Mùa dịch vừa rồi, bạn bè con nhiều đứa mất ba mất má - những cuộc mất mát hốt hoảng, hụt hẫng và đớn đau.
“Con sắp có em”, đôi khi là một tuyên bố làm “đau lòng” đứa trẻ. Vậy, làm thế nào để trẻ không bị tổn thương, không ghét bỏ em?
Lý Hải và vợ có cùng quan điểm phải dạy con kỹ năng sống từ nhỏ để thích nghi với mọi hoàn cảnh.
Trên mạng xã hội, ta dễ dàng bắt gặp những lời tâm sự của thanh thiếu niên về phụ huynh: cha mẹ độc đoán, cổ hủ, cha mẹ không hiểu mình…
"Thư của con" được mở ra với một niềm mong nhỏ: để những người con nhớ ra rằng, mình thật hạnh phúc vì vẫn còn có mẹ có ba bên đời.
Các bậc cha mẹ cần đặt mình vào vị trí của con và xem chúng thực sự cần gì.
Cho trẻ trở lại trường hay giữ con ở yên trong nhà đang là bài toán đau đầu của từng phụ huynh. Cùng đó là những nỗi lo chi phí.
Đoạn clip đang được chia sẻ nhiều trên mạng xã hội. Ai cũng bày tỏ tình thương, sự đồng cảm với em.
Chị im lặng, tìm cách lảng qua chuyện khác. Lòng ngập tràn nỗi hổ thẹn xen lẫn với day dứt. Con bé ngước lên nhìn mẹ, đôi mắt nó rơm rớm nước.
Món salad rau chân vịt chỉ là bước chân đầu tiên trong hành trình yêu thương của nhà văn Gong Ji-Young.
Có cậu bé ước mơ lớn lên làm… người chở thức ăn nuôi cá. Điều này khiến cha mẹ bé bất ngờ và tìm cách “bẻ lái, “cơi nới” ước mơ...
Người ta hay khoe con trai cao lớn, đẹp đẽ, thông minh... Một ngày nọ tôi khoe con tôi nấu ăn, quét nhà, lau nhà gọn trơn, bạn bè đều trầm trồ.
“Thời này, sao con cái vô tư và không biết chia sẻ, giúp đỡ người lớn. Ông bà cha mẹ có thế nào chúng cũng ngơ ngơ”…
Chúng ta đang tạo ra một thế hệ chỉ biết đòi hỏi và thụ hưởng. Những đứa trẻ ấy không nhận ra đâu là giới hạn của việc nhận về, cho đi...
Để trẻ thấu hiểu thế nào là lòng biết ơn, mỗi bậc sinh thành cần có hướng tiếp cận đúng.
Tiến sĩ Lê Nguyên Phương (Đại học Chapman) đã trò chuyện về các quan niệm trong nuôi dạy con, cách dạy trẻ biết ơn, sống có trách nhiệm...
Cách đây hai tháng, khi năm học mới bắt đầu, tôi phải dạy online tại nhà. Nghĩ đến cảnh vừa chăm con vừa giảng bài, tôi thật sự hoang mang.
Cha mẹ đi làm thường gửi con và yên tâm khi “nó là con trai”. Nhưng bé trai thường e ngại khi phải nói ra việc bị xâm hại tình dục.
Nuôi dạy con mới biết “nghề” làm cha mẹ vất vả thế nào. Nuôi không thôi chưa đủ, dạy con là cả một vấn đề.
Tôi gửi tình yêu thương của một người mẹ cho con qua từng bữa ăn, bù đắp phần nào những thứ mà mình không thể mang lại cho con đầy đủ.
Tôi có vài cách để lũ trẻ không chúi mũi vào các thiết bị thông minh vuốt vuốt xem xem cả ngày. Chúng còn gọi tôi là bà mẹ “bá đạo”.
“Cứ chiều con, sẽ tạo thói quen thích gì được nấy, rồi lớn lên sinh tính tắt mắt, thấy cái gì thích là cầm về”. Vợ nói thế, và tôi phải nghe.
Câu "cha mẹ sinh con trời sinh tính" phải chăng để bào chữa cho sự bất lực của cha mẹ khi con cái không như mình muốn.
Tôi ly hôn, một mình nuôi con. Hà Nội, vừa rồi giãn cách nên tôi gửi con cho ông bà ngoại. Khi Hà Nội ổn định hơn, tôi về đón con.
“Ở nhà nuôi con, chơi với con thì làm gì cho hết ngày?”. Nhận xét này là của chung nhiều người, ngay cả chồng của bạn cũng nghĩ thế thôi.