PN - Đàn ông ở đâu trăng hoa, Sở Khanh chứ anh thì không. Các ông thường bao che cho nhau khi một vài ông trong nhóm có mèo, anh thì lên án những chuyện vụng trộm, khuyên các ông “ham của lạ” quay về đường ngay lối thẳng. Anh là hàng hiếm? Nguyên nhân do chị sống tốt, chị đã lấp đầy anh nên đâu cần nhìn nghiêng ngó dọc, hay bởi anh có một “bộ lọc” trước những thói hư?
PN - Tôi trải qua tuổi thơ của mình trong cái khó khăn chung của thời bao cấp, nhiều gia đình vất vả kiếm cái ăn, cái mặc cho con cái đã khó, chẳng mấy ai nghĩ đến chuyện cho con đi học hè. Các thầy cô giáo cũng chẳng mặn mà với việc dạy thêm. Hè về, thầy cô tự tạo công ăn việc làm cho mình bằng nhiều cách như tăng gia trồng trọt, chăn nuôi, có người tranh thủ ra chợ bán buôn vặt vãnh. Lũ học trò thì mong đến hè để được vui đùa thỏa thích, bày đủ trò chơi.
PN - Gia đình chị tôi ở quê, nghèo khó. Tôi đưa con gái lớn của chị lên Sài Gòn cho học nghề. Chồng tôi cũng rất thương cháu, hai dượng cháu vẫn thường trò chuyện vui vẻ.
PN - Có một điểm giống nhau giữa những người sắp kết hôn và những người chuẩn bị ly hôn là họ thường đặt tất cả kỳ vọng vào quyết định của mình. Đôi khi, chính vì sự quá kỳ vọng ấy mà họ phạm sai lầm do thiếu hiểu biết về cuộc sống mới.
PN - Hôm chồng chở vợ đi họp lớp, bạn bè lâu ngày gặp lại, đều sửng sốt kêu: “Trời ơi, trông cậu sao tàn quá vậy, có bệnh tật gì không?”. Có đứa đùa cợt: “Bà “xài” chồng gì mà hao dữ vậy, mới có mấy năm mà trông ổng sao giống… ông ngoại quá”. Chồng ngồi sượng trân, trong khi vợ cười hề hề, tỉnh rụi: “Mình tốn bao tâm huyết mới cải tạo ổng được vậy đó. Để ổng trẻ hoài, người ta cướp mất còn đâu”.
PN - Kính chào cô Hạnh Dung! Tôi kết hôn 12 năm, có hai con. Những năm đầu mới cưới, tuy vất vả, thiếu thốn nhưng chúng tôi rất hạnh phúc.
PNO - Ở với nhau 3 năm, có với nhau đứa con 2 tuổi, thế mà hôm nay anh hỏi chị là chị có tư cách gì mà can thiệp vào chuyện anh em nhà anh.
PNCN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Em 28 tuổi, lập gia đình hơn ba năm, đã có một con gái ba tuổi.
PNCN - Nghe điện thoại xong, chị ngồi phịch xuống, thở dài: “Sướng quá hóa rồ!”.
PNCN - Ta đi dự đám cưới của em. Chẳng ai nghĩ ta sẽ đến, mà lại đến một cách bình thản như vậy. Đám bạn, và cả em nữa, cứ trố mắt ra nhìn. Thằng Tuấn còn chạy đến, ôm vai ta nói nhỏ: “Thôi! Mày để nó cưới cho êm đẹp chứ đừng quậy nha”. Chỉ muốn mắng nó một trận, thật tình là ta đi dự đám cưới chứ có muốn quậy gì đâu.
PNCN - Nếu có ai hỏi “điều gì khủng khiếp nhất trong đời sống vợ chồng?”, anh sẽ không ngần ngại khẳng định ngay: “Vợ giận!”. Ba năm sống với em, anh thấm thía điều này vô cùng…
PNCN - Ngày hôm nay, thứ Ba, những đường cong uốn lượn trong ô lịch bảy ngày câm lặng... Tôi xóa hết những gì liên quan đến anh. Anh hỏi: Vì sao em làm thế? Tôi trả lời: Giữ làm gì những ký ức không vui. Xóa đi để em tìm hạnh phúc mới...
PN - Xe chạy đường dài, ngồi hoài ê ẩm. Chị đồng nghiệp lấy hộp trang điểm ra tranh thủ bôi bôi trét trét, vừa nói “làm cho nó đỡ buồn”. Sẵn trớn, chị buôn chuyện, mỗi lần có gì không vui là chị lại lấy “hàng” ra sửa soạn, dù có khi chẳng để đi đâu hay làm gì.
PN - Con vẫn nhớ như in ngày con theo người yêu về ra mắt mẹ. Sau khi hỏi thăm gia cảnh và dự định tương lai của chúng con, mẹ bảo: “Con có ý định cưới con gái bác thì phải hiểu rõ về nó.
PN - Gọi điện về cho má, hỏi vợ chồng thằng út dạo này sao rồi. Má nói, thấy yên rồi, chắc ổn. Nghe vậy mà vẫn chưa hết lo. Thằng em út lấy vợ chưa đầy hai năm đã đòi ly hôn. Vợ chồng cứ nay hòa mai cãi, khiến cả nhà rối theo.
PN - * Minh Hồng (33 tuổi, Q.9): Hai em đã kết hôn vội khi con riêng của chồng chưa sẵn sàng đón nhận người “mẹ mới” thì mâu thuẫn xảy ra là tất yếu. Đỉnh điểm của hành động chống đối là cô bé cứ khóc, đòi ngủ với ba.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Em 27 tuổi, có người yêu đã chín năm.
“Ra đường sợ nhất công nông, về nhà sợ nhất vợ không nói gì” - có câu nói vui của đàn ông như vậy, để các bà vợ hiểu rằng, khi trong lòng đang ấm ức chuyện gì, tốt nhất là hãy nói thẳng ra, đừng làm bộ “không có gì, em chẳng làm sao cả”.
PNO - Tôi và nàng yêu nhau khi cả hai đang du học. Nàng là tiểu thư con nhà giàu, xinh đẹp, sành điệu và hiện đại. Nàng đồng ý dọn đến sống chung sau khi tôi tỏ tình.
PN - Diễn đàn mở ra đúng lúc tôi vừa kết thúc cuộc hôn nhân ngắn ngủi của mình. Tòa quyết định cho tôi nuôi con gái nhỏ. Để giữ được chỗ ở cho hai mẹ con, tôi phải trả cho chồng phần tiền bằng nửa ngôi nhà.
PN - Tôi trở về vườn xưa Vỹ Dạ sau những ngày xa cách vào một đêm trăng 16. Trăng rạng rỡ như một thiếu nữ đầy đặn nét hoa. Tôi thả hồn theo trăng trong không gian huyền hoặc của trời đêm Vỹ Dạ. Trời cao lồng lộng, trăng đưa tôi vào khu vườn xưa. Dấu tích thời gian như không thể xóa đi nét quyền quý, cao sang của chủ nhân, một họa sĩ tài hoa đầu thế kỷ XX dòng họ Nguyễn Khoa. Dưới trăng, ngôi nhà màu hồng trang nhã do chủ nhân tự tay thiết kế với nét kiến trúc Tây Âu nhưng lại mang dáng vẻ Đông phương nền nã, quý phái, khiến khu vườn xưa thêm huyền ảo.
PN - Hoặc anh sẽ rời bỏ gia đình, thuê phòng trọ sống với tôi. Hoặc sẽ có đám cưới nhưng cô dâu phải vào nhà bằng cửa sau.
PN - Anh cứ tưởng mình sẽ sống bên nhau đến khi con cái có chồng có vợ, đến khi mình lên ông, lên bà, đến khi răng long, đầu bạc... Anh cứ tưởng mình sẽ sống bên nhau đến hết cuộc đời.
PN - Vợ “lâu năm” là cách nói vui của những người đàn ông, ám chỉ vợ mình “tuy chưa già nhưng không còn trẻ nữa”. Vợ “lâu năm” hiểu chồng cặn kẽ đến từng chân tơ kẽ tóc, nên rất dễ “bắt bài” .
PN - Chào chị Hạnh Dung! Em 46 tuổi, có gia đình và hai con. Mười năm trước, em gặp lại người yêu cũ, ngày xưa yêu nhau lắm nhưng vì hoàn cảnh nên phải chia tay. Anh ấy cũng đã lập gia đình, có con và đang làm việc tại một công ty lớn.