Biết là con đang nghỉ học, về giỗ nội là hợp lý, nhưng con trẻ không nên tụ tập chỗ đông người, nhất là nhà ga, bến xe, những nơi công cộng,
Trong những ngày đại dịch corona, nhiều trường vẫn huy động giáo viên tới trường. Giáo viên chủ nhiệm phải nắm bắt sát sao tình hình sức khoẻ học sinh.
Đám cưới chỉ diễn ra 5 phút qua màn hình điện thoại và cô dâu mặc bộ đồ y tá cùng chiếc khẩu trang.
Chị giúp việc gọi điện báo sẽ vào thành phố sớm hơn dự định làm tôi lo lắng, vì quê chị sát đường biên Trung Quốc.
Hơn 40 tỉnh thành cho học sinh nghỉ học để phòng chống virus corona. Làm sao để phụ huynh đi làm mà vẫn yên tâm đây?
Trẻ nghỉ học, chắc chắn đảo lộn sinh hoạt, nhưng an toàn sức khỏe là quan trọng nhất.
Tôi muốn chạy về trốn tránh hiện tại, nhưng những tự ti, mặc cảm, yếu đuối thấp hèn đã giữ chân tôi.
Sự thiếu quyết liệt của ngành giáo dục đặt phần đông phụ huynh vào tình huống khó xử: Cho con nghỉ hay đi học?
Khi đến nhà bà ngoại chúc tết, Sảnh Sảnh bàng hoàng nghe bác sĩ báo tin mẹ cô dương tính với virus corona. Rồi bố và anh trai cô cũng nhiễm dịch.
Hoang mang, lo lắng giữa tình hình dịch bệnh phức tạp cũng không giải quyết được gì mà chỉ khiến bản thân cảm thấy hoảng loạn hơn.
Bạn bè lập gia đình gần hết, Hường vẫn một mình. Mấy đứa bạn thân nhắc khéo, chờ xem gã tài hoa gia thế nào lọt vào mắt xanh hoa khôi.
Năm nào cũng vậy, cứ về tết là khi đi bịn rịn. Vậy nên năm nay mới mùng 3 là má đã hỏi "bao giờ con lên thành phố?".
Nhiều người thật lạ, nơi có súng đạn, bom mìn, nguy hiểm... thì túm tụm lại xem, còn tha theo cả con trẻ.
Một năm làm việc mới đã bắt đầu. Chỉ cần cả nhà vẫn bình yên, đầm ấm bên nhau, thì tất cả vất vả khó khăn chỉ là chuyện “muỗi” thôi mà…
Tôi thấy nhiều năm chồng thử vận đỏ mà chẳng đỏ tí nào, tết nào, vợ chồng cũng có chuyện để cằn nhằn nhau.
Cờ bạc khiến gia đình đổ vỡ, cuộc đời cơ hàn, tù tội... nhưng hình như chẳng có cách nào khiến các con bạc tỉnh mộng.
Ở Vũ Hán, có nhiều đội xe tình nguyện vận chuyển vật tư và nhân viên bệnh viện. Trường An cùng hơn 400 người đã trốn gia đình lao vào nguy hiểm.
Sau tết, vợ mải mê với những chuyến đi chơi để mặc tôi với mớ bòng bong việc nhà, việc cơ quan...
Đâu thể vì sợ lây bệnh mà con bị mất kiến thức, có khi mất cả một năm học, vì ngành giáo dục TP.HCM chưa có chủ trương cho học sinh nghỉ.
Hết tết mà vợ chồng tôi vẫn chưa tìm ra được phương án an toàn để trở về nhà do tình hình diễn biến phức tạp của dịch virus corona.
“Mày ráng ở nhà thêm mấy ngày, anh mua được vé về rồi, mùng Bốn anh về”. Con nhỏ mừng quá, niềm vui ngoài sức tưởng tượng. Còn mùng là còn tết.
Được bố mẹ dẫn về quê ngày tết, những đứa trẻ ở phố cũng được dịp khám phá ruộng đồng với những trải nghiệm mới đầy thú vị.
“Bệnh viện đông bác sĩ thế kia, con không cần đi vẫn được mà. Ở nhà ăn tết với ba con nhé”, cha của nữ bác sĩ Tần Văn đã nói thế.
Tôi biết mình đã “có tuổi”, da mặt không còn mịn màng, vóc dáng cũng không còn thon gọn, có khi chồng phát hiện ra điều đó trước tôi, rõ hơn tôi.
Kế hoạch du xuân phải hủy toàn bộ vì virus corona. Một năm mới của mẹ con tôi bắt đầu với quá nhiều lo âu.