anh trai chị cũng nói như để cả thiên hạ nghe: “Em đưa cháu về với cha mẹ. Nó làm ác, đi tù lâu vậy, hơi đâu mà chờ”. Chị trầm ngâm rồi ghé thẳng nhà mẹ chồng ngay sau khi từ tòa về: “Anh Hiệp đi tù, mẹ cho con đưa cháu về ở cùng, rồi con làm lụng nuôi con”.

Lách mình qua của hẹp
Chị H. hướng dẫn con học bài

Hiệp là trụ cột kinh tế gia đình. Vắng chồng gánh nặng đặt lên vai chị. Tôi nhìn bộ quần áo thùng thình chị mặc - món quà được một người quen cho, rồi nhìn bộ đồng phục cũ rách của hai con chị lúc chúng đi học về, xót xa. Thôn Ma Vàng chỉ vài chục nóc nhà. Hiệp từng nổi tiếng chịu khó - nghèo nhưng không để vợ con phải khổ. Nay, nhiều đêm con lên cơn đau bụng không dứt, chị ngồi thụp, nước mắt ngắn dài cầu trời cho con qua cơn đau. Mấy bận con sốt, giữa đêm, chị sấp ngửa cõng con vượt thung ra quốc lộ, đón xe đi bệnh viện.

Cay đắng chưa dừng lại. “Tiếng dữ đồn xa. Người ta hết trách lại xì xào tôi có vấn đề nên chồng mới vậy. Nhiều người còn tàn nhẫn, cá nhau ngủ với tôi xem tôi có bình thường” - chị rớm nước mắt. Vài bận quá uất ức, chị chờ con học xong, xin đôi giấy viết thư cho chồng. Trăm lần như một, vỏn vẹn một chữ  “anh” là chị ngưng, rồi mông lung, xóa. “Yêu nhiều lắm. Nhưng chữ  “anh” vừa xong cũng là lúc tôi uất nghẹn, thấy hận anh. Giờ tôi vẫn không hiểu sao anh lại làm vậy” - chị ôm mặt, bộc lòng.

3. Sau ngày xảy ra chuyện, L. được Chi hội Khoa học tâm lý - giáo dục Nhịp cầu Hạnh phúc (Q.3, TP.HCM) đón về TP.HCM nuôi dạy. Chị X. - mẹ em - thở dài: “Biết để con đi là tốt, nhưng không dưng mẹ con rời xa; nhớ con, chỉ biết khóc”.

Nỗi đau, sự mất mát của cả hai gia đình khiến chị H. từ cúi mặt trước miệng lưỡi nhân gian đã lách mình qua cửa hẹp, mạnh mẽ đứng lên. Tháng 4/2017, Hội LHPN tỉnh Đắk Lắk tổ chức hội thảo về xâm hại trẻ em. Dù mẹ chồng phản đối chuyện khơi lại vết thương lòng, chị quyết liệt: “Con muốn nhiều người biết. Biết đâu nhờ vậy, những đứa trẻ đâu đó không trở thành nạn nhân”.

Hôm ti vi đưa tin về hội thảo, mẹ chồng chị thở dài, chuyển kênh, bâng quơ: “Chuyện gì giấu được thì giấu. Nay mai, bọn nhỏ làm sao vào đời”. Chị thật lòng chia sẻ - các con chỉ biết cha đi tù, không biết “phạm tội hiếp dâm” là sao. Bởi thế, “cuộc chiến của sự thật, của chấp nhận rồi sẽ diễn ra ngay trong chính gia đình. Tôi sẽ giải thích cho con vào thời điểm thích hợp. Con có đau, mặc cảm, xấu hổ rồi cũng phải cùng tôi mạnh mẽ sống cho đúng đạo làm người” - chị nói, nhẹ tênh như thở khói lên trời. 

“Tôi tin anh rồi sẽ biết sai và làm lại. Còn tình vợ chồng, tới lúc đó, có khi tôi không phai mà chính anh sẽ lạt, hoặc cả hai. Nhưng, khi xác định về sống với mẹ chồng là tôi đã xác định chờ anh”.

Chị Đinh Thị H.

Tuyết Dân

[news_source] => [news_tag] => Đinh Thị H.,hiếp dâm trẻ em,chồng đi tù [news_status] => 6 [news_createdate] => 2017-11-08 11:00:00 [news_date] => [news_publicdate] => 2017-11-08 11:00:00 [news_relate_news] => 9050,9053,9058 [newcol_id] => 0 [newevent_id] => [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => tinh-yeu-hon-nhan [news_copyright] => 1 [news_url] => https://www.phunuonline.com.vn/tinh-yeu-hon-nhan/lach-minh-qua-cua-hep-115742/ [news_urlid] => 115742 [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => [news_numview] => 1844 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/la-ch-mi-nh-qua-cu-a-he-p-a37908.html [tag] => Đinh Thị Hhiếp dâm trẻ emchồng đi tù [daynews2] => 2017-11-08 11:00 [daynews] => 08/11/2017 - 11:00 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...

  • Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc

    Khoảnh khắc hạnh phúc giữa cực nhọc 

    21-10-2020 08:05

    Không phải hình ảnh những phụ nữ có cuộc đời êm ả hay tiện nghi. Đó có thể chỉ là khoảnh khắc họ là họ, điềm nhiên mỉm cười giữa cực nhọc.

  • Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    Những người đàn bà đơn thương độc mã trong bão lũ

    21-10-2020 08:00

    Mỗi mùa bão lũ ngặt nghèo, người ta lại thấy những người đàn bà “keo kiệt” miền Trung ấy lừng lững đứng lên, nối tiếp sự sống trong cái kiệt cùng.

  • Phút dùng dằng của người thứ 3

    Phút dùng dằng của người thứ 3

    21-10-2020 05:15

    Cô nhớ đến việc chồng ngoại tình. Người mạnh mẽ như cô tưởng chừng không đứng vững. Vợ anh hiền lành yếu đuối, liệu có vượt qua nỗi đau bị phản bội?

  • Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ

    Những người mẹ thức thâu đêm nấu bánh tét cho vùng lũ 

    20-10-2020 14:29

    Mấy ngày nay tôi không thể gọi cho mẹ để chúc mừng 20/10, mẹ đang bận bịu cùng cô bác trong làng gói bánh tét gửi cho người vùng lũ.

  • Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    Đàn bà, thôi đừng gồng nữa

    20-10-2020 11:11

    Đàn bà cứ mãi gồng mình lên cho thành đạt, chu toàn, hiện đại, trẻ trung… lúc nào đó nhìn lại chỉ còn một trái tim mệt mỏi kiệt sức.

  • Nữ chiến sĩ mũ nồi xanh Việt Nam ở Trung Phi

    Nữ chiến sĩ mũ nồi xanh Việt Nam ở Trung Phi

    20-10-2020 08:29

    Trong màu áo đỏ sao vàng chị vẫn thường khoác lên mình có bóng hình của mẹ, của cha, của gia đình, cùng những người thân yêu...