PN - Mừng con gái của anh vừa “tốt nghiệp” tiểu học, với danh hiệu học sinh giỏi, em cho biết sẽ tổ chức một bữa cơm thịnh soạn, đầy đủ, đông vui. Chưa hiểu từ “đầy đủ, đông vui” của em hàm ý gì nên khi thấy trên bàn bày biện sẵn năm bộ chén, đũa, anh không khỏi ngạc nhiên. Em giải thích: “Có Ngọc và cu Bin đến nữa”. Anh thót tim. Tại sao lại là cô ấy? Chẳng lẽ Ngọc đã thôi không còn “hận thù” anh nữa? Nửa năm nay, kể từ ngày anh ly hôn với Ngọc, cô ấy tuyên bố sẽ chẳng bao giờ “thèm nhìn mặt” anh.
PN - Thị trấn Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Cà Mau (còn gọi là biển Tây) tàu bè tấp nập, nhà cửa san sát, dân cư đông đúc. Cuộc sống nơi đây luôn nhộn nhịp, nhưng ẩn chứa nhiều bất ổn… Biển Tây đang trở mình với những thay đổi tích cực về kinh tế, nhưng đi theo nó là những vết rạn vỡ mái ấm gia đình...
PN - Gia đình truyền thống vốn có nhiều ưu điểm. Ở đó ông bà được sum họp cùng con cháu, thỏa mãn nhu cầu tình cảm rất lớn của người già.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Em đã 35 tuổi, đã trải qua một cuộc hôn nhân bất hạnh kéo dài mười năm, do bị chồng đối xử tệ bạc.
PNO - Lần đầu đưa anh về ra mắt, gia đình em ai cũng nói: “Thầy giáo gì mà đen quá vậy?”. Em tiu nghỉu. Tại trong suy nghĩ, mọi người đều định hình là thầy giáo thì phải trắng trẻo, thư sinh; trong khi anh vừa đen, vừa lùn, vừa già, vừa xấu. Vậy mà em yêu.
Ở nơi công cộng bạn sẽ gặp đủ loại người, bởi thế hãy bắt đầu bằng việc xác định nơi bạn nên đến để gặp được kiểu người mong muốn.
PNO - Đọc bài “Chứa bom trong nhà” của Lê Lan, tôi cũng muốn chia sẻ chuyện của mình, một người đàn ông bị vợ bỏ.
PN - Đó là một buổi chiều đầu hạ, năm tôi chân ướt chân ráo chuyển đến Sài Gòn để viết tiếp giấc mơ đại học. Lang thang trên con phố lạ, chợt ngỡ ngàng bởi sắc vàng tươi tắn của một loài hoa. Nơi tôi sinh ra và lớn lên không có loài cây ấy - loài cây sản sinh ra những chùm hoa vàng đong đưa theo gió. Cả cây không còn một chiếc lá, chỉ bừng lên nét cười trong nắng vàng tinh khôi.
PN - Vợ đùng đùng gom quần áo, đón taxi đưa con về nhà ngoại. Con trai hỏi sao ba không đi cùng, vợ bảo, bà ngoại chỉ rủ mẹ và con về chơi thôi.
PN - Trong cuộc thăm dò năm ngoái của một tờ báo, hơn 1/5 phụ nữ Nga đã trả lời muốn cưới một người đàn ông như Putin. Hình ảnh người đàn ông tự chủ đến lạnh lùng, mạnh mẽ, can đảm và cuốn hút trong những bức ảnh lái tàu ngầm, chơi thể thao, tập võ, cưỡi ngựa, đuổi chim trời… đã khiến Putin trở thành một mẫu chính trị gia hấp dẫn nhất nước Nga, như kết quả một cuộc thăm dò ý kiến năm 2008. Thế nhưng, người đàn ông quyền lực ấy lại vừa ly hôn, chấm dứt cuộc hôn nhân 30 năm, cắt đôi hình ảnh một gia đình quyền lực.
PN - “Chị ly hôn một tháng nay rồi…”, chị nói, mắt ráo hoảnh, giọng bình thản và có vẻ buông xuôi. Tôi giật mình, mới sáu tháng trước, tôi đi mừng đám cưới chị.
PN - Em vừa làm một việc bất đắc dĩ: đưa cô bạn thân đi phá thai.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Tôi lấy vợ mới bảy tháng nhưng cảm thấy rất mệt mỏi, vợ chồng rơi vào tình cảnh bực bội chẳng biết sao mà gỡ.
PNO - Ngày mình chia tay, em tưởng chừng không thể sống nổi. Mọi thứ xung quanh em đều in bóng dáng anh. Anh ra đi, cuộc sống của em trở nên vô nghĩa. Căn phòng trọ nhỏ vẫn còn như còn đâu đó nụ cười, hơi thở của anh. Em chìm ngập trong nước mắt và khổ đau…
Bạn sẽ cần kiểm tra một số thông tin quan trọng để biết tình cảm chồng dành cho mình còn sót lại đến đâu, và liệu có nên cố gắng cứu vãn cuộc hôn nhân này..
PNO - Chị là con gái duy nhất trong năm người con của bác tôi. Chị cũng là người học giỏi nhất trong các anh em. Năm lớp 7, chị còn được đại diện cho học sinh của huyện đi thi học sinh giỏi cấp tỉnh. Cũng chính năm ấy, chị phải nghỉ học vì nhà nghèo, bác không thể tiếp tục lo cho chị tới trường. Cuộc đời chị sang trang…
PN - Chị thường uốn tóc rồi kẹp túm phía sau, tóc chị đã có sợi bạc, dù nhìn kỹ mới thấy; áo quần thì chỉ một “e”: áo nhiều hoa văn, không rực rỡ cũng không rõ ràng, nhu nhu trộn lẫn vào nhau, quần tây đen hoặc màu sẫm.
PN - Mình rất vui khi nghe bạn bảo: mình là cô gái mà bạn muốn kết bạn đầu tiên trong số tất cả những sinh viên nữ của khóa học. Mình ngạc nhiên khi không có điểm gì đặc biệt, một cô gái tỉnh lẻ quê mùa, lại được bạn ưu ái, quan tâm. Bạn ân cần và thường tìm cách gặp mình để hỏi han, động viên. Có lẽ bạn lo lắng vì chúng mình đều là những tân sinh viên xa nhà, không tránh khỏi những bỡ ngỡ, khó khăn buổi ban đầu. Mình vơi nỗi nhớ nhà, nhờ bạn.
PN - Nghe tin cô cháu gái sắp ly hôn “tập hai”, cả họ ai cũng lắc đầu, vừa thương vừa giận. Cháu kết hôn lần đầu khi vừa tốt nghiệp đại học, ly hôn chỉ hai năm sau đó.
PN - Người ta có nhiều thứ để khoe: khoe giàu, khoe sắc, khoe tài... Riêng vợ tôi có thói quen thích khoe... gia đình mình trên mạng xã hội. Âu đó cũng là một sở thích khá phổ biến giữa thời đại mà các mạng xã hội gần như là “mái nhà thứ hai” của không ít người.
PN - Đứa con gái đầu lòng tròn mười tuổi, cũng là lúc anh bị quai bị. Biến chứng quai bị, bác sĩ kết luận anh không còn khả năng sinh sản. Giấu nỗi buồn tận đáy lòng, ngay cả vợ, anh cũng chưa một lần chia sẻ.
PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Em 25, anh 27 tuổi. Anh là kỹ sư, em làm thợ may, đã nghỉ học từ năm lớp 9.
PNO - Em bước nhanh trên hành lang dài - một thói quen khó bỏ. Sáng nào cũng vậy, em vội vàng chợ búa, lo bữa sáng cho anh và con, bữa trưa cho mình và bữa tối cho cả nhà, khi anh và con vẫn đang say giấc nồng. Với phụ nữ, được chăm sóc cho chồng con là điều hạnh phúc, nhưng sao em cảm thấy mình như người vô hồn trong chính căn nhà của mình.
PNCN - Thức giấc, vợ tôi thỏ thẻ: “Anh bây giờ đổi khác quá, em nấu món gì anh cũng khen, cũng ăn hết. Anh lại còn chủ động chở em đi sắm đồ, chiều thì về sớm với vợ con chứ không nhậu nhẹt, tối ngủ cứ ôm vợ khư khư...".
PNCN - Chào chị Hạnh Dung! Em và anh ấy biết nhau đã bốn năm, anh ấy là người yêu của đồng nghiệp em, do nhóm chúng em hay đi chơi chung nên trở nên thân thiết.