Lắm khi vợ chồng, cha mẹ - con cái, ông bà - cháu muốn “chung sống hòa bình” với nhau lại phải né bớt món ăn, thức uống của nhau.
Những lời góp ý thẳng thắn, có thể làm đau lòng, nhưng đôi khi là bài học để con người vươn lên, nếu biết đón nhận một cách bình tĩnh.
Khi bắt đầu cảm thấy giận dữ, chúng ta có thể áp dụng vài bí quyết để vượt qua nó.
Đôi vợ chồng ở Đắk Lắk đã cải tạo chiếc xe cũ thành ngôi nhà di động để du lịch khắp chốn. Trên xe có khu bếp đỏ lửa mỗi bữa....
Mẹ giờ gắn bó với ông, rồi đến một ngày mẹ già yếu, hai đứa con lại đang xa xăm tự phương nào.
Do chị bao bọc người nhà, nỗ lực thay phần của họ trong việc vươn lên trong cuộc sống, nên giờ họ đi thụt lùi.
Một người nổi tiếng “vì gia đình nên từ giã cuộc chơi” như cách Tuấn Hưng hào sảng tuyên bố, đủ cho thấy anh “men-lì” và khôn ngoan cỡ nào!
“Đức cha” mà ông bà mình nói đến, chính là cách sống của người cha để con cái nhìn theo và từ đó được hưởng đức.
Ra sức xả rác trong phòng khách sạn rồi quay clip, hành động của cặp đôi đang bị dư luận phản ứng dữ dội.
Qua nhà mới chị vẫn… không được yên. Chị đi tới đâu, gia đình nhà chồng kéo theo tới đó, rần rần.
Mới đây, một cô gái cố tình thò tay qua rào lưới, chấm mút bánh kem sinh nhật của nhóm bạn gái để quay clip tung lên mạng.
Khi nhìn bằng trái tim, bằng những phẩm chất bình an, thông cảm, chân thành, chúng ta giúp mình ổn định trạng thái dù tình huống đầy thách thức.
Có lúc tôi tự hỏi có phải con đã… ngủ trong bếp không, chứ có ninh hầm gì đâu, nếu nấu bếp củi cũng không lâu như thế.
Họ ngấp ghé căn nhà mặt tiền trị giá chục tỷ đồng của bà. Nay người này, mai người kia dọn tới ở. Mặc sức nói xấu nhau...
Gặp mẹ chồng thoáng như tôi không sao, nhưng còn các mẹ chồng khó tính khác, cô gái hôn bạn trai trên sân trường ấy biết đâu sẽ... khó sống.
“Nhiều khi mình cũng muốn nói yêu thương ba mẹ lắm hoặc ôm hôn ba mẹ, nhưng ngại, không quen…”, bạn bè tôi nói, và tôi trước đây cũng vậy.
Thằng bé sẽ phải gánh vác trách nhiệm khi đeo tấm biển đích tôn trên cổ. Lỡ là con gái, con sẽ ra đời trong tiếng thở dài thất vọng
Tôi từng lo lắng tới mất ngủ. Nhưng rồi tôi đã tìm ra cách bình an từ trong suy nghĩ.
Chị cố giữ mình bình tĩnh để không phản ứng trước nhà chồng, nhưng chị thật sự khó chịu khi họ nói con chị ngu.
Ngay trong đám cưới, có nhiều lời bàn tán, chê bai, vì Thảo “nhìn đanh đá, có vẻ ghê gớm”, thể nào cũng xảy ra mâu thuẫn mẹ chồng con dâu...
Có người nói vợ chồng ông bà "ôm rơm nặng bụng". Cụ Tám Bằng còn hai người con gái chớ có phải độc thân đâu mà rước về cho thêm cực.
Anh sẵn sàng chơi đàn và sẵn sàng hát giữa làng quê của tôi, để những người nông dân chân lấm tay bùn - nghe suốt đêm.
Anh nói, giờ tính cái chi cũng dễ lắm, cứ lấy mốc đó ra thì biết. Đó là dấu mốc lúc mẹ còn hay khi mẹ mất, trước hay sau bao lâu.
“Lại một mùa lễ tri ân và trưởng thành đến phải không cô? Cô có ôm mỗi em học sinh nữa không? Con không bao giờ quên ngày ấy! ”.
Tôi làm đêm làm ngày, nhưng rồi vì trống trải, cô đơn, tôi lại tìm đến những thú vui mua sắm, chưng diện, đốt tiền trong phút chốc.