Mẹ tôi chưa biết thông cảm, chưa thấu hiểu như những bà mẹ khác, lại hay trách móc.
Cô gái nhỏ buồn hiu, thời gian qua đã nỗ lực rất nhiều vì giấc mơ du học.
Mỗi gia đình đang ở trong trạng thái dệt tơ làm kén, không ai biết trẻ em của chúng ta sẽ ra sao sau khi rời khỏi tổ.
Thiết kế bữa ăn quanh mốc 100 ngàn đồng trong thời buổi này không hề đơn giản, một tiểu thương đã biến những bữa ăn thành bức tranh sắp đặt dễ thương.
Bao năm tôi từ chối sự giúp đỡ của ba mẹ vợ, đến khi khốn đốn vì dịch bệnh, tôi phải quay về nương tựa ông bà.
Nhận xấp tiền lãi tiết kiệm do cô nhân viên ngân hàng đưa, tay Tâm chợt run bắn và nước mắt anh trào ra.
Người thân nhất có thể cũng là người làm ta tổn thương sâu nhất.
Mẹ chồng không thể hiểu tại sao con dâu không giặt đồ, và cái đứa bê sọt quần áo dơ bốc mùi ấy đi giặt lại là con trai bà.
Tháng Tư âm lịch. Lúc trời nắng chang chang, gió nồm lồng lộng thổi, thì lúa đồng gié đã trĩu nặng.
"Không làm gì ra tiền, chúng ta liệu sống được bao nhiêu ngày?", Tuyến hỏi vợ, và Lan đau đầu tính toán...
Trong mùa dịch bệnh, tưởng đâu là giữa vô vàn khó khăn chung, con người bao dung hơn, nhưng không phải.
Nhà mình, dù có chật hẹp, thiếu tiện nghi, nhưng có thể sải những bước chân mạnh mẽ, tin yêu, chui vào bất cứ xó xỉnh nào...
Mọi người hay tin đều cố thu xếp đến thắp cho bà nén nhang, với những chiếc khẩu trang che kín mặt và đứng cách xa nhau hai mét.
Giữa mùa dịch, những mùi vị quê nhà càng trở nên đặc biệt hơn. Trong từng mớ rau, con cá đong đầy tình thương của đất của người.
Con vi-rút nham hiểm kia chạm vào từng thành viên của gia đình tôi theo cách của nó và tôi chiến đấu với nó theo cách của mình.
Cha tôi từng là một anh bộ đội Cụ Hồ, một y tá khoác túi cứu thương hành quân cùng những đoàn quân Nam tiến.
Cuộc sống này có biết bao người không kịp đi qua ngưỡng cửa ấy vì bệnh tật, rủi ro hay do thiên tai…
Ba mẹ con chị Mai Hòa tập thể dục trong nhà, rồi nhảy dây, tập tạ, leo cầu thang… Chị và các con gắn kết hơn hẳn trước kia.
63 tuổi, bác vẫn còn khỏe mạnh, nhưng sống một mình cũng thật rủi ro và đáng thương.
Đâu phải gia đình nào cũng dư dả tiền bạc cho những ngày chỉ ngồi ăn, lo, rồi cãi nhau.
“Có phải mẹ đã bị lừa?” - tôi không giấu các con cảm giác bẽ bàng khi kể lại mọi chuyện cho chúng nghe.
Sau khi bị bội thực bởi những tin tức ảm đạm, tôi bắt đầu nhặt ra những tin lạc quan.
Thời gian cách ly toàn xã hội mang đến điều bất ngờ cho gia đình nhà thơ Vũ Trọng Thái (Hải Phòng).
Có ai đó nói đùa, thế giới đang phân cực rõ rệt thành hai nửa: yêu bếp và ghét bếp.
Yêu bếp không phải một cái tội. Nó chỉ trở thành cái tội với những kẻ đố kỵ...