Khi nghe tin con cái trục trặc, ông bà sui vội bắt xe 30km tới nhà tôi, bàn chuyện hàn gắn cho đôi trẻ.
Họ quyết định phải đi đâu đó. Vì cứ loay hoay với công việc, gia đình, con cái, chưa kịp hưởng thụ đã hết đời.
Tại sao có những người luôn biết thu xếp để có cuộc sống hạnh phúc và bình an, những người khác thì không thế? Người hạnh phúc có các kỹ năng gì?
Phụ nữ phải biết kiếm tiền, để hiên ngang chăm sóc tuổi già cho cha mẹ, chứ không phải dấm dúi.
Bạn tiêu pha vô tội vạ, nhưng lại dễ dàng nảy sinh ý định bớt tiền chợ lẫn quà vặt của người thân, mỗi khi muốn tiết kiệm…
Những năm cuối đời, NSƯT Phương Quang bị đãng trí. Một lần ông chở vợ đi chợ, khi đi chợ xong, bà ra chỗ hẹn thì ông không còn đứng đó nữa.
Không biết duyên cớ gì khiến tôi chợt nhẩm số tuổi mẹ rồi nhanh chóng quyết định: “Ồ, mình ở thành phố này làm chi nữa, về nhà với mẹ thôi!”.
Từng mất điểm vì tóc nhuộm đủ kiểu, thích bù khú bạn bè, giờ thì mẹ chồng chị Ngân Hà lại khoe xóm giềng: “Ít ai được như con dâu tui”.
Tiến sĩ Dương Ngọc Dũng cho rằng khả năng một người cha ngăn cản việc làm của đứa con tuổi trưởng thành là rất thấp.
Với tôi, hình ảnh gia đình cô bán thuốc lá quây quần bên mâm cơm, cạnh xe thuốc trên vỉa hè, là một trong những hình ảnh đẹp nhất về gia đình.
Giữa người với người, tưởng là không có ranh giới gì đâu, vậy mà có đó, rành rạnh.
Bị hàng xóm đâm kim có HIV vào đùi, cậu bé 3 tuổi đã sống một quãng đời bệnh tật khốn khổ trước khi từ giã cuộc đời.
Hồi đó nhà tôi làm ruộng, nuôi bò nên mùa gặt nào mẹ cũng thắc thỏm chuyện rơm rạ.
“Lần đầu của con gái” mình là khi nào? Bạn có biết không?
Thanh xuân người phụ nữ giống một ly trà. Có người, ly trà của họ vừa nóng vừa đắng, có người vừa nguội vừa nhạt, cũng có người vừa mát vừa ngọt.
Nếu bạn cảm thấy buồn chán ở nơi làm việc, trong bệnh viện, hay ngay tại nhà mình, hãy thử dùng “phương thuốc” dưới đây.
Một bác sĩ tuyến đầu chống dịch nhảy lầu tự vẫn cùng con trai 6 tuổi. Có lẽ chứng trầm cảm đã đánh gục vị anh hùng áo trắng.
Những ai từng mặc quần áo có miếng tích-kê hay biết rõ về nó, thì nay hẳn cũng đã già.
Về quê sống vài tháng, “cãi nhau” với má vài tăng thì tôi ngộ ra cái lý của người già mà những người chưa già như tôi chẳng thể nào hiểu được.
Tôi càng hiểu cái câu “hãy sống như thể hôm nay là ngày cuối cùng”. Đừng ngồi đó lo âu phỏng đoán chờ đợi quá nhiều ở phía trước.
Chưa bao giờ chúng ta sống như bây giờ, thì ngay bây giờ chúng ta phải chuẩn bị tinh thần cho những thứ sẽ xảy đến.
Nghỉ phòng dịch, con ở quê cùng bà, tôi đưa mẹ chiếc điện thoại thông minh, ngồi chỉ mẹ cách gọi điện như thế nào. Được 3 lần là tôi cáu.
Úc khuyến khích mọi người ở nhà và "hãy để dành cái ôm sau khi dịch bệnh kết thúc”, Chile nảy sinh dịch vụ dâng hoa hộ cho người mẹ quá cố...
Công ty tạm nghỉ không lương hai tháng, tôi biến nỗi buồn thất nghiệp thành niềm vui về thăm ba và cũng để biết chuyện tình của ba tới đâu.
Ba chồng tôi điện, bảo về lấy đồ ăn, vì “má bây mua đồ tích trữ chống dịch, giờ ăn không hết, sắp bung cửa tủ lạnh luôn rồi”.