Cha mẹ có nên làm thầy dạy con?

Không học cùng con để con tự lập

15/10/2020 - 08:45

PNO - Tôi không cho học trước là để con háo hức với kiến thức mới. Tôi không làm bài tập hay ôn bài cùng con để con biết việc học là của mình và con phải rèn tính tự giác.

 

Tranh cãi về sách giáo khoa lớp Một vẫn chưa có hồi kết. Rõ ràng, “hoàn cảnh đặc biệt” từ việc thay sách đã khiến phụ huynh phải bước khỏi vị trí thực sự của mình để lên tiếng về sách giáo khoa - một sản phẩm thuộc trách nhiệm của hệ thống giáo dục. Vậy, vai trò thực sự của phụ huynh là gì? Một đứa trẻ đang tuổi ăn học cần điều gì ở cha mẹ? Nếu không trả lời rốt ráo câu hỏi này, cả phụ huynh lẫn hệ thống giáo dục đều sẽ cướp mất của con trẻ một nguồn trợ giúp chính đáng và cần thiết trên đường học.

Căng là do phụ huynh

Năm nay, con tôi vào lớp Một. Cháu là đứa bé hiếm hoi mù chữ hoàn toàn trước khi đi học chữ. Do năm lớp Lá vừa rồi “dính” COVID-19 nên phần làm quen mặt chữ ở bậc mầm non coi như “không tính”. 

Trong khi đó, các bạn cùng lớp đã được cha mẹ dạy chữ hoặc “vượt COVID-19” đi học chữ bên ngoài. Một số bé khác tiếp cận với ti vi hoặc YouTube nên có thể nhớ mặt chữ. Nhà tôi không có ti vi, con tôi không dùng thiết bị công nghệ, tức về chữ, con tôi có xuất phát điểm bằng không.

Vậy nhưng, trong mọi cuộc tranh cãi về giáo dục, tôi luôn có cảm giác mình phải “vận động” phụ huynh khác bình tĩnh lại, quan sát rộng ra, nghe nhiều chiều hơn. Như chuyện thời sự nóng hổi là chương trình sách giáo khoa (SGK) lớp Một mới. Tôi đọc bộ sách Cánh diều từ sớm, trước khi mạng xã hội làm ầm lên. Do làm xuất bản nhiều năm, tôi nhanh chóng phát hiện những hạt sạn của khâu thẩm định và biên tập, không chỉ trong từng bài học, từng trang sách mà cả sự bất cập của tiến độ dạy.

Tuy vậy, tôi không quá sốt ruột. Mỗi buổi đón, tôi chỉ hỏi con: “Đi học vui không con?”, “Bạn bè mới thế nào?”, “Có gì cần mẹ giúp thì nói nhé”. Với một số chữ khó trong sách như “bễ”, “đe”, “bia”… tôi biết giáo viên không dễ mà giải nghĩa. Tôi kể chuyện, bổ sung thêm ngữ nghĩa và cách dùng cho con. Tất cả chỉ diễn ra trong cuộc trò chuyện trên đường từ trường về nhà. Hết sức vui vẻ, tự nhiên.

Phụ huynh khổ sở vì phải đưa đón con đi học lại vừa phải dạy kèm cho trẻ - Ảnh mang tính minh họa: Internet
Phụ huynh khổ sở vì phải đưa đón con đi học lại vừa phải dạy kèm cho trẻ. Ảnh mang tính minh họa: Internet

Buổi tối, tôi thấy con ê a đánh vần, cười reo thích thú. Nếu rảnh, tôi giúp con đọc hoặc đánh vần thêm vài chữ lạ để bé biết nội dung câu văn. Cuối tuần, dẫn con đi nhà sách, tôi cho con tự tìm các chữ đã học để thử đánh vần, con rất vui thú khám phá những chữ này trên các nhãn sản phẩm, bìa sách…

Mỗi ngày, cô sẽ nhắn bản yêu cầu vào group Zalo của lớp. Theo đó, phụ huynh phải hướng dẫn con em đọc, làm toán, phải viết mẫu cho các em luyện viết từ 6 tới 10 dòng. Thật là công việc thử thách; lỡ chúng tôi viết sai, đọc sai thì sao? Chúng tôi đâu có được đi tập huấn để dạy lớp Một? Chưa kể, phụ huynh còn bao việc phải làm, giả sử tôi phải chạy Grab, phải buôn bán vỉa hè đêm, hay trực sản xuất ở nhà máy thì sao?

Quan trọng hơn, tôi chọn phương pháp không cho học trước là để con háo hức với kiến thức mới và điều ấy đang hiệu quả. Chọn phương pháp không làm bài tập hay ôn bài cùng con là tôi “thả”, để con biết việc học là của mình và phải rèn tính tự giác. Những điều ấy sẽ giúp con suốt hành trình học tập dài lâu sau này. Con có thể tự ngồi vào bàn, một mình làm việc của mình thay vì ỷ lại, chờ người khác. Cha mẹ buổi tối được nghỉ ngơi, thả lỏng, không phải nhắc nhở, quát tháo như hầu hết bạn bè tôi đang vật vã với những đứa con học cấp II, cấp III…

Kỹ năng tự học còn giúp con tự đọc SGK để hiểu bài khi thình lình ốm đau phải nghỉ học, có thể tự mua sách tham khảo để tìm hiểu, nghiên cứu, mở mang kiến thức sau này - những điều mà học sinh và sinh viên Việt Nam đang rất yếu. Với cách để con tự học, tự nghiên cứu, tôi đã áp dụng cho con trai lớn và thành công tốt đẹp. Vậy, có thể nói, khi phụ huynh lớp Một nháo nhào tìm roi, hoặc túm tóc mình đánh vật với con mỗi buổi tối, không khí ở nhà tôi vẫn hết sức nhẹ nhàng, vui vẻ. 

Căng là do giáo viên

Vậy nhưng, con đường của mẹ con tôi không suôn sẻ. 

Tới buổi họp phụ huynh đầu năm, tôi nghe cô giáo chê nhiều bé trong lớp không học “tiền lớp Một” tụt hậu so với chúng bạn. Trao đổi riêng, cô chê con tôi rất yếu, không nhớ mặt chữ, viết chữ gà bới. 

Trẻ không học tiền lớp Một sẽ khó khăn hơn bạn bè  (Ảnh minh họa)
Trẻ không học "tiền lớp Một" sẽ khó theo kịp chương trình (ảnh minh họa)

Tôi hơi nóng mặt, nhưng không bất ngờ. Tôi chia sẻ cùng cô về sự vất vả khi dạy một đứa trẻ. Tôi hiểu cô căng thẳng với nhóm trẻ chưa đọc - viết làu làu, nhưng tôi đã nghiên cứu nhiều tài liệu trước khi đi tới quyết định khó khăn cho cả con và mẹ, là không học chữ trước khi vào lớp Một. 

Tuy vậy, cô vẫn nói: “Các bé học trước, khi học sách lớp Một sẽ được dượt lần hai, chỉ vững hơn, có sao đâu chị?”. Tôi không đồng ý: “Hết lớp Một, bé nào cũng sẽ biết đọc, biết viết đúng không cô? Con trai lớn của tôi chỉ cần hết học kỳ I đã có thể đọc truyện tranh, dù khi vào lớp Một, bé cũng là đứa trẻ duy nhất không học chữ trước”. 

Cô giáo gật gù đồng ý. Chỉ là, chương trình cải cách này buộc trẻ học nhanh để nhanh chóng chuyển sang đọc - viết chính tả, chứ không nhìn - chép như chương trình cũ. 

Tôi nhẹ nhàng hỏi cô, vậy giải pháp dành cho con tôi là gì? Cô bày tôi cách về nhà dạy cho bé, kèm bé đọc bài nhiều lần, tập viết nhiều cho đúng ô ly, từ từ tiến tới kỹ năng đọc - chép. 

Kết quả buổi nói chuyện theo tôi là không tốt. Hôm sau, con thỏ thẻ sau lưng tôi rằng, cô bảo về nói mẹ “nếu không dạy được con thì cho con đi học thêm”.

Mới lớp Một đã đi học thêm? Quả thực, ở buổi họp phụ huynh hôm trước, các mẹ đều nói con họ đang theo lớp học chữ, rèn chữ hoặc thuê gia sư về tận nhà dạy. Các bé này thường học chữ từ khi bốn tuổi, năm tuổi và hiện đang học kiểu “chạy trước” tiến độ SGK.

Vậy nên, bạn bè, đồng nghiệp bảo tôi đích thị là một phụ huynh cứng đầu, dám chống lại cả một hệ thống giáo dục đã quen nếp học trước, học thêm. Nhưng, trước một điều mà ai cũng thấy vô lý, sao mẹ con tôi phải chấp nhận vô lý theo?

Chẳng phải chính phụ huynh đã và đang khiến các lớp học thêm nở rộ, khi mà ngành giáo dục đã cấm học thêm, dạy thêm từ lâu? Chẳng phải chính phụ huynh, thay vì để con làm việc của chúng thì mỗi tối lại vất vả cùng học, rồi gào thét, chửi bới, đánh mắng trong bất lực?

Nhiều bà mẹ của học sinh lớp Một không dám dạy con, vì sợ chính mình cầm bút sai, ráp âm, đánh vần âm sai. Ảnh minh hoạ
Nhiều bà mẹ của học sinh lớp Một không dám dạy con, vì sợ chính mình cầm bút sai, đánh vần sai (ảnh minh họa)

Tôi rảnh nhưng cũng… không rảnh

Suy tính mãi, cuối cùng, tôi đã làm một việc rất “rảnh” là nghỉ làm một buổi, đi “thương thảo với nhà trường”.

Tôi xin làm việc với hiệu trưởng, nhắc ông về “những đứa trẻ mù chữ do mùa COVID-19 thứ nhất”, nhắc ông rằng, SGK năm nay rất căng, đừng quên giúp các giáo viên khối lớp Một của trường trút bớt áp lực thành tích và áp lực tiến độ, bởi nếu giáo viên căng thì học sinh sẽ căng theo, chúng sẽ sợ tới trường và lúc đó, không cách nào mà trẻ học “vào”. Việc dạy học sẽ thất bại.

Tất nhiên, vì tôi mang theo mớ lý luận “trang bị tận chân răng” nên đại diện nhà trường gật gù, xuôi thuận trong vui vẻ. Tôi xin gặp giáo viên chủ nhiệm lần nữa để nói rằng, con tôi tiếp nhận bài học như thế là không tệ, con viết như thế là xấu, nhưng do trước đây chưa từng học “tiền lớp Một” nên điều đó là đương nhiên. 

Tôi nhờ cô động viên, khen ngợi khi con cố gắng, khuyến khích con, bởi việc cô chê bé không chỉ tạo áp lực cho bé mà còn khiến vài bạn trong lớp hùa theo miệt thị con. Trong phiếu khai lý lịch đầu năm, phần dành cho điểm cần lưu ý đặc biệt, tôi ghi rõ: “Bé đặc biệt thích khen ngợi, động viên và sẽ cố gắng nhiều khi được khen ngợi, động viên”.

Thật ra mà nói, đứa trẻ nào cũng thích động viên, khen ngợi chứ không riêng con tôi, nhưng tôi viết thế để nhắc nhở giáo viên thêm một lần nữa về trách nhiệm của các cô trong việc tạo tinh thần học tập cho trẻ thay vì gây áp lực phản giáo dục. Tinh thần và thái độ học tập mới là thứ cần nhất với đứa trẻ chứ không chỉ là con chữ, con số hôm nay.

Thật may, hôm qua, tôi đi đón con, giáo viên hồ hởi báo, con tôi đã tiến bộ nhiều, tốc độ học tốt. Tôi cười, cảm ơn cô chân thành, nhưng vẫn không hề tiết lộ rằng, bài tập cô giao trong group Zalo buộc học sinh phải hoàn thành mỗi tối, tôi không hề sờ đến. Việc dạy trẻ là của nhà trường, không phải của tôi. Việc học cũng là của con và tôi nhất quyết không kè kè ngồi học cùng con! 

Hoàng Ly (quận Tân Bình, TPHCM)

 

 

 
Array ( [news_id] => 1419807 [news_title] => Không học cùng con để con tự lập [news_title_seo] => Không học cùng con để con tự lập [news_supertitle] => Cha mẹ có nên làm thầy dạy con? [news_picture] => cha-me-co-nen-lam-thay-day-con-_1602604171.jpg [news_subcontent] => Tôi không cho học trước để con háo hức với kiến thức mới. Tôi không làm bài tập hay ôn bài cùng con để con biết việc học là của mình. [news_subcontent_seo] => Tôi không cho học trước để con háo hức với kiến thức mới. Tôi không làm bài tập hay ôn bài cùng con để con biết việc học là của mình. [news_headline] => Tôi không cho học trước là để con háo hức với kiến thức mới. Tôi không làm bài tập hay ôn bài cùng con để con biết việc học là của mình và con phải rèn tính tự giác. [news_content] =>

 

Tranh cãi về sách giáo khoa lớp Một vẫn chưa có hồi kết. Rõ ràng, “hoàn cảnh đặc biệt” từ việc thay sách đã khiến phụ huynh phải bước khỏi vị trí thực sự của mình để lên tiếng về sách giáo khoa - một sản phẩm thuộc trách nhiệm của hệ thống giáo dục. Vậy, vai trò thực sự của phụ huynh là gì? Một đứa trẻ đang tuổi ăn học cần điều gì ở cha mẹ? Nếu không trả lời rốt ráo câu hỏi này, cả phụ huynh lẫn hệ thống giáo dục đều sẽ cướp mất của con trẻ một nguồn trợ giúp chính đáng và cần thiết trên đường học.

Căng là do phụ huynh

Năm nay, con tôi vào lớp Một. Cháu là đứa bé hiếm hoi mù chữ hoàn toàn trước khi đi học chữ. Do năm lớp Lá vừa rồi “dính” COVID-19 nên phần làm quen mặt chữ ở bậc mầm non coi như “không tính”. 

Trong khi đó, các bạn cùng lớp đã được cha mẹ dạy chữ hoặc “vượt COVID-19” đi học chữ bên ngoài. Một số bé khác tiếp cận với ti vi hoặc YouTube nên có thể nhớ mặt chữ. Nhà tôi không có ti vi, con tôi không dùng thiết bị công nghệ, tức về chữ, con tôi có xuất phát điểm bằng không.

Vậy nhưng, trong mọi cuộc tranh cãi về giáo dục, tôi luôn có cảm giác mình phải “vận động” phụ huynh khác bình tĩnh lại, quan sát rộng ra, nghe nhiều chiều hơn. Như chuyện thời sự nóng hổi là chương trình sách giáo khoa (SGK) lớp Một mới. Tôi đọc bộ sách Cánh diều từ sớm, trước khi mạng xã hội làm ầm lên. Do làm xuất bản nhiều năm, tôi nhanh chóng phát hiện những hạt sạn của khâu thẩm định và biên tập, không chỉ trong từng bài học, từng trang sách mà cả sự bất cập của tiến độ dạy.

Tuy vậy, tôi không quá sốt ruột. Mỗi buổi đón, tôi chỉ hỏi con: “Đi học vui không con?”, “Bạn bè mới thế nào?”, “Có gì cần mẹ giúp thì nói nhé”. Với một số chữ khó trong sách như “bễ”, “đe”, “bia”… tôi biết giáo viên không dễ mà giải nghĩa. Tôi kể chuyện, bổ sung thêm ngữ nghĩa và cách dùng cho con. Tất cả chỉ diễn ra trong cuộc trò chuyện trên đường từ trường về nhà. Hết sức vui vẻ, tự nhiên.

Phụ huynh khổ sở vì phải đưa đón con đi học lại vừa phải dạy kèm cho trẻ - Ảnh mang tính minh họa: Internet
Phụ huynh khổ sở vì phải đưa đón con đi học lại vừa phải dạy kèm cho trẻ. Ảnh mang tính minh họa: Internet

Buổi tối, tôi thấy con ê a đánh vần, cười reo thích thú. Nếu rảnh, tôi giúp con đọc hoặc đánh vần thêm vài chữ lạ để bé biết nội dung câu văn. Cuối tuần, dẫn con đi nhà sách, tôi cho con tự tìm các chữ đã học để thử đánh vần, con rất vui thú khám phá những chữ này trên các nhãn sản phẩm, bìa sách…

Mỗi ngày, cô sẽ nhắn bản yêu cầu vào group Zalo của lớp. Theo đó, phụ huynh phải hướng dẫn con em đọc, làm toán, phải viết mẫu cho các em luyện viết từ 6 tới 10 dòng. Thật là công việc thử thách; lỡ chúng tôi viết sai, đọc sai thì sao? Chúng tôi đâu có được đi tập huấn để dạy lớp Một? Chưa kể, phụ huynh còn bao việc phải làm, giả sử tôi phải chạy Grab, phải buôn bán vỉa hè đêm, hay trực sản xuất ở nhà máy thì sao?

Quan trọng hơn, tôi chọn phương pháp không cho học trước là để con háo hức với kiến thức mới và điều ấy đang hiệu quả. Chọn phương pháp không làm bài tập hay ôn bài cùng con là tôi “thả”, để con biết việc học là của mình và phải rèn tính tự giác. Những điều ấy sẽ giúp con suốt hành trình học tập dài lâu sau này. Con có thể tự ngồi vào bàn, một mình làm việc của mình thay vì ỷ lại, chờ người khác. Cha mẹ buổi tối được nghỉ ngơi, thả lỏng, không phải nhắc nhở, quát tháo như hầu hết bạn bè tôi đang vật vã với những đứa con học cấp II, cấp III…

Kỹ năng tự học còn giúp con tự đọc SGK để hiểu bài khi thình lình ốm đau phải nghỉ học, có thể tự mua sách tham khảo để tìm hiểu, nghiên cứu, mở mang kiến thức sau này - những điều mà học sinh và sinh viên Việt Nam đang rất yếu. Với cách để con tự học, tự nghiên cứu, tôi đã áp dụng cho con trai lớn và thành công tốt đẹp. Vậy, có thể nói, khi phụ huynh lớp Một nháo nhào tìm roi, hoặc túm tóc mình đánh vật với con mỗi buổi tối, không khí ở nhà tôi vẫn hết sức nhẹ nhàng, vui vẻ. 

Căng là do giáo viên

Vậy nhưng, con đường của mẹ con tôi không suôn sẻ. 

Tới buổi họp phụ huynh đầu năm, tôi nghe cô giáo chê nhiều bé trong lớp không học “tiền lớp Một” tụt hậu so với chúng bạn. Trao đổi riêng, cô chê con tôi rất yếu, không nhớ mặt chữ, viết chữ gà bới. 

Trẻ không học tiền lớp Một sẽ khó khăn hơn bạn bè  (Ảnh minh họa)
Trẻ không học "tiền lớp Một" sẽ khó theo kịp chương trình (ảnh minh họa)

Tôi hơi nóng mặt, nhưng không bất ngờ. Tôi chia sẻ cùng cô về sự vất vả khi dạy một đứa trẻ. Tôi hiểu cô căng thẳng với nhóm trẻ chưa đọc - viết làu làu, nhưng tôi đã nghiên cứu nhiều tài liệu trước khi đi tới quyết định khó khăn cho cả con và mẹ, là không học chữ trước khi vào lớp Một. 

Tuy vậy, cô vẫn nói: “Các bé học trước, khi học sách lớp Một sẽ được dượt lần hai, chỉ vững hơn, có sao đâu chị?”. Tôi không đồng ý: “Hết lớp Một, bé nào cũng sẽ biết đọc, biết viết đúng không cô? Con trai lớn của tôi chỉ cần hết học kỳ I đã có thể đọc truyện tranh, dù khi vào lớp Một, bé cũng là đứa trẻ duy nhất không học chữ trước”. 

Cô giáo gật gù đồng ý. Chỉ là, chương trình cải cách này buộc trẻ học nhanh để nhanh chóng chuyển sang đọc - viết chính tả, chứ không nhìn - chép như chương trình cũ. 

Tôi nhẹ nhàng hỏi cô, vậy giải pháp dành cho con tôi là gì? Cô bày tôi cách về nhà dạy cho bé, kèm bé đọc bài nhiều lần, tập viết nhiều cho đúng ô ly, từ từ tiến tới kỹ năng đọc - chép. 

Kết quả buổi nói chuyện theo tôi là không tốt. Hôm sau, con thỏ thẻ sau lưng tôi rằng, cô bảo về nói mẹ “nếu không dạy được con thì cho con đi học thêm”.

Mới lớp Một đã đi học thêm? Quả thực, ở buổi họp phụ huynh hôm trước, các mẹ đều nói con họ đang theo lớp học chữ, rèn chữ hoặc thuê gia sư về tận nhà dạy. Các bé này thường học chữ từ khi bốn tuổi, năm tuổi và hiện đang học kiểu “chạy trước” tiến độ SGK.

Vậy nên, bạn bè, đồng nghiệp bảo tôi đích thị là một phụ huynh cứng đầu, dám chống lại cả một hệ thống giáo dục đã quen nếp học trước, học thêm. Nhưng, trước một điều mà ai cũng thấy vô lý, sao mẹ con tôi phải chấp nhận vô lý theo?

Chẳng phải chính phụ huynh đã và đang khiến các lớp học thêm nở rộ, khi mà ngành giáo dục đã cấm học thêm, dạy thêm từ lâu? Chẳng phải chính phụ huynh, thay vì để con làm việc của chúng thì mỗi tối lại vất vả cùng học, rồi gào thét, chửi bới, đánh mắng trong bất lực?

Nhiều bà mẹ của học sinh lớp Một không dám dạy con, vì sợ chính mình cầm bút sai, ráp âm, đánh vần âm sai. Ảnh minh hoạ
Nhiều bà mẹ của học sinh lớp Một không dám dạy con, vì sợ chính mình cầm bút sai, đánh vần sai (ảnh minh họa)

Tôi rảnh nhưng cũng… không rảnh

Suy tính mãi, cuối cùng, tôi đã làm một việc rất “rảnh” là nghỉ làm một buổi, đi “thương thảo với nhà trường”.

Tôi xin làm việc với hiệu trưởng, nhắc ông về “những đứa trẻ mù chữ do mùa COVID-19 thứ nhất”, nhắc ông rằng, SGK năm nay rất căng, đừng quên giúp các giáo viên khối lớp Một của trường trút bớt áp lực thành tích và áp lực tiến độ, bởi nếu giáo viên căng thì học sinh sẽ căng theo, chúng sẽ sợ tới trường và lúc đó, không cách nào mà trẻ học “vào”. Việc dạy học sẽ thất bại.

Tất nhiên, vì tôi mang theo mớ lý luận “trang bị tận chân răng” nên đại diện nhà trường gật gù, xuôi thuận trong vui vẻ. Tôi xin gặp giáo viên chủ nhiệm lần nữa để nói rằng, con tôi tiếp nhận bài học như thế là không tệ, con viết như thế là xấu, nhưng do trước đây chưa từng học “tiền lớp Một” nên điều đó là đương nhiên. 

Tôi nhờ cô động viên, khen ngợi khi con cố gắng, khuyến khích con, bởi việc cô chê bé không chỉ tạo áp lực cho bé mà còn khiến vài bạn trong lớp hùa theo miệt thị con. Trong phiếu khai lý lịch đầu năm, phần dành cho điểm cần lưu ý đặc biệt, tôi ghi rõ: “Bé đặc biệt thích khen ngợi, động viên và sẽ cố gắng nhiều khi được khen ngợi, động viên”.

Thật ra mà nói, đứa trẻ nào cũng thích động viên, khen ngợi chứ không riêng con tôi, nhưng tôi viết thế để nhắc nhở giáo viên thêm một lần nữa về trách nhiệm của các cô trong việc tạo tinh thần học tập cho trẻ thay vì gây áp lực phản giáo dục. Tinh thần và thái độ học tập mới là thứ cần nhất với đứa trẻ chứ không chỉ là con chữ, con số hôm nay.

Thật may, hôm qua, tôi đi đón con, giáo viên hồ hởi báo, con tôi đã tiến bộ nhiều, tốc độ học tốt. Tôi cười, cảm ơn cô chân thành, nhưng vẫn không hề tiết lộ rằng, bài tập cô giao trong group Zalo buộc học sinh phải hoàn thành mỗi tối, tôi không hề sờ đến. Việc dạy trẻ là của nhà trường, không phải của tôi. Việc học cũng là của con và tôi nhất quyết không kè kè ngồi học cùng con! 

Hoàng Ly (quận Tân Bình, TPHCM)

 

 

[news_source] => [news_tag] => học sinh lớp 1,dạy trước chương trình lớp 1,sách giáo khoa lớp 1,Cánh diều [news_status] => 6 [news_createdate] => 2020-10-13 22:46:52 [news_date] => [news_publicdate] => 2020-10-15 08:45:19 [news_relate_news] => 1419664,1419671,1419645, [newcol_id] => 0 [newevent_id] => 0 [newcate_code1] => hon-nhan-gia-dinh [newcate_code2] => me-va-be [news_copyright] => 1 [news_url] => [news_urlid] => [onevent_id] => 0 [survey_id] => [news_lang] => vi [news_link] => [news_iscomment] => 1 [news_type] => 0 [news_numview] => 141 [news_is_not_ads] => [news_is_not_follow] => [news_link_public] => https://www.phunuonline.com.vn/khong-hoc-cung-con-de-con-tu-lap-a1419807.html [tag] => học sinh lớp 1dạy trước chương trình lớp 1sách giáo khoa lớp 1Cánh diều [daynews2] => 2020-10-15 08:45 [daynews] => 15/10/2020 - 08:45 )
news_is_not_ads=
TIN MỚI
  • “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    “Máu đào” không chắc giành được quyền nuôi trẻ

    26-10-2020 07:36

    Việc “bà ngoại lại thua bảo mẫu” trong cuộc phân quyền nuôi dưỡng một đứa trẻ có hợp lý không?

  • Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    Vì sao bé G. chọn sống cùng bảo mẫu, từ chối bà ngoại?

    26-10-2020 07:18

    Không gì ngang trái hơn việc người ta không thể thân thiết, thấu hiểu, hay không-muốn-gần-gũi ruột thịt của mình.

  • Đủ mạnh để buông tay

    Đủ mạnh để buông tay

    26-10-2020 05:29

    Nhờ những linh cảm không hay, chị bắt đầu theo dõi anh, phát hiện anh quen cô gái phục vụ quán cà phê gần công ty.

  • Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    Mất mẹ rồi, ai đưa em đến trường sau bão

    25-10-2020 18:15

    Nước đã rút nhưng Hà chưa thể đến trường. Có cơn bão kinh hoàng vừa đi ngang ngôi nhà nhỏ của mấy chị em, kể từ ngày mẹ mất.

  • Mua hàng tem phiếu

    Mua hàng tem phiếu

    25-10-2020 10:06

    Hôm nay bầu trời xám xịt, mưa gió bão bùng, tôi thu dọn lại cái tủ, sắp xếp một số giấy tờ, và tìm được cái tem phiếu thời xưa cũ.

  • Vâng, nhờ vợ mới… sang

    Vâng, nhờ vợ mới… sang

    25-10-2020 05:45

    Có người ăn nên làm ra, nhưng trong mắt thiên hạ vẫn không sang chút nào. Vì rằng, bao nhiêu tiền của thì vợ giữ rịt...

  • Con cháu chê món bà nấu

    Con cháu chê món bà nấu

    24-10-2020 23:12

    Sự chăm sóc của các con khi cha mẹ đã già, nếu không phải là làm cho họ vui hơn, thoải mái hơn thì có ý nghĩa gì?

  • Nhờ tình yêu

    Nhờ tình yêu

    24-10-2020 15:31

    Tình yêu theo thời gian có thể là trách nhiệm hay nghĩa vợ chồng, nhưng dù tên gọi nào, đó cũng là ngọn hải đăng cho mình hướng về giữa gió giông.

  • Gian bếp ngày mưa

    Gian bếp ngày mưa

    24-10-2020 10:02

    Ngày mưa dầm, nhân tiện dạy con về chia sẻ, mở lòng, thơm thảo, về một miếng khi đói, về hai chữ “đồng bào”…

  • Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    Vợ chồng Lý Anh Tú - Đoàn Thị Hạnh: Thương nhau ngày bão

    24-10-2020 05:59

    Thương nhau từ ngày tay trắng, họ cùng nhau tạo dựng chuỗi nhà hàng Âu 48 Bistro và tiệm ăn Cô Chín xứ Quảng. Anh vẫn thường nói: “Của chồng công vợ”...

  • Chuyện vụn ngày lũ

    Chuyện vụn ngày lũ

    23-10-2020 18:57

    Người dân kêu trời không thấu, chỉ biết chép miệng hỏi nhau: “Bao giờ khúc ruột miền Trung mới bớt khổ? “.

  • Đàn bà mùa lũ

    Đàn bà mùa lũ

    23-10-2020 14:00

    Nếu thiên tai nghiệt ngã cứ giáng xuống bất thường, đàn bà mùa lũ chẳng biết làm sao để hết cơ cực, tủi phận, nhưng họ đã biết cách mạnh mẽ...

  • Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    Sau lũ, mái nhà chỉ còn đàn bà

    23-10-2020 10:17

    Trong trăm ngàn cuộc thiên di vào Nam, hành trang của đàn ông miền Trung chỉ là câu nói: “Sài Gòn việc nhiều, dễ sống”. Đàn bà thì ở lại...

  • Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    Đàn ông cũng cần sạch và thơm

    23-10-2020 05:14

    Đàn ông yêu bằng mắt, phụ nữ yêu bằng tai, nhan sắc rồi phai, lời ngọt rồi bay mất. Chỉ có mùi hương ở lại.

  • Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    Cha mẹ đâu sống đời cùng con cháu

    22-10-2020 14:33

    Trước đây tôi là đứa con thờ ơ với cha mẹ. Có khi cả năm tôi chẳng về thăm ông bà.

  • Vì miếng đất, anh em tan tác

    Vì miếng đất, anh em tan tác

    22-10-2020 09:38

    Khi tôi cúi xuống giường, ghé tai chú nói: “Chiều nay bố mẹ con và hai cô sẽ về”, nước mắt tràn ra và chảy trên thái dương gầy gò của chú.

  • Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    Quên ngay và luôn ông chồng quá khứ!

    22-10-2020 06:00

    Cứ lúc nghĩ đến việc anh ấy phản bội, ngay lập tức em hóa thành quỷ dữ. Em quậy tung nhà...

  • Thương nhớ một mùi hương

    Thương nhớ một mùi hương

    21-10-2020 13:00

    Rồi họ chia tay. Bạn bỏ hết các loại nước hoa từng dùng với người cũ, như một cách đoạn tuyệt với quá khứ...