PNCN - Em bình thản lắng nghe nhịp đập trái tim mình. Đã lâu lắm rồi, em sống gấp gáp cho kịp với dòng xe đang cuồn cuộn ngoài phố kia. Vội. Rồi quên. Quên những gì đã và đang trôi qua cùng cuộc tình nghiệt ngã.
PNCN - Sau mấy tháng trời bận rộn chuẩn bị, cuối cùng, ngày cưới của con Loan cũng đã tới. Cô dâu chú rể cực không nói, mà hai vợ chồng già mình cũng cực theo. Ôi thôi đủ cả, nào là đám hỏi, nhóm họ, rước dâu; nào là quần áo, mâm quả, vàng vòng… nhức hết cái đầu. Tuy nhiên, mệt mà vui, cực mà hạnh phúc, con Loan đã có được tấm chồng ưng ý, vợ chồng mình cũng đã lên chức ông sui - bà sui.
PNCN - Cuối tuần, dành cả ngày dọn căn gác cũ để chuẩn bị sửa nhà. Nhìn cái gì cũng nhớ chuyện hồi xưa. Cái ghế bập bênh: cảnh ông nội ngày xưa ngồi đọc báo ngoài hiên; cái thau cũ: cảnh vợ mình tắm thằng Út lúc mới sinh; cái xe đồ chơi sứt càng gãy gọng: bố mua cho mình sau một chuyến công tác… Rồi mình bỗng “đứng hình” khi thấy chiếc hộp ấy, nằm kẹt dưới cả núi đồ linh tinh. Mở hộp ra, cầm lại những lá thư ngả vàng mốc meo, chợt thấy cả trời xưa cũ ùa về…
PN - Chị ngồi một mình trên chiếc ghế đá quen thuộc trong công viên. Đó là nơi anh chị từng kể cho nhau nghe bao buồn vui, hạnh phúc. Gần đây, chị hay trở lại nơi ấy mỗi khi muốn tìm lại sức mạnh để đối diện với người chồng vũ phu. Nhìn dòng người hối hả ngược xuôi trên đường, chị tự hỏi đã có bao nhiêu người đánh mất chính mình trong cái dòng chảy vội vã kia? Chị thuộc týp người hay nghĩ, có lẽ vì vậy mà nỗi đau cứ mãi nhức nhối đến tận bây giờ. Nhiều khi chị ước, giá ngày ấy, chị đừng nghĩ đến cái tôi quá nhiều…
PN - Sau kỳ sinh nở vất vả, anh cảm nhận được sự thiệt thòi mà em phải chịu đựng. Vì có con nhỏ, em phải cắt hết lịch chơi thể thao, bỏ luôn những chầu cà phê với bạn bè. Giờ đây, em tất bật với con, với chồng. Vậy mà em còn phải lo lắng, mặc cảm với thân hình “đẫy đà”.
PN - Nhìn chị trẻ trung, năng động và yêu đời như thế, ít ai nghĩ chị từng vượt qua một “khúc quanh” cuộc đời đầy khó nhọc.
PN - ● Hồng Thu (29 tuổi, Q.5): Chồng mới cưới yêu cầu cao khiến em phải luôn nhón chân và… đuối. Em cần cho chồng biết những khó khăn đang gặp.
PNO - Đọc diễn đàn thấy nhiều ý kiến trái ngược nhau về ly hôn, thấy nhiều hoàn cảnh dẫn đến ly hôn, nhiều thay đổi đối lập sau ly hôn... Đúng là một bức tranh đa sắc! Với chị tôi, ly hôn đã thật sự mở ra một lối thoát...
Không ít cuộc hôn nhân được phát triển từ tình bạn . Tuy nhiên, không phải đã là bạn thân với nhau, thì chắc chắn sẽ tạo ra một cuộc hôn nhân nồng nàn, như ý.
PNO - Tôi gặp lại em sau gần bốn năm, em gầy và xanh đi nhiều. Vẻ trong sáng của thời thiếu nữ đã nhuốm màu u sầu. Ngày tôi đi tu nghiệp ở nước ngoài, em sắp làm mẹ.
PN - Bà hồi hộp mở cái túi đựng vợt tennis của chồng. Tay run run, bà nhìn trân trân vào chiếc vợt. Rồi bà khuỵu xuống, răng cắn chặt, mắt nhắm nghiền lại để ép không cho thứ nước mặn chát kia chảy ra.
PN - Trong vòng 24g, nếu tôi không đến giao tiền, đại lý sẽ hủy vé. Chỉ còn 45 phút nữa thôi… Tôi lôi mớ tiền lương vừa lãnh, để riêng một phần dành mua vé. Hôm qua tôi điện thoại báo sắp về, vợ có ý ngăn cản nhưng không giấu được sự khấp khởi, nôn nao, chờ trông.
PN - Lần đầu tiên con gái đưa người yêu về ra mắt gia đình, vợ chồng chị không ngại nói lên những điểm yếu của con gái với chàng rể tương lai. Chồng chị vốn thẳng tính, những khi chàng rể tương lai đến nhà, anh luôn dành thời gian nói về hạnh phúc hôn nhân và những rắc rối của nó, về cách giải quyết mâu thuẫn của vợ/chồng sao cho ổn thỏa… như một chuyên gia tâm lý. Con gái vô tư, không biết nỗi lo của bố mẹ, nên cứ chê bố sặc mùi lý thuyết. Dù sao, một chàng rể hiền lành, nghề nghiệp ổn định, anh chị cũng an tâm.
PN - Tôi lớn lên ở vùng quê nghèo. Lúc còn nhỏ, thú vui của những đứa trẻ quê như chúng tôi là chơi trốn tìm, nhảy dây, đánh chuyền… Nhưng tôi và lũ bạn khoái nhất là chơi nhà chòi.
PN - Vợ chồng mình đang đi siêu thị thì gặp Loan, đồng nghiệp của anh. Tưởng chỉ chào hỏi nhau dăm ba câu, không ngờ, em kéo Loan vào một góc, hỏi nhỏ: “Mấy người đó có tìm em nữa không?”.
PNO - Chị và anh lấy nhau đã được hơn hai năm, có với nhau một cậu con trai. Anh và chị cùng làm ở một công ty, chị làm thủ quỹ, anh làm nhân viên thiết kế xây dựng. Không may công ty gặp khó khăn, nợ lương nhân viên mấy tháng nay. May mà anh chị còn có gia đình nội ngoại giúp đỡ ít nhiều.
1- “Đong đưa” quá nhiều: Phái mạnh nhìn chung không muốn gắn bó với một cô gái luôn muốn làm hài lòng tất cả đàn ông. Cứ tỏ ra duyên dáng, nói chuyện nhiệt tình với ánh mắt đong đưa đầy sức hút với mọi anh chàng có mặt trong phòng xem, bạn sẽ sớm mất điểm.
PNO - Hôm nay đã là ngày thứ ba trong chính sách “tuần cấm vận” của hai đứa mình: không gặp mặt, không đi chơi, chat yahoo hay video cũng không nốt, chỉ “được phép” thỉnh thoảng nhắn cho nhau một cái tin hay một cuộc điện thoại ngắn ngủi. Anh thực sự thấy hình như mình đang “đi tu toàn tập”. Ai bảo mình đang yêu nhau cơ chứ, phải cố thôi!
PN - Qua mai mối, cha mẹ gả chồng cho chị năm chị 20 tuổi. Chị bỏ nhà chồng ra đi ngay trong đêm tân hôn, khi phát hiện gia đình họ đã không thành thật. Chồng chị từng có vợ. Tuy họ không còn ràng buộc về mặt pháp luật nhưng đã có con với nhau và cha mẹ anh đang cưu mang hai đứa trẻ ấy.
PN - Cô em chồng gọi điện, giọng bí ẩn: “Chị về chơi, hôm nay dọn nhà, em nhặt được một thứ hay lắm, liên quan đến anh Tư”. Chị ừ ừ à à, nói để chạy qua, không phải vì thứ “liên quan” kia, mà chỉ muốn phụ một tay dọn dẹp. Nói là nói vậy nhưng khi buông điện thoại, chị lại thấy nôn nao, hồi hộp. Có gì liên quan đến anh nhỉ? Hẳn là một kỷ vật của tuổi thơ anh. Chị phì cười khi nghĩ đến bức ảnh một cậu bé thuở cởi truồng tắm mưa, nhưng lòng chị chợt chùng xuống, lợn cợn cảm giác ghen hờn, nhỡ đâu, đó là ảnh anh với Hoa - mối tình đầu của anh, đang kề vai hay nắm tay nhau.
PN - Những cây phượng lại đồng loạt đơm búp và nở hoa trên những nhánh cây già nua giữa sân trường. Tưởng như suốt trong thời gian trước, loài cây ấy đã ngủ vùi. Loài cây ấy chọn đúng thời điểm để tỉnh giấc, để tiễn đưa những cô cậu cuối cấp ra trường bằng màu đỏ chói ngời hy vọng.
PN - Cách đây hai năm, con trai lớn đang học lớp 7 của tôi ngập ngừng: “Hình như ba có người yêu. Con mượn điện thoại của ba chơi game, thấy ai cứ nhắn tin", tôi mới giật mình nhìn lại. Vợ chồng tôi khá đầy đủ sau mười mấy năm đồng vợ đồng chồng: cơ sở kinh doanh đang phát đạt, nhà lầu, xe hơi, hai con trai ngoan ngoãn... Chồng tôi có học thức và giỏi giang, được mọi người kính mến, nể vì. Tôi nhỏ hơn chồng nhiều tuổi, có tiếng khéo léo, đảm đang. Một gia đình toàn vẹn như thế, lẽ nào anh còn muốn vui chơi bên ngoài?
PN - Sống với nhau bao nhiêu năm, chồng rất hài lòng bạn đời về sự thu vén việc nhà, bếp núc, chăm sóc con cái, hiếu thuận với cha mẹ hai bên. Chỉ một thói quen cố hữu của vợ khiến chồng cảm thấy như bị “tra tấn” mỗi ngày, đó là vợ thường xuyên kể lể “công trạng” của mình.